Đang phát: Chương 269
Tả Mạc như con thú bị dồn vào đường cùng.
Lớp sương đất xung quanh vẫn nặng trĩu, thân hình hắn bị cuốn theo nó.
Nữ tu dừng lại, ngẩng khuôn mặt dính đầy máu nhìn về phía Tả Mạc rồi tiếp tục bước tới.Đôi chân trần không tì vết giẫm lên ngọn lửa tím kỳ dị, từng chút một vượt qua lớp sương đất, chậm rãi tiến lại gần.
Liễu Đông Hoa tái mét mặt mày.
Hắn không ngờ hai người này lại ngoan cường đến vậy! Lần đầu tiên dùng đến sức mạnh nhị chuyển của đĩa Cửu Chuyển Tiêu Thổ, hắn đã đánh giá thấp tốc độ tiêu hao linh lực.Giờ hắn đã lỡ phóng lao phải theo lao, thấy linh lực sắp cạn mà hai người vẫn cố trụ.
Mẹ kiếp, lũ quái vật này từ đâu ra?
Ban đầu hắn chỉ để ý đến nữ tu bí ẩn, không ngờ gã ngăm đen kia cũng mạnh hơn hắn tưởng tượng.Người trong môn phái hắn không ai chịu được lâu như vậy dưới sức mạnh nhị chuyển của đĩa Cửu Chuyển Tiêu Thổ! Ngay cả Hoàng Trác Quang cũng không làm được!
Rốt cuộc là quái vật gì? Hắn kinh hãi.
Hắn cố trấn tĩnh, biết lúc này chỉ có thể kiên trì.Gã ngăm đen kia xem ra không còn sức chiến đấu, còn nữ tu kia tuy mặt đầy máu nhưng chắc bị thương không nặng.Nếu hắn thu hồi đĩa Cửu Chuyển Tiêu Thổ, hai sư đệ kia chắc chắn không chống nổi nữ tu quỷ dị này!
Ngọn lửa tím kia rất kỳ lạ, nhưng Liễu Đông Hoa đoán nó cũng hao tổn không ít.
Hai bên giằng co xem ai trụ được đến cùng.
Cảm giác linh lực bị rút đi khiến Đông Hoa thấy suy yếu chưa từng thấy, mặt hắn trắng bệch.Hắn biết đây là lúc phải liều, trong mắt lóe lên vẻ quyết tâm, lấy ra một viên linh đan rồi nuốt vào.
Linh lực bùng nổ, tuôn trào trong người hắn, mặt hắn đang trắng bệch bỗng đỏ ửng lên.
Hai sư đệ biến sắc.Nuốt viên linh đan này vào tu vi của sư huynh ít nhất cũng hao tổn ba năm, sư huynh đang liều mạng.
Hai người nín thở.Vốn tưởng đã nắm chắc phần thắng, ai ngờ lại thành ra thế này.Nhưng họ hiểu, kết quả của việc này quyết định sống chết của cả ba người.
“Sư huynh, để chúng ta giúp!”
Gã sư đệ vốn định đến Thiên Thủy giới sau trận chiến này bỗng lên tiếng.Gã sư đệ còn lại nhìn hắn, hơi nghi hoặc.
“Sư đệ, truyền linh lực cho sư huynh mau!”
Tên sư đệ kia cắn răng gật đầu: “Đã liều thì cùng liều thôi!”
Liễu Đông Hoa mừng rỡ, vội bấm quyết, ánh sáng lóe lên, hai người xuất hiện bên cạnh hắn.Hắn không còn sức để nói, hai sư đệ thấy vậy cũng không nói nhiều, mỗi người đặt một tay lên lưng hắn.
Ba người cùng tu một bộ tâm pháp, linh lực tương đồng.
Linh lực cuồn cuộn truyền vào cơ thể Liễu Đông Hoa, hắn cảm thấy linh lực dâng trào chưa từng thấy, tự tin tăng lên, đĩa Cửu Chuyển Tiêu Thổ trên tay cũng sáng hơn!
Tả Mạc như dã thú tuyệt vọng, gầm lên theo bản năng.Thân thể hắn bỗng có hắc khí bao phủ.Lớp sương đất màu nâu vẫn nặng nề, nhưng hắc khí nhỏ như sợi tóc này lại không hề rung động trước nó.
Làn sương đen dập dờn uốn lượn bên ngoài thân thể Tả Mạc, rồi nhanh chóng tiến vào trong cơ thể hắn, biến mất.
Vừa rồi trong cơ thể Tả Mạc hỗn loạn vô cùng.
Giờ chỉ còn lại hai màu, đỏ và đen!
Ngọn lửa đỏ thẫm uốn lượn, màn sương đen kịt không hề nhúc nhích.Hai thứ tách biệt, như hai con quái thú tham lam, cắn nuốt mọi loại lực lượng khác.
Trong chốc lát, mọi lực lượng khác trong cơ thể Tả Mạc đều bị quét sạch.
Trong ý thức hải, Bồ yêu ngồi xếp bằng, mặt trắng trẻo nhợt nhạt hơn.Bên cạnh hắn, bia mộ vốn có mây đen lượn lờ cũng biến mất.
Mây đen và lửa yêu như hai con mãnh thú chiếm giữ cơ thể Tả Mạc, giằng co lẫn nhau.
Thân thể Tả Mạc yên tĩnh lại, ý thức của hắn dần hồi phục.Tuy không thể động đậy nhưng hắn không còn cảm thấy áp lực kinh khủng của lớp sương đất bên ngoài nữa.Vừa thoát chết, Tả Mạc còn chưa kịp thở phào đã phát hiện hai lực lượng đỏ đen giằng co trong cơ thể, suýt ngất đi.
Hắn hiểu sự lợi hại của chúng.
Ngọn lửa đỏ thẫm hẳn là lực lượng của Bồ yêu.Trước đây trong ý thức hải, biển lửa mênh mông như một thế giới khác, sau không biết vì sao lại biến mất.
Mây đen là lớp mây quanh năm suốt tháng không tan quanh bia mộ.So với Bồ yêu tự xưng là thiên yêu, lai lịch của bia mộ còn thần bí hơn, Bồ yêu dường như cũng không muốn nói.
Một yêu một bia quan hệ kỳ lạ.Vừa đối địch lại vừa thân quen, hắn không hiểu.
Hai lực lượng ngang ngược và mạnh mẽ khiến Tả Mạc kinh hồn.
May mắn là hai bên không va chạm.Lửa yêu hóa thành sợi chỉ lửa cực nhỏ, tiến vào mi tâm của Tả Mạc.Mây đen như nước tưới vào cát, thấm vào xương cốt hắn.
Hai tên này đang làm gì vậy? Tả Mạc phẫn nộ nghĩ.
Chưa kịp nổi giận, lực ép từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Chết tiệt!
Tả Mạc kêu lên, áp lực vẫn mạnh mẽ nhưng không còn đau đớn như vừa rồi.
Dường như có thể chịu được…
Tả Mạc phát hiện đây không phải ảo giác, thân thể hắn có biến hóa mới? Chưa kịp kiểm tra, hắn thấy một thân hình bao phủ trong lửa tím.
Mọi suy nghĩ của Tả Mạc ngưng lại!
Hắn kinh ngạc.
Nữ tu đứng cách hắn không xa, toàn thân bao phủ trong lửa, từng chút một di chuyển về phía hắn.Tả Mạc kinh hãi nhìn khuôn mặt đầy máu của nàng.
Trên mặt nàng toàn là máu, không nhìn rõ mặt mũi, chỉ thấy đôi mắt hơi ảm đạm.
Thấy nữ tu như con rối di chuyển về phía mình, Tả Mạc không hiểu sao đột nhiên muốn gọi nàng lại.
Cô rốt cuộc là ai?
Vì sao?
Tả Mạc ngơ ngác nhìn nữ tu, lần đầu tiên ánh sáng tím trong mắt nàng không còn chút đáng sợ và âm trầm nào.Tuy không hiểu, tuy còn nhiều nghi hoặc nhưng Tả Mạc chợt hiểu ra, nàng không có ác ý.
Không, nhìn khuôn mặt đầy máu, tốc độ chậm chạp kia, đây không phải là không có ác ý!
Nàng nhất định có liên hệ gì đó với mình… Hay có thể trước đây đã quen biết?
Hắn không biết gì cả, nhưng lúc này, đáy lòng hắn rung động.
Ánh mắt hắn nhìn vào khuôn mặt đầy máu của nữ tu, nhìn máu chảy xuống lớp sương đất.Lửa giận trong lòng hắn bốc lên!
Pháp bảo thì sao!
Cơn tức giận tràn ngập ***g ngực Tả Mạc, mắt hắn đỏ bừng, mơ hồ thấy hai ngọn lửa bập bùng.
Thân thể hắn không thể động đậy, áp lực khiến người ta tuyệt vọng!
Tả Mạc thôi động linh lực, linh lực dũng mãnh truyền vào hai tay hắn, vận chuyển theo chu thiên với tốc độ kinh người.
Một chu thiên… Hai chu thiên…
Mười chu thiên… Mười một chu thiên…
Mười tám chu thiên… Mười chín chu thiên…
Linh lực điên cuồng vận chuyển, lửa giận trào dâng khiến Tả Mạc muốn hủy diệt tất cả!
Lớp sương đất chậm rãi chuyển động, uy lực khiến người ta kính nể nhưng hắn lại thấy chướng mắt, chán ghét, muốn hủy diệt!
Từ khi sinh ra tới giờ, lần đầu tiên hắn có cảm giác muốn hủy diệt một thứ gì đó mãnh liệt như vậy!
Hai mươi chu thiên!
Hai mươi mốt chu thiên!
Ánh lửa trong mắt Tả Mạc rung động kịch liệt, lộ vẻ điên cuồng.
…Hai mươi ba chu thiên…
Da tay hắn chằng chịt vết máu.
Hai mươi bốn chu thiên!
Bộp bộp bộp!
Hai tay như lưu ly nổ ra một chùm máu!
Ngọn lửa trong mắt Tả Mạc quay cuồng, như một biển lửa sâu thẳm.
Mặt hắn vặn vẹo, gân xanh nổi lên, cơ thịt rung rung, xương khớp rung động!
“Lên!”
Tả Mạc nghiến răng rống lên, dùng hết sức lực toàn thân, liều mạng huy động hai tay!
Rắc rắc rắc!
Hắn nghe rõ tiếng khớp xương kêu, hai mắt hắn đỏ sậm, vẫn điên cuồng.
“Lên!”
Hai tay hắn vừa rung vừa chảy máu, từ từ giơ lên.
Biển lửa sâu trong khóe mắt Tả Mạc bừng lên, tràn ngập mỗi ngóc ngách trong mắt hắn! Hắn như con dã thú phẫn nộ, điên cuồng gào lên: “Mẹ kiếp, lên cho ta! A a a a!”
Hai tay giơ lên phía trước với tốc độ nhanh hẳn, tựa như lớp sương đất đã mất đi khả năng trói buộc!
Hai tay chằng chịt vết máu, khi giơ lên cũng hơi cong lại.
Tả Mạc hít một hơi thật sâu, mắt trợn tròn, dùng chút sức lực cuối cùng, hắn như ma thần hung dữ từ thời viễn cổ, hai tay cùng lúc đánh ra.
“***, chết đi!”
Hai nắm tay như lưu ly rời tay bắn ra! Mỗi nắm tay có thể mơ hồ thấy một khuôn mặt nghiêm túc uy phong đầy vẻ cổ xưa.
Sắc mặt Liễu Đông Hoa đại biến!
Hai luồng quyền mang tiến vào trong lớp sương đất, bay xa ba trượng rồi nổ tung đầy mạnh mẽ!
“Trời!”
Như có người gầm lên, âm thanh như sấm rền, như tiếng trống đập mạnh khiến người khác run sợ!
Lớp sương đất vốn chậm rãi chuyển động đột nhiên quay cuồng.Ba người Liễu Đông Hoa đều kêu lên một tiếng đau đớn, miệng mũi chảy máu, mặt trắng bệch! Ba người như bị sét đánh, không hề nhúc nhích.
Lưu Ly Thiên Ba hai mươi bốn chu thiên!
Lớp sương đất tan biến, áp lực kinh khủng cũng biến mất.
Ánh sao lại phủ xuống người Tả Mạc, cách đó không xa ba người như ba cọc gỗ, cắm đầu rơi thẳng xuống dưới.
Nữ tu mất đi lực cản, một bước chân đã xuất hiện bên cạnh Tả Mạc.
Lực lượng toàn thân Tả Mạc đã cạn kiệt, mắt lộ vẻ trống rỗng, yếu đuối.Nữ tu dùng một tay chụp lấy hắn.
Khuôn mặt nàng đầy máu, không nhìn rõ đường nét, trước mắt Tả Mạc cũng tối dần, hắn ra sức nâng mí mắt, há mồm, giọng nói vo ve như muỗi.
“Mẹ kiếp, rốt cuộc cô là ai…”
