Đang phát: Chương 2670
– Làm càn!
Đinh Sơn giận dữ, lạnh lùng nói:
– Ngươi thật sự coi mình là Phá Quân Võ Đế chắc?
– Có phải hay không cứ thử đi rồi biết!
Lý Vân Tiêu không chút nhượng bộ, giọng điệu lạnh lùng:
– Trong thiên hạ này có thể ngăn cản ta không ít, nhưng chắc chắn không có Đinh Sơn ngươi!
– Cuồng vọng vô căn cứ, vậy ta đây cũng muốn xem thử sự lợi hại của Phá Quân Võ Đế!
Đinh Sơn lập tức trở mặt, chỉ tay, một đạo hào quang vàng bắn ra từ đầu ngón tay, xé rách không gian.
“Keng!”
Vạn Nhất Thiên giơ Xích Long Trượng lên, ngăn cản đạo chỉ kia, khuyên nhủ:
– Hiện giờ là thời điểm đặc biệt, cần gì vì một người phụ nữ không quan trọng mà tự làm rối loạn mọi chuyện? Đinh Sơn, ngươi đừng hồ đồ như vậy.
Đinh Sơn mặt âm trầm, đạo lý này sao hắn không hiểu, chỉ là đường đường một cường giả siêu phàm nhập thánh như hắn, lại bị một Võ Đế uy hiếp, hơn nữa còn trước mặt bao nhiêu người, khiến hắn cảm thấy vô cùng uất ức.
– Thiên Giác, giao cô ta cho hắn, đổi người của chúng ta về.
Đinh Sơn phẩy tay áo bỏ đi, rõ ràng là đang rất tức giận.
Lý Vân Tiêu thấy hắn thỏa hiệp, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.Không phải hắn sợ giao chiến với Đinh Sơn, chỉ là lo lắng cho Đinh Linh Nhi, sợ chọc giận Đinh Sơn sẽ khiến cô ta càng thêm nguy hiểm.Nhưng xem ra mọi chuyện đã thành công.
Kết quả này xem như là đôi bên cùng có lợi.
Vạn Nhất Thiên dẫn mọi người rời đi, bắt đầu diễn tập đại trận.Lý Vân Tiêu thì theo Thiên Giác đi đổi người.
Đinh Sơn trở lại tổng bộ, đi thẳng vào một mật thất.Bên trong không biết là ảo ảnh hay thật, lại là một khu rừng.
Tiếng nước chảy róc rách, một con đường đá dẫn đến một căn phòng nhỏ.Thương Ngô Khung đang ngồi trước phòng, cầm sách đọc, hương trầm lượn lờ.
– Bàn Sấu đầu đà cũng đã đến Tân Duyên Thành.
Đinh Sơn ngồi xuống bàn đá, cầm ấm trà rót, nước trà xanh biếc, linh khí tỏa ra xung quanh, thấm vào ruột gan.
Thương Ngô Khung vẫn không hề động đậy, chỉ nhẹ nhàng lật một trang sách, nói:
– Chuyện ở Tân Duyên Thành cả thiên hạ đều chú ý, ai đến cũng không có gì lạ.
– Ồ? Vậy ngươi đánh giá thế nào về tình hình hiện tại?
Đinh Sơn cầm ly trà thơm uống cạn, trên mặt lộ vẻ vui vẻ, không còn chút giận dữ nào như lúc trước, cứ như là một người khác vậy.
Thương Ngô Khung đặt sách xuống, khẽ cười:
– Ngươi cũng thật sâu sắc, bên ngoài giả bộ ngông cuồng tự đại, thực chất lại cẩn thận tỉ mỉ.Dù đã bước vào siêu phàm nhập thánh cũng không kiêu ngạo, thật đáng sợ!
– Ha ha, kiêu ngạo thì thiệt, khiêm tốn thì lợi, đạo lý này chúng ta vẫn hiểu rõ.
Đinh Sơn nhấp một ngụm trà thơm, cười nói:
– Thiên hạ này người giỏi hơn ta đầy rẫy, ta không có gì để tự cao cả.
Thương Ngô Khung cũng nâng chén trà lên, thổi nhẹ làn khói trên mặt nước, hương thơm ngào ngạt tỏa ra, lúc này mới nhấp một ngụm nhỏ, nói:
– Người ta quý ở chỗ tự hiểu mình, đáng tiếc người như vậy lại không nhiều.
Đinh Sơn cười khổ:
– Có tự hiểu mình mới sống lâu được, có thực lực mạnh mẽ mới đứng vững không ngã.Ta vốn định không quan tâm đến chuyện này, nhưng Bàn Sấu đầu đà lại nói Lăng Bạch Y muốn lấy đầu bảy vị hội trưởng Thương Minh, đúng là tai bay vạ gió, muốn tránh cũng không được.
Thương Ngô Khung cười nói:
– Lúc trước chẳng phải ngươi cũng rất muốn đối phó với Lăng Bạch Y sao?
Đinh Sơn nói:
– Đó là để che giấu chuyện luyện đan, khiến Vạn Bảo Lâu toàn lực chuẩn bị ứng chiến mà không rảnh nghi ngờ ta.Nếu không thì với tính cách của ta, sao lại làm chuyện mạo hiểm như vậy chứ.
Thương Ngô Khung gật đầu:
– Đúng là cơ hội tốt, nếu không triệu tập mười tám Võ Đế cửu tinh luyện đan, thế nào cũng bị Vạn Nhất Thiên giám sát chặt chẽ.Nhưng giờ đã không còn đường lui, chỉ có thể đi từng bước thôi.
Đinh Sơn nói:
– Ngươi nghĩ chúng ta có thể thắng Lăng Bạch Y không?
Thương Ngô Khung nói:
– Không phải chúng ta, là các ngươi.Nếu đồng lòng hiệp lực thì tự nhiên có thể.Lực lượng của Vạn Nhất Thiên rất lớn, hơn nữa hắn cũng không đơn độc.Chưa kể đến những người khác, ngay cả Đinh Sơn ngươi, ta cũng không thể nhìn thấu hết được.
Đinh Sơn cười ha ha, nói:
– Thương Ngô Khung đại nhân nói đùa rồi, ta chỉ là một thương nhân, không có chỗ dựa nào, toàn bộ đều dựa vào sự cẩn thận của bản thân để đi đến ngày hôm nay.Thêm vào đó là sự giúp đỡ của đại nhân và cơ duyên tốt, mới có thể bước qua ngưỡng cửa võ đạo.Dù vậy, trước mặt những nhân vật hô phong hoán vũ như đại nhân, ta cũng chỉ là một con sâu cái kiến mà thôi.
Trong mắt Thương Ngô Khung lóe lên tia sáng, nhìn chằm chằm hắn nói:
– Chính vì ngươi không có chỗ dựa, một mình giấu tài đi đến bây giờ, nên mới không hề đơn giản.Nếu nói trong Thương Minh có ai khiến ta kiêng kỵ, thì chỉ có ngươi và Vạn Nhất Thiên thôi.
Đinh Sơn kinh ngạc:
– Vạn Nhất Thiên lại mạnh đến mức khiến đại nhân kiêng kỵ sao?
Thương Ngô Khung mỉm cười:
– Địa vị của Vạn Nhất Thiên không hề nhỏ, sau này nếu có cơ hội ngươi sẽ biết thôi.
Đinh Sơn nói:
– Chắc hẳn là có ẩn tình.Hiện giờ ta chỉ muốn tìm cách sống sót qua nguy cơ này thôi.
Thương Ngô Khung cười:
– Với năng lực của ngươi, dù không thể chiến thắng, nhưng tự bảo vệ mình thì dư sức.Về phần Bàn Sấu đầu đà đã đến, Ngạo Trường Không chắc cũng đang xem náo nhiệt.Dù sao thì việc Vạn Nhất Thiên lớn tiếng vây quét Lăng Bạch Y là một sự kiện lớn chấn động thiên hạ, ai mà không muốn đến xem chứ.
Đinh Sơn thở dài:
– Chỉ có thể đi từng bước thôi.Đáng tiếc cho Đinh Linh Nhi, một con cờ tuyệt hảo để khống chế Lý Vân Tiêu, giờ bị Vạn Nhất Thiên làm ầm ĩ lên, đã hoàn toàn mất tác dụng rồi.
Thần thái của Thương Ngô Khung lần đầu tiên trở nên ngưng trọng:
– Tạm thời đừng nên động đến Lý Vân Tiêu.Người này có thiên mệnh, thập phần kỳ lạ, muốn giết hắn e rằng rất khó.
Trong lòng Đinh Sơn khẽ động, nói:
– Xem ra đại nhân cũng có cách nghĩ khác?
Thương Ngô Khung ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt ngưng trọng lập tức giãn ra, khôi phục nụ cười nhạt, nói:
– Đinh Sơn, ngươi muốn lôi kéo ta sao?
Đinh Sơn cười:
– Đại nhân không nói, vậy coi như ta lỡ lời.
Thương Ngô Khung nói:
– Có một số việc ngươi không nên biết thì tốt hơn.Chuyện của Lăng Bạch Y cũng không cần lo lắng quá nhiều, Vạn Nhất Thiên thủ đoạn cao siêu, dù không thắng được cũng có khả năng tự bảo vệ mình.
Đinh Sơn chắp tay:
– Đa tạ đại nhân chỉ điểm.
Thương Ngô Khung khẽ gật đầu, rồi không nói gì thêm, cầm sách lên tiếp tục đọc.
