Chương 267 Tuyết Liên Tử

🎧 Đang phát: Chương 267

Nhẹ nhàng gỡ tay Lâm Vân, nàng lấy chiếc khăn khô, cẩn thận lau đi lớp áo ướt đẫm mồ hôi.Y phục nàng cũng lấm lem vết bẩn, nhưng chẳng còn hơi sức đâu mà thay, chỉ biết lặng lẽ lau người cho hắn.
Lâm Vân kiệt sức, tinh thần hao tổn đến mức đầu óc choáng váng.Dù vậy, hắn vẫn mơ màng cảm nhận được bàn tay Vũ Tích lướt trên da thịt mình, khẽ lẩm bẩm:
– Vũ Tích, đừng nghịch nữa…
Rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Liễu Nhược Sương đang lau mồ hôi trên trán Lâm Vân, bất ngờ bị hắn kéo vào lòng.Thân thể vốn đã suy yếu, nàng chẳng thể chống cự, đành bất lực nằm gọn trong vòng tay hắn.
Ban đầu Nhược Sương còn định gỡ tay hắn ra, nhưng sự mệt mỏi dường như đã chiến thắng.Nàng buông xuôi, mặc kệ bản thân tựa vào lồng ngực ấm áp kia, rồi cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Khi Lâm Vân tỉnh giấc, toàn thân nhẹ bẫng, sảng khoái lạ thường.Vận chuyển Tinh Vân trong cơ thể, hắn kinh ngạc phát hiện tu vi đã đạt đến Nhị Tinh đỉnh phong, chỉ cần luyện hóa thêm chút nữa là có thể đột phá lên Tam Tinh.
Niềm vui chưa kịp lắng xuống, Lâm Vân mới nhận ra người đang gối đầu trên ngực mình không phải Vũ Tích, mà là Liễu Nhược Sương.
Chớp mắt, hắn đã hiểu mọi chuyện.Xem ra, đây là hảo tâm gặp hảo báo.Vì cứu Nhược Sương mà tu vi tăng lên đến Nhị Tinh đỉnh phong.
Nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ.Mảnh vụn linh thạch đã tiêu hao hết, lại còn hao tổn cả một viên thượng phẩm linh thạch.
Nhìn Liễu Nhược Sương say ngủ trong vòng tay, vạt áo hờ hững hé mở, lộ ra đôi gò bồng đảo trắng như tuyết.Hắn nhớ lại đêm qua, khi đắp thuốc lên vết thương cho nàng, hình như đã quên cài lại cúc áo.Định bụng kín đáo chỉnh lại vạt áo, rồi nhẹ nhàng rời đi, tránh để nàng hiểu lầm là mình chiếm tiện nghi.
Nhưng vừa chạm tay vào lồng ngực nàng, Liễu Nhược Sương đã mở mắt.Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào bàn tay hắn, không nói một lời.
Lâm Vân xấu hổ, vội vàng giải thích:
– Không phải như em nghĩ đâu…anh…
Dù da mặt hắn dày đến đâu, nhưng trong tình huống này, có trời mới tin hắn vô tội.Khuôn mặt Lâm Vân đỏ bừng.
Trước khi hắn kịp nói thêm gì, Liễu Nhược Sương dường như chẳng hề để ý đến hành động của hắn, nhẹ nhàng nói:
– Cảm ơn anh đã cứu em.
Lâm Vân vội vàng đứng dậy, nói:
– Thực ra…em vẫn chưa khỏe hẳn.Anh mới chỉ phong ấn độc tố lại một chỗ, chứ chưa thể giải trừ hoàn toàn.Nếu trong vòng một trăm ngày không tìm được Tuyết Liên Tử, e rằng…
Lâm Vân thầm nghĩ, dù đã phong ấn độc tố, cũng chỉ kéo dài được mạng sống cho nàng thêm một trăm ngày.Trừ phi tìm được Tuyết Liên Tử ngàn năm, may ra mới chữa khỏi được.Nhưng Tuyết Liên Tử ngàn năm chỉ tồn tại trong truyền thuyết.Không chỉ ở nơi này, mà ngay cả ở đại lục Thiên Hồng rộng lớn, cũng khó lòng tìm thấy.
Liễu Nhược Sương khẽ giật mình, rồi mỉm cười:
– Dù sao, em vẫn còn sống.Em vẫn phải cảm ơn anh.
Nói rồi, nàng đứng dậy, bước đi quanh căn phòng, giới thiệu:
– Đây là phòng cũ của em.Phòng của cha mẹ ở đối diện.Lâu lắm rồi em chưa trở lại nơi này…
Thấy Nhược Sương đang chìm trong hồi ức về cha mẹ, Lâm Vân vội nói:
– Hay là em đi thay quần áo đi, rồi chúng ta ra ngoài ăn chút gì đó.
Liễu Nhược Sương cúi đầu, lúc này mới phát hiện vạt áo trước ngực mình đang mở toang.Nàng vội vàng kéo áo lại, nhưng thần sắc lại không hề xấu hổ hay ngượng ngùng.Có lẽ, với một người đã từng trải qua cái chết, những chuyện này đã trở nên quá nhỏ nhặt.Hoặc có lẽ, còn có một nguyên nhân nào khác…
– Đây là quần áo của Vũ Tích, em thử xem có vừa không.
Lâm Vân lấy ra một bộ y phục của Hàn Vũ Tích đưa cho Liễu Nhược Sương.Thấy nàng định thay ngay tại chỗ, Lâm Vân ngẩn người.Chẳng lẽ nàng muốn mình chịu trách nhiệm? Mình đã làm gì đâu chứ?
May thay, Liễu Nhược Sương dừng tay:
– Hay là anh ra ngoài chờ em một lát.Em thay xong sẽ ra ngay.
Mặt Lâm Vân đỏ bừng.Đáng lẽ ra, mình phải chủ động đi ra mới đúng.Đúng là hết thuốc chữa.Lắp bắp:
– Ừ…ừ…anh không vội đâu, em cứ thong thả mà thay.
Lâm Vân bước ra khỏi phòng, lấy điện thoại gọi cho Vũ Tích:
– Vũ Tích à, anh còn phải đưa Liễu Nhược Sương đi tìm Tuyết Liên Tử.Dù thế nào, anh cũng phải cố gắng tìm cách chữa trị cho cô ấy, nếu không trong lòng anh sẽ day dứt lắm.Anh muốn về đón em đi cùng, em thấy thế nào?
– Em…
Hàn Vũ Tích im lặng một lúc.Trong lòng nàng không muốn rời xa Lâm Vân dù chỉ một thời gian ngắn.Nhưng vẫn trả lời:
– Anh cứ đi với cô ấy đi, sớm trở về nhé.Em ở nhà chờ anh.
Lâm Vân nói vài lời yêu thương với Vũ Tích rồi cúp máy.Quay đầu lại, hắn thấy Liễu Nhược Sương đã thay xong quần áo, đang đứng ở cửa nhìn mình.Vội nói:
– Thay xong rồi à? Chúng ta đi ra ngoài ăn chút gì đó nhé.Anh đói bụng rồi.
– Lâm Vân, cảm ơn anh.Vừa rồi em cũng nghe thấy chuyện anh muốn đưa em đi tìm Tuyết Liên Tử.Nhưng em nghĩ không cần đâu.Trong thời gian còn lại, em muốn ở cùng với chị Vũ Tích, vượt qua những ngày tháng cuối cùng.
Liễu Nhược Sương rất cảm kích những gì Lâm Vân đã làm cho nàng.Nhưng nàng không hề có ý định tìm Tuyết Liên Tử để cứu sống bản thân.
– Chuyện này…tuy cơ hội không nhiều lắm, nhưng vẫn còn hy vọng.Nếu em được chữa khỏi, chẳng phải em muốn ở cùng Vũ Tích bao lâu cũng được sao? Đâu cần để ý mấy ngày làm gì.
Lâm Vân thuận miệng khuyên nhủ.
Liễu Nhược Sương ngẩn người.Ở bao lâu cũng được? Ý của Lâm Vân là gì? Bất giác, mặt nàng đỏ ửng, ngẩng đầu nói:
– Vậy thì cảm ơn anh.
Lâm Vân càng thêm ngạc nhiên.Không ngờ chỉ một câu khuyên nhủ mà nàng đã đồng ý ngay.Hắn còn định nếu Nhược Sương không đồng ý, sẽ đưa nàng về chỗ Vũ Tích, rồi tự mình đi tìm một mình.Thật không ngờ, nàng lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Có nàng đi cùng tìm kiếm đương nhiên là tốt hơn nhiều so với việc mình tìm được rồi mang về.Bởi nhỡ độc tố khuếch tán, có mình ở bên cạnh còn có thể vận công ngăn chặn.
Còn một nguyên nhân nữa, Tuyết Liên Tử dưới năm trăm năm phải dùng trận pháp hoặc phù triện cao cấp để phong bế.Bằng không, thời gian càng dài, dược tính càng thấp.Mà hiện tại, hắn chỉ biết một số trận pháp và phù triện cấp thấp nhất.Còn nếu có Tuyết Liên Tử trên năm trăm năm, thì chỉ cần dùng hộp ngọc bảo quản đơn giản là được.
Nhưng Tuyết Liên Tử trăm năm chỉ nghe nói trong truyền thuyết mà thôi, huống chi là Tuyết Liên Tử trên năm trăm năm.
– Đợi em chút, để em dọn dẹp sân nhỏ ở đây đã.
Liễu Nhược Sương thấy sân vườn nhà mình đầy cỏ dại và đất cát, trong lòng rất khó chịu.Nơi này, vì nhiều lý do mà nàng đã một năm rồi chưa từng trở lại.
– À, chỗ này để anh dọn cho, em vào phòng nghỉ trước đi.
Liễu Nhược Sương vừa nói xong, đợi nàng bước vào nhà, Lâm Vân lập tức thi triển vài pháp quyết, dọn dẹp sạch sẽ cả sân ngoài lẫn phòng trong.Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Liễu Nhược Sương vừa bước vào phòng, nghĩ đến việc Lâm Vân vất vả chữa thương cho mình ngày hôm qua, nên chưa đầy một phút đã đi ra, muốn giúp hắn dọn dẹp.Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, nàng đã thấy sân nhỏ sạch bong, không một cọng cỏ dại.Phòng khách cũng không hề có chút bụi bặm nào.Cứ như thể nơi này luôn có người quét dọn vậy.
– Cái này…
Liễu Nhược Sương biết Lâm Vân không phải là người bình thường, nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc.Một lúc lâu sau, nàng mới liếc nhìn Lâm Vân, nói:
– Cảm ơn anh, chúng ta đi thôi, em sẽ dẫn anh đi ăn đặc sản của vùng này.
– Ăn đặc sản thì để lần sau đi, hiện tại đã là buổi chiều rồi.Anh đưa em đến thành phố gần nhất ăn một bữa cơm.Buổi tối thì nghỉ ngơi, đến ngày mai thì lên đường.
Lâm Vân nói.
– Vâng.
Liễu Nhược Sương đáp lời, tiến đến sát bên Lâm Vân.Nàng biết khi hắn phi hành, sẽ ôm mình, nếu không có thể nàng sẽ bị rơi xuống.
Lâm Vân không nói nhiều, ôm lấy eo Liễu Nhược Sương.Phi Vân Toa dưới chân bay lên, phóng thẳng lên không trung.
Lâm Vân biết Tuyết Liên Tử sinh trưởng ở dãy núi Thiên Sơn thuộc Tân Cương, hoặc mạch núi A Lặc Thái trong dãy núi Côn Luân.Chúng mọc chủ yếu ở sườn núi phía nam và phía bắc của núi Thiên Sơn.Ở mạch núi A Lặc Thái, Tuyết Liên Tử thường thấy ở khu vực vách đá.
Tuy Tuyết Liên Tử có rất nhiều, nhưng Tuyết Liên Tử từ trăm năm trở lên lại vô cùng hiếm.Bởi vì thông thường, Tuyết Liên Tử mọc được vài năm sẽ bị người hái xuống, hoặc bị chim thú ăn hết.Cho nên, rất khó để chúng tồn tại được hàng trăm năm.
Nửa giờ sau, Lâm Vân đã đưa Liễu Nhược Sương đến một thành phố phồn hoa.Hắn cũng không biết đây là thành phố nào, chỉ đỗ xuống một nơi vắng vẻ.
– Đây là thành phố Vũ Thường của tỉnh Lâm Hải, trước kia em và ông nội đã từng đến đây…
Liễu Nhược Sương nói xong, lại nhớ đến ông nội.
– Chúng ta đi ăn cơm trước, rồi tìm một chỗ nào đó nghỉ ngơi.Lát nữa anh sẽ giúp em mua một số dược liệu.
Lâm Vân vừa nói, vừa dẫn Liễu Nhược Sương đến một quán ăn gần đó.
Hai người ăn cơm xong thì đi tìm phòng trọ.Thành phố Vũ Thường cũng là thành phố có dân cư hơn triệu người, quán ăn và khách sạn đương nhiên là nhiều.Bản thân Lâm Vân không thiếu tiền, trực tiếp đến một khách sạn khá lớn gần đó, tên là khách sạn Vũ Ý.
Hai nữ nhân viên lễ tân đứng sau quầy, thấy Lâm Vân bước vào, liền lễ phép chào hỏi.
– Tôi muốn thuê hai phòng liền nhau, loại phòng tốt nhất ấy.
Lâm Vân đưa chứng minh thư cho nhân viên lễ tân.
– Không cần đâu, chỉ cần thuê một phòng hai người là được rồi.
Liễu Nhược Sương vội vàng nói.Hiện tại, nàng rất sợ phải ở một mình trong phòng.Một mình, nàng sẽ cảm thấy bị đè nén và sợ hãi.Có lẽ, những người đã trải qua cái chết một lần đều rất sợ phải ở một mình trong bóng tối.
Hai nhân viên lễ tân dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Lâm Vân.Lâm Vân hơi ngẩn người, thầm nghĩ, chẳng lẽ cô nàng muốn mình chịu trách nhiệm? Mình đã làm gì nàng đâu? Tuy nhiên, nhìn ánh mắt lo lắng của Liễu Nhược Sương, hắn vẫn gật đầu nói:
– Vậy thì thuê một phòng hai người.
Khách sạn Vũ Ý là khách sạn ba sao của thành phố Vũ Thường.Nhìn cách bài trí bên trong, Lâm Vân tương đối hài lòng, có vẻ rất sạch sẽ.
– Em đi tắm trước đây.
Sau khi tắm xong bước ra, Liễu Nhược Sương vẫn mặc bộ quần áo mà Lâm Vân đã đưa cho nàng lúc trước.Lâm Vân cũng muốn đi tắm một chút.Từ lúc đột phá lên Nhị Tinh hậu kỳ, hắn đã muốn tắm rửa lắm rồi, chỉ là chưa có thời gian.Hiện tại đã thuê phòng khách sạn, đương nhiên là phải gột rửa bụi bẩn trên người rồi.
Khi Lâm Vân tắm xong đi ra ngoài, Liễu Nhược Sương hơi chút ngẩn người.Trong lòng thầm nghĩ, trước giờ không để ý, không ngờ Lâm Vân lại đẹp trai và khí chất đến vậy.Người như thế này, nếu không tiếp xúc nhiều với hắn, sẽ không thể biết được hắn vĩ đại đến nhường nào.Không biết lúc trước, chị Vũ Tích đã phát hiện ra điều gì ở hắn nhỉ.Ánh mắt của chị ấy thật là tinh tường.Nếu là mình, lần đầu tiên nhìn thấy hắn sẽ không để người này ở trong lòng.Nghĩ đến đây, nàng khẽ thở dài.
– Anh có thể giúp em mua vài thứ được không?
Hiện tại, Liễu Nhược Sương không có đồ dùng cá nhân gì cả.Vốn dĩ, nàng muốn về quê cũ để kết thúc cuộc đời.Nhưng Lâm Vân đã cứu mạng nàng, nàng không thể không có một vài vật dụng cá nhân.
– Ừ, anh cũng định ra ngoài mua mấy loại thuốc.Em muốn đi cùng không?
Lâm Vân cười cười.Dù Liễu Nhược Sương không nói, hắn cũng sẽ giúp nàng mua đồ.
Liễu Nhược Sương không phải là người quá cầu kỳ, hoặc có thể nói là bây giờ không phải là lúc để kén chọn.Nàng chỉ mua vài món đồ dùng cá nhân thiết yếu và vài bộ quần áo để thay.Không giống như những cô gái khác, đòi hỏi phải đi mua sắm hàng hiệu.
Lâm Vân thầm nghĩ, tính cách của cô nàng này có chút giống với Vũ Tích.Mà mới hai ngày không gặp Vũ Tích, hắn đã thấy nhớ nàng rồi.Liền lấy điện thoại ra, trò chuyện với Vũ Tích.
– Vợ của anh thật là hạnh phúc.
Liễu Nhược Sương xách theo vài chiếc túi lớn, thấy Lâm Vân cúp máy mới nói.
– Thực ra, người hạnh phúc chính là anh mới đúng.Thôi, để anh xách mấy cái túi cho.
Lâm Vân xách mấy chiếc túi trong tay Liễu Nhược Sương, đến một chỗ vắng vẻ thì ném hết vào Tinh Giới.Dù sao Liễu Nhược Sương cũng đã biết, không cần phải giấu diếm nàng làm gì.
Ánh mắt Liễu Nhược Sương chỉ chớp chớp vài cái, không biết đang nghĩ gì, rồi cúi đầu.
Lâm Vân đi một đoạn thì đến một nhà thuốc đông y tên là Vạn Dược Đường.Trong lòng vui vẻ, vội vàng kéo tay Liễu Nhược Sương đi vào.
Hiện tại đã là giờ nghỉ, người bán thuốc của Vạn Dược Đường đang chuẩn bị kéo mành cửa.
– Đợi chút.
Lâm Vân vội nói.
– Hai vị muốn mua thuốc sao?
Người bán thuốc nhìn Lâm Vân và Liễu Nhược Sương đang vội vã bước tới.
– Đương nhiên, anh giúp tôi bốc số thuốc ghi trên phương thuốc này.
Lâm Vân nói xong, đưa cho người bán thuốc một đơn dược.
Người bán thuốc nhận lấy xem qua, càng xem, sắc mặt càng khó coi.Hoàng Cầm, Liên Kiều, Linh Chi, Tuyết Liên…Những thuốc này không phải là không có, nhưng trong đơn thuốc đều yêu cầu phải mười năm trở lên.Đây quả thực là…
– Thực xin lỗi quý khách, rất nhiều thuốc trên đơn này chúng tôi đều có, nhưng số năm không đủ.Mà đằng sau thì toàn là thuốc đông y quý hiếm.Giá tiền của nó…
Người bán thuốc có chút khó khăn nói.
Lâm Vân nhìn sắc mặt của y, biết trong này không có thảo dược lâu năm như vậy, lập tức nói:
– Anh cứ dựa theo phương thuốc này mà bốc.Số năm cao nhất là bao nhiêu thì lấy.Về phần tiền bạc…
Lâm Vân lấy vài xấp tiền đặt lên quầy.
Người bán thuốc thấy vậy thì không nói gì thêm, chỉ theo đó mà bốc thuốc.
– Loại dược liệu lâu năm nhất trong tiệm thuốc của anh là bao nhiêu năm?
Lâm Vân thuận miệng hỏi.
– Đương nhiên là nhân sâm rồi.Nghe nói trong tiệm của chúng tôi từng có một cây nhân sâm hơn 500 năm.Đó là bảo vật của cửa hàng.Tuy nhiên về sau thì bị một người mua mất.Còn dược thảo trên 500 năm thì chỉ có rải rác vài tiệm thuốc mà thôi.
Người bán thuốc nói xong, vẻ mặt tràn đầy tự hào.
Lâm Vân giật mình, lập tức hỏi:
– Anh có biết dược thảo lâu năm của những tiệm thuốc kia là dược thảo gì không? Bọn họ có Tuyết Liên Tử không? Không biết anh có thể gọi sư phụ của anh ra cho tôi gặp được không?
Lâm Vân nói đến đây, thấy sắc mặt của người bán thuốc lộ vẻ khinh thường, biết ý của y, liền nói tiếp:
– Tôi có một cây dược thảo năm trăm năm muốn bán cho tiệm thuốc của anh.
Người bán hàng trong lòng đang cười lạnh, nghĩ thầm muốn ta gọi sư phụ của ta tới thì ta phải gọi sao? Nhưng nghe thấy Lâm Vân nói vậy, lập tức kinh hãi.Người khác không biết sự quý trọng của thảo dược năm trăm năm, nhưng y biết rất rõ.Vội vàng nói:
– Tốt, để tôi gọi điện thoại.
Lâm Vân mỉm cười, không nói gì thêm, mà thu tiền vào.Cùng Liễu Nhược Sương tìm một chỗ ngồi xuống.
Sau khi người bán thuốc gọi điện thoại xong, bọc lại số thuốc vừa bốc một cách cẩn thận, đặt bên cạnh Lâm Vân, rồi đi pha một ấm trà.
Chưa đầy nửa tiếng, một bóng người vội vã chạy vào tiệm thuốc, vừa tới nơi đã hỏi:
– Người bán dược thảo ở đâu?
Lâm Vân thấy một lão nhân đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng tinh thần rất tốt.Lão nhân vừa hỏi vậy, lập tức nhìn thấy Lâm Vân liền đi tới:
– Tôi là Trịnh Mạt Thành, chưa được biết bằng hữu họ gì? Có phải cậu nói có dược thảo năm trăm năm không?
Trên mặt lão nhân còn lộ vẻ nghi hoặc.
– Tôi là Lâm Vân, ông nói không sai, tôi có một dược thảo đã năm trăm năm rồi.
Lâm Vân đứng lên, nói ngắn gọn.
Khuôn mặt lão nhân run rẩy một chút, liền nói:
– Mời hai vị lên lầu nói chuyện.
Ba người vừa ngồi xuống, lão nhân đã không thể chờ đợi được mà hỏi:
– Là dược thảo gì, có thể lấy cho tôi xem không?
Lâm Vân không nói gì, lấy một hộp gỗ dài đưa cho ông ta.
– Sâm Vũ Lâm?
Trịnh Mạt Thành vừa mở hộp gỗ đã kinh ngạc kêu lên, bàn tay run rẩy.Loại dược này còn quý trọng hơn nhân sâm nhiều.
– Quả nhiên là hơn năm trăm năm, là thứ tốt, thứ tốt…
Trịnh Mạt Thành nhìn kỹ một lúc, hơn mười phút sau mới lưu luyến đóng hộp gỗ lại.Bàn tay vẫn còn run rẩy.Ông biết giá trị của cây dược thảo này lớn đến nhường nào.
Lâm Vân mỉm cười, không nói gì.
Thấy biểu hiện của Lâm Vân như vậy, Trịnh Mạt Thành do dự đưa hộp gỗ cho Lâm Vân:
– Cậu đã có thứ này, nhất định là biết giá cả của nó.Nói thật, tiệm thuốc của tôi thật sự không mua nổi.
Trịnh Mạt Thành nói sự thật.Bản thân sâm Vũ Lâm đã quý hiếm, bởi vì loại thảo dược này sống không quá ba năm, huống chi là năm trăm năm.Quả thực còn quý hơn cả nhân sâm năm trăm năm nhiều lần.Nếu có thì là vô giá.Thậm chí, nhiều người còn chưa từng nghe nói đến nó.Chỉ có một số lão trung y tinh thông dược lý mới biết được.
Lâm Vân đưa lại hộp gỗ cho Trịnh Mạt Thành.Loại sâm Vũ Lâm này hắn đào được tổng cộng bốn cây.Đều đào được ở cùng một chỗ.Có hai cây đã gần một nghìn năm.Nhưng loại thảo dược này không có tác dụng gì với hắn.
Thấy Lâm Vân đẩy hộp gỗ lại cho mình, Trịnh Mạt Thành có chút kỳ quái nhìn Lâm Vân.Mình đã nói không có khả năng mua cây thảo dược này rồi mà.Chẳng lẽ người thanh niên này muốn bán rẻ cho mình sao? Nếu giá tiền của cây sâm này nằm trong khả năng chi trả của ông, ông thực sự muốn mua nó.Dựa vào kinh nghiệm hơn năm mươi năm về thuốc đông y của mình, ông dám chắc đây là một cây sâm Vũ Lâm hàng thật giá thật.
– Ý của cậu là?
Trịnh Mạt Thành đẩy hộp gỗ lại, có chút ngập ngừng hỏi.
– Trịnh lão, tôi muốn hỏi ông có biết nơi nào bán Tuyết Liên Tử không?
Lâm Vân hỏi.
– Tuyết Liên Tử? Thứ này tuy quý hiếm, nhưng vẫn có người bán.Trong tiệm của tôi cũng có hơn mười cây Tuyết Liên Tử.
Trịnh Mạt Thành sững sờ một chút.Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn muốn đổi Tuyết Liên Tử sao? Vậy thì quá hời cho mình rồi.
– Tôi muốn Tuyết Liên Tử từ năm trăm năm trở lên.Tốt nhất là một nghìn năm.
Lâm Vân biết mình còn chưa nói rõ, vội vàng bổ sung.

☀️ 🌙