Đang phát: Chương 268
Tuy rằng lão ta mạnh mẽ, nhưng biết rõ chỉ sức mạnh thôi là chưa đủ để đạt được mục đích trong mật tàng.Cần phải có cả sự sắc bén, nhanh nhạy và những thủ đoạn cao siêu.Lão ta chần chừ một lúc rồi quay sang vỗ vai Sở Vân:
– Này nhóc, ta thấy lúc trước ngươi suy luận giỏi lắm mà? Đến cả Long cung Tinh Hải còn tìm ra được, thử nói xem chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Sở Vân cười khẩy:
– Ngươi nghĩ ta có lý do gì để giúp ngươi?
– Hừ! Thằng nhãi ranh này muốn ăn đòn à? Lão gia đây hỏi ngươi là đã để mắt tới ngươi rồi đấy, đừng có mà không biết điều!
Thiếu chủ Viêm gia lập tức quát lớn.
– Đúng là không biết sống chết!
– Tưởng chúng ta không giết ngươi thì muốn làm gì thì làm à?
– Lão tổ, để thuộc hạ ra tay, dạy cho tên nhóc này một bài học! Đừng tưởng chúng ta không lấy mạng ngươi thì không có cách nào khiến ngươi mở miệng!
Mọi người nhao nhao lên tiếng, trút sự sợ hãi trong lòng lên người Sở Vân.
– Ta chết còn không sợ, sợ gì mấy hình phạt tra tấn của các ngươi? Hừ, không có bản lĩnh, sợ chết thì còn tìm đến Hỏa Đức Cung làm gì?
Sở Vân không hề sợ hãi, dù bị trói nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như dao, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Lão tổ Viêm gia càng nhíu mày.Lúc ẩn nấp trên bờ biển, lão đã nghe rõ ràng Sở Vân giải thích cho Kim Bích Hàm và suy luận về Phi Hổ.Lão rất kinh ngạc và nghĩ ngay đến việc lợi dụng tài năng của Sở Vân để lấy được bảo tàng Hỏa Đức Cung.
Lão ta nắm rõ thông tin về Sở Vân, việc cậu ta tìm ra truyền thừa của tam đại viện chủ và Long cung Tinh Hải đều dựa vào tài năng và trí tuệ của mình.Xem ra không thể dùng vũ lực ép Sở Vân giúp mình, chỉ còn cách dụ dỗ.Người Thư Gia Đảo vốn nổi tiếng cương trực, không bao giờ khuất phục cường quyền.
– Nếu ngươi có thể phá giải cục diện này, ta sẽ lập tức tháo gỡ lưới lửa trên người ngươi, cho ngươi tự do hành động.
Lão tổ Viêm gia xưa nay không chịu nhượng bộ cuối cùng cũng phải lùi một bước.Hỏa Đức Cung quá quan trọng đối với Viêm gia, lão phải nhanh chóng đoạt được nó.
– Được thôi, nhưng ngươi phải cởi trói cho ta trước đã.
Sở Vân khẽ đảo mắt, cuối cùng cũng đồng ý.Lưới lửa trói chặt cậu, chỉ cần cậu giãy giụa, ngọn lửa bên trong sẽ thiêu đốt khiến cậu đau đớn vô cùng.Hành động rất bất tiện, đừng nói đến việc bỏ trốn.Cậu hiểu rõ thực lực của Lão tổ Viêm gia, trốn thoát không dễ dàng.Cậu muốn nhân cơ hội này để hành động.
– Hừ!
Lão tổ Viêm gia hừ lạnh, vung Kim Diễm bút vẽ một cái, lưới lửa trói trên người Sở Vân lập tức biến mất.Đương nhiên, hỏa quyển trói buộc tiên nang vẫn còn dính chặt trên miệng túi.
– Nói đi!
Lão tổ Viêm gia lạnh lùng nhìn Sở Vân.Ngự yêu sư mà không có yêu vật trong tay thì không có gì đáng lo ngại.Dù trả lại tự do cho Sở Vân, nhưng lão vẫn còn hai đại Linh Yêu cực mạnh, không cần phải lo lắng.
– Cứ tiếp tục đi thôi.
Sở Vân vừa cử động tay chân, thư giãn gân cốt, vừa tùy ý nói.
– Ngươi!
– Thằng nhãi ranh, dám đùa bỡn chúng ta!
– Lão tổ, để thuộc hạ ra tay, ta đảm bảo hắn sẽ sống không được, chết cũng không xong!
Mọi người giận dữ, cảm thấy mình vừa bị một tên tù nhân chế giễu, nhao nhao xoa tay, nhìn Sở Vân với ánh mắt đầy thù hận.
– Một lũ ngu ngốc!
Sở Vân liếc xéo bọn họ, khinh thường cười.
– Hành lang vô tận là sản phẩm của người đời sau.Thời đại của Hỏa Đức Vương làm gì có hành lang vô tận? Không gian liên quan đến hành lang vô tận phải rất sạch sẽ, đâu ra tro bụi dày như vậy? Chẳng lẽ các ngươi không nhận ra nhiệt độ không khí đang tăng lên sao? Rõ ràng là sắp đến cuối thông đạo rồi.
– Thật sự là vậy sao?
– Ngươi không phải là muốn lừa chúng ta, dụ chúng ta vào bẫy tự sát đấy chứ?
Rất nhiều người cười lạnh, không tin Sở Vân.Thiếu chủ Viêm gia cũng cảm thấy nghi ngờ, với tính cách của Sở Vân, hoàn toàn có thể làm như vậy.
Sắc mặt Lão tổ Viêm gia hơi đổi, lão cảm nhận thoáng qua và biết Sở Vân nói không sai.Nhiệt độ trong không khí đúng là đang tăng lên.Sau khi trầm ngâm một lúc, lão sai hai người tiến lên phía trước dò đường.
– Lão tổ, phát hiện ra điểm cuối thông đạo rồi!
– Phía dưới dường như là một thế giới dưới lòng đất!
– Địa đàn, có bảy tòa địa đàn!
…
Rất nhanh, hai người mặt mũi hớn hở chạy về báo tin.Những người vừa chế giễu, nghi ngờ Sở Vân lập tức cứng đờ mặt.
– Hừ! Coi như ngươi thức thời!
– Ngoan ngoãn nghe lời chúng ta, sẽ không phải chịu đau đớn.
– Đi mau!
Có người đẩy mạnh Sở Vân từ phía sau, bắt cậu tiếp tục đi.Chẳng mấy chốc, đoàn người đến cuối cầu thang và nhìn thấy một cửa động.
– Đây là một cầu thang xoắn ốc.Bị người khéo léo sắp đặt lại, kết hợp với môi trường u tối, có thể ảnh hưởng đến tâm trí con người, khiến họ cảm thấy mình đang đi thẳng xuống.Thì ra là thế…
Lão tổ Viêm gia ngẩng đầu nhìn lên, lập tức phát hiện ra ảo diệu bên trong.
– Thằng nhãi này chắc chắn đã biết từ trước.
Lão liếc nhìn Sở Vân, hừ lạnh một tiếng.Vừa rồi, người của lão tự mình dọa mình, trì trệ không tiến.Sở Vân không làm gì cả nhưng lại có thể khôi phục tự do hành động.Nhưng ngay sau đó, sự chú ý của lão đã bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
– Nơi này quả thực là một thế giới khác!
Thiếu chủ Viêm gia kinh ngạc thốt lên, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Thế giới dưới lòng đất này tràn đầy sức sống.Mặt đất màu nâu đỏ tỏa ra hơi nóng.Nham tương đã khô cạn đến cực điểm, bề mặt bóng loáng.Những cây nấm khổng lồ cao như những thân cây bình thường, kết thành từng mảng.
