Chương 268 Tối cường vũ lực đích siêu thần thú

🎧 Đang phát: Chương 268

Tần Vũ nhức đầu, Phí Phí vốn đã bướng bỉnh.Cao thủ trước mặt rõ ràng rất mạnh, ba người họ hợp lại chưa chắc thắng, mà Hầu Phí lại ngạo mạn như vậy…Nhưng Tần Vũ không nói gì, dù sao còn có Thanh Vũ Tiên Phủ.Man Càn lạnh lùng nhìn Hầu Phí, Hầu Phí cũng trừng lại, không hề nhượng bộ.
“Tốt, tốt, quả nhiên có khí phách, xứng danh Hỏa Tình Thủy Viên.” Man Càn bỗng nhiên cười lớn.
Hầu Phí, Tần Vũ, Hắc Vũ đều kinh ngạc.Ở giới phàm nhân này, ít ai nhận ra bản thể của Hầu Phí, mà Man Càn lại nói ra dễ dàng.Hơn nữa, xung quanh còn có cấm chế, người ngoài không nghe được họ nói gì.
Tần Vũ đứng lên, cười: “Man Càn huynh, để ta giới thiệu, đây là nhị đệ ta, Hầu Phí.Nó bướng bỉnh, huynh đừng để ý.Đây là tam đệ Hắc Vũ, còn lạnh lùng hơn cả nhị đệ.”
“Ồ!” Man Càn nhìn Hắc Vũ, kinh ngạc một lúc rồi nghi hoặc: “Thần thú? Sao lại có hình dạng này, chẳng lẽ là biến dị?”
“Không biết!” Hắc Vũ đáp gọn lỏn.
Man Càn cười: “Thú vị!”
Rồi đột nhiên nhìn Tần Vũ, cười: “Ngươi là người, vậy mà khiến Hỏa Tình Thủy Viên và một thần thú ta không nhận ra nhận làm đại ca, thật kinh ngạc.”
“Tại hạ Tần Vũ, chỉ là tu chân giả.” Tần Vũ cười.
Man Càn gật đầu, nhìn đám Sử Tín rồi nói: “Tần Vũ huynh đệ, ta bội phục ngươi, khiến bốn thần thú nguyện ý làm linh thú.Bọn chúng đi theo Hầu Phí, chắc cũng được truyền công pháp tốt, đó cũng là phúc của chúng.”
Man Càn biết rõ đẳng cấp thần thú của Hầu Phí.
“Các vị đưa truyền tấn lệnh cho ta.Sau này có chuyện gì, hay gặp phiền phức thì tìm ta.Ở giới phàm nhân này, ta giải quyết được mọi chuyện.” Man Càn cười chân thành.
Tần Vũ bất ngờ.Gã đàn ông ngăm đen này tuy khiến người ta cảm thấy nặng nề, mặt lạnh thì đáng sợ, nhưng khi cười lại tạo cảm giác tin tưởng.
“Người này sinh ra để làm thống soái,” Tần Vũ nghĩ.Lạnh lùng khiến người ta sợ hãi, nụ cười lại khiến người ta tin tưởng, Tần Vũ mới gặp người như vậy lần đầu.Hầu Phí và Hắc Vũ đều ngạo nghễ.
Tần Vũ vui vẻ kết giao, cùng Man Càn lưu lại ấn ký linh thức.
“Tần Vũ huynh đệ, Hầu Phí, Hắc Vũ, ta có việc quan trọng phải đến Đằng Long đại lục, tạm biệt các ngươi ở đây.Có cơ hội, các ngươi có thể dùng truyền tấn lệnh tìm ta.” Man Càn nói, đồng thời giải trừ cấm chế.
Tần Vũ đứng lên: “Nhất định sẽ có dịp tụ họp với Man Càn huynh.”
Hầu Phí và Hắc Vũ cũng đứng lên, họ thấy gã đàn ông ngăm đen này đáng để kết giao.
“Cáo từ.” Man Càn chắp tay, rồi biến mất trong nháy mắt.Không biết hắn dùng Thuấn Di hay thần thông gì khác.
“Không ngờ ở Tiềm Long đại lục cũng có cao thủ khó lường như vậy,” Tần Vũ thầm thở dài.
“Chủ nhân, gã đó nói gì với các người?” Mặc Kỳ Lân truyền âm, Sử Tín cũng nghi hoặc nhìn.
Vừa rồi Man Càn thi triển cấm chế, Sử Tín không nghe được gì.
“Không có gì, về vương phủ thôi.” Tần Vũ nói, tứ đại linh thú không hỏi thêm.
Họ quay về vương phủ.
“Tán ma tụ tập ở đây? Ba bức Phá Thiên đồ, Long tộc có một, tán ma có một, còn một bức thì không tìm ra.Sứ giả Long tộc và tộc trưởng sở hữu cực phẩm yêu khí, đối phó thì phiền hà, còn bên tán ma thì đơn giản hơn.” Man Càn nhìn Âm Nguyệt sơn mạch, thầm tính toán.
Âm Nguyệt sơn mạch, vài vạn tán ma, hơn vài chục vạn tu ma giả, đến từ các tông phái.Hiện giờ do Huyết ma Đỗ Trung Quân trấn giữ, sĩ khí tăng lên rất nhiều.
Chỉ hai ba bước, Man Càn đã đến Âm Nguyệt cung.
“Người nào?” Một tán ma bảo vệ hét lên.
Man Càn liếc nhìn, đồng tử tử sắc quang mang lưu chuyển, tán ma đó ngây dại.Man Càn bước vào Âm Nguyệt cung như đi dạo trong vườn nhà.
Tán ma canh gác tỉnh lại: “Vừa rồi có chuyện gì vậy, ngủ gật sao? Ta là tán ma mà lại ngủ gật?”
Nhưng hắn không thể nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.
Man Càn tiến lên.Nhiều tán ma chào hỏi, nghĩ hắn là cao thủ ma đạo nào đó.Vài tán ma canh gác chất vấn, nhưng bị hắn liếc nhìn, liền mất hồn, để hắn đi qua.Cứ thế, Man Càn vào Huyết Ma điện, trung tâm của Âm Nguyệt cung.
“Huyết Ma điện? Một kẻ nhất cấp ma vương cũng xưng Huyết ma, chỉ ở phàm nhân giới mới oai phong được.” Man Càn đứng ngoài Huyết Ma điện, thản nhiên cười.
Âm thanh không lớn, nhưng những người xung quanh và trong Huyết Ma điện đều nghe thấy, cả ma giới sứ giả và Huyết ma Đỗ Trung Quân.
“Dám hỗn xược ở Huyết Ma điện!” Một đạo quang mang huyết hồng sắc bắn tới Man Càn.
“Thập nhị kiếp tán ma, cút đi!” Man Càn lắc đầu cười.
Phẩy tay một cái.
Ô Không Huyết dù có cực phẩm ma khí cũng phun máu, rơi xuống Huyết Ma điện.Liên Nguyệt nương nương, Vu Hắc định xuất thủ, thấy vậy thì sợ hãi.
Ô Không Huyết mạnh hơn nhiều lần cũng không chịu nổi một chiêu, người này quá mạnh.
“Ai làm ầm ỹ vậy, muốn chết sao?” Thanh âm bạo ngược của Huyết ma Đỗ Trung Quân vang lên, một đạo quang mang huyết hồng sắc xuất hiện bên ngoài Huyết Ma điện.
Huyết ma Đỗ Trung Quân được tôn sùng, tự nhiên có khí thế bề trên.Mắt hắn lộ hồng quang, nhìn gã đàn ông ngăm đen dám lớn lối bên ngoài Huyết Ma điện.
“Ngươi…ngươi là Man Càn? Không ngờ là ngươi!” Đỗ Trung Quân sửng sốt.
“Ồ, ta tưởng Ma giới phái ai, hóa ra là ngươi.Cũng không lạ, tinh anh nhất cấp ma vương của Ma giới chỉ có vài kẻ, ngươi cũng tính là không tồi.” Man Càn cười nhạt.
Đỗ Trung Quân sáng mắt: “Không ngờ yêu giới lại phái ngươi đi, không lo ngươi chết trong Nghịch Ương cảnh sao? Ngươi chết đi, sẽ là đả kích lớn cho yêu giới.”
“Không có thực lực, chết cũng không oán ai được.” Man Càn thản nhiên nói.
“Quả nhiên là siêu cấp thần thú mạnh nhất của yêu giới, xem ra chỉ có Tử Đồng Ngưu ma vương ngươi là được trời sinh cho năng lực thống soái.Bằng lòng để ngươi hạ phàm, Yêu đế thật rộng rãi.”
Huyết ma Đỗ Trung Quân cảm thán, hắn biết rõ về những nhân vật tinh anh của Yêu giới.
Ở yêu giới, siêu cấp thần thú được quý trọng vô cùng, phái một siêu cấp thần thú hạ phàm, thật khủng bố.Hơn nữa, Tử Đổng Ngưu ma vương còn được tôn xưng là kẻ vũ lực mạnh nhất.
“Liên Nguyệt, chuẩn bị yến tiệc, ta phải cùng Man Càn huynh vui vẻ uống một chầu.” Đỗ Trung Quân nói với Liên Nguyệt nương nương.
“Vâng, Huyết Ma tiền bối!” Liên Nguyệt nương nương nhanh trí, Man Càn có lẽ là sứ giả yêu giới, hơn nữa rất mạnh, khiến Đỗ Trung Quân yếu thế.
“Không biết Man Càn huynh có nể mặt ta không?” Đỗ Trung Quân cười.
“Đương nhiên nể.” Man Càn cười nhạt.
Nếu không động thủ thì tốt, Man Càn không thích động thủ.Hắn là siêu cấp thần thú hạ phàm, Yêu đế chắc chắn cấp cho hắn bảo bối quý giá.Dù là Yêu đế cũng không dám để Tử Đồng Ngưu ma vương chết.Hơn nữa, Man Càn tự tin, dù là thực lực hay vũ khí chiến giáp, hắn đều trội hơn tất cả các sứ giả khác.
Man Càn cũng biết, mỗi sứ giả đều có tuyệt chiêu, nếu liều mạng, hắn dù giết được đối phương cũng sẽ bị thương.Bởi vậy, không cần động thủ là tốt nhất.
Trên tửu yến.
“Nào, Man Càn huynh, cạn chén này.” Huyết ma Đỗ Trung Quân nâng chén cười.
“Cạn!” Man Càn không từ chối, đợi rượu qua tam tuần, Man Càn đặt chén xuống nói: “Đỗ Trung Quân, ta đến đây, ngươi chắc cũng đoán được.Ta hỏi ngươi, Phá Thiên đồ đó có thể mang bao nhiêu người vào Nghịch Ương cảnh, đừng nói dối, ta có thể biết từ người khác.”
Nói dối? Tử Đồng Ngưu ma vương là siêu cấp thần thú khiến Tiên giới, Ma giới sợ nhất.Hắn thân thiện với ngươi là phúc của ngươi.Nếu ngươi dám lừa dối, Tử Đồng Ngưu ma vương nổi điên lên, sẽ cho ngươi biết thế nào là ‘trâu điên’.
“Phá Thiên đồ trừ người sở hữu, còn có thể để năm kẻ khác cùng vào.” Đỗ Trung Quân không giấu giếm.
“Vậy là bức Phá Thiên đồ của ngươi có phần cho sáu người vào.Để ba trong số đó cho ta, ngươi thấy thế nào?” Man Càn trực tiếp vào vấn đề chính.
Đỗ Trung Quân im lặng.Quá tham lam, đòi tới ba người.
“Sao, ngươi thấy lời đề nghị của ta có gì không đúng?” Man Càn hỏi lại.
Đỗ Trung Quân nghĩ: “Siêu cấp thần thú hạ phàm, chắc chắn có cực phẩm yêu khí, nói không chừng còn có hạ phẩm thần khí, vì yêu giới sợ Man Càn chết.”
Đỗ Trung Quân biết, dù Man Càn không có hạ phẩm thần khí, chỉ có cực phẩm yêu khí, hắn cũng không thể đối địch.
Siêu cấp thần thú vũ lực mạnh nhất, thực lực của Tử Đồng Ngưu ma vương nhất cấp yêu vương, Đỗ Trung Quân không sánh bằng.
“Không ý kiến, đương nhiên là không ý kiến.” Huyết ma Đỗ Trung Quân cười, nói tiếp: “Đi vào Nghịch Ương cảnh không phải nhiều người thì tốt, quan trọng là cao thủ.Tán ma nhất phương chỉ có Ô Không Huyết và vài trợ thủ, người khác đến đó chỉ có chết.Phần ba người đó sẽ cấp cho Man Càn huynh, ta rất vui đổi lấy tấm nhân tình này.”
Man Càn cười nâng chén: “Đây là tạ ơn Đỗ huynh, nào, chúng ta uống.”
Chỉ sau hai ba câu, Đỗ Trung Quân kiêu căng ngạo mạn đã phải đem phần ba người của Phá Thiên đồ cấp cho Man Càn.
Trước đó, Tần Đức, Tần Phong vội vã từ Tinh Thần các quay về, đoàn tụ với Tần Vũ.
Tán tiên và tán ma tranh đoạt Phá Thiên đồ ở Tiềm Long đại lục, khiến Tần vương triều tử vong quá nghìn vạn.Nhưng quân đội không tổn thất, nên Tần vương triều chỉ cần dời đô và an bài cho dân chúng, không tổn thất quá lớn.
Gần đây, Tần Vũ ở Vân Vụ sơn trang, nơi cư trú thuở thiếu thời.
Nhìn con đường trên ngọn Đông Lam sơn, Tần Vũ nhớ lại ngày xưa, lúc tiến hành cực hạn huấn luyện đã chạy trên con đường đó.Nhớ đến việc ngâm mình trong Ôn tuyền, nhìn những túi cát, đồng nhân ở luyện công trường, những khối đá xanh…Hồi ức lại cuộc sống lúc nhỏ, hắn thấy cảm giác vô cùng kì diệu.
“Phụ vương, đại ca, nhị ca, các người hãy yên tâm.Cửu Cửu trọng kiếp nguy hiểm, nhưng con có không ít bảo vật, độ qua không phải là không thể.Hơn nữa, dù thất bại thì tu tán tu cũng được.” Tần Vũ đang cùng người thân cáo biệt.
“Vũ nhi, phải nhớ kỹ, lúc độ kiếp nếu thực chống không lại, hãy tu luyện tán tu.Con đừng sính cường, biết chưa?” Tần Đức nhắc nhở.
Dù tâm lý của Tần Đức vững vàng đến đâu, nhưng khi biết con trai mình độ Cửu Cửu trọng kiếp cực kỳ nguy hiểm, cũng không thể không lo lắng.
“Được rồi, phụ vương, đại ca, nhị ca, Phong bá bá, Từ thúc…con phải đi đây, mọi người không cần tiễn.”
Tần Vũ nhìn Mặc Kỳ Lân: “Tiểu Mặc, ngươi là tam kiếp tán yêu, sau này có thể tu luyện, bảo hộ gia tộc Tần thị của ta.Nếu phụ vương ta truyền tấn cho ngươi, mong ngươi có thể xuất thủ tương trợ.”
Mặc Kỳ Lân gật đầu: “Yên tâm, chỉ việc chủ nhân các người truyền công pháp tu luyện cho ta, cũng đủ để ta vì các người mà ra sức.Chỉ tám chín nghìn năm, có ta ở đây, đừng mong ai làm hại được người thân của người.”
Tần Vũ gật đầu, sau đó nhìn người thân: “Mọi người đừng nhìn con như vậy, không phải con đi vào chỗ chết, cũng không phải là đi rồi không về.Được rồi, không nói nữa, Phí Phí, Tiểu Hắc, chúng ta đi.”
Tần Vũ không chịu nổi nỗi niềm chia ly, lập tức di động, phá không mà đi.Hầu Phí, Hắc Vũ và tam đại Huyền Băng sư thú cũng bay đi.
Tần Đức, Tần Phong, Tần Chính, Phong Ngọc tử…nhìn đám người Tần Vũ hóa thành một điểm ở chân trời, trong lòng thầm chúc phúc.

☀️ 🌙