Đang phát: Chương 2664
Hắc Vũ cười khổ:
– Nhưng lúc đó đại tiểu thư còn giận, cứ thấy chủ nhân là đánh.Ngày xưa, thực lực và thiên phú của đại tiểu thư chẳng hề kém cạnh chủ nhân.Trên đại lục lúc bấy giờ, chỉ có ba người trẻ tuổi là có thể so tài với đám người hoàng tộc.Đó là Thánh Thủ Linh Tôn, Huyền Thiên Yêu Tôn, và Thánh Linh Tiên Tử, tức là sư bá của thiếu chủ.Trong ba người này, sư bá của thiếu chủ có lẽ mạnh hơn sư phụ của thiếu chủ và Huyền Thiên Yêu Tôn một chút.
Lục Thiếu Du nghe xong, giật mình:
– Không ngờ sư bá lợi hại đến vậy!
Hắc Vũ cười đáp:
– Chủ nhân tìm đại tiểu thư để xin lỗi, nhưng cứ gặp là đánh nhau, mà lần nào chủ nhân cũng bị lép vế.Mấy lần như vậy, đại tiểu thư cũng nguôi giận phần nào, có ý định tha thứ cho chủ nhân.
Lục Thiếu Du nói:
– Vậy là tốt rồi!
Con gái mà, giận dỗi vài lần rồi cũng thôi.Lục Thiếu Du thậm chí còn nghi ngờ sư phụ cố tình nhường để đại tiểu thư hả giận.
Hắc Vũ khẽ thở dài, không biết nên nói gì:
– Đúng là tốt thật, nhưng đúng lúc đại tiểu thư định tha thứ thì chủ nhân lại nghe tin có mật địa mở ra, thế là…
Lục Thiếu Du nói:
– Thế là sư phụ lại đi nữa, đúng không?
Hắc Vũ cười khổ:
– Đúng vậy, lúc đó chủ nhân chỉ chú tâm vào tu luyện, mạo hiểm…
Lục Thiếu Du thở dài, không cần nghĩ cũng đoán được:
– Nên sư bá giận quá, thề không bao giờ gặp sư phụ nữa.
– Không chỉ vậy.
Hắc Vũ ngập ngừng:
– Lần này đại tiểu thư giận thật rồi, thề không bao giờ gặp chủ nhân, còn tuyên bố bế quan, không đặt chân ra khỏi đại lục nữa.
Lục Thiếu Du than thở, hai lần như vậy thì sư bá giận thật rồi, sư phụ đúng là…
Hắc Vũ lo lắng nói:
– Bây giờ ta thấy chỉ có chủ nhân đích thân đến thì mới có hy vọng, nhưng mà…
Lục Thiếu Du trầm ngâm:
– Hắc Vũ thúc, có gì phải lo? Nếu sư phụ chịu đến thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Hắc Vũ lắc đầu:
– Ta hiểu rõ tính cách của chủ nhân.Chắc chắn người xấu hổ đến mức không dám gặp đại tiểu thư.Còn chuyện vì Nghịch Mệnh Hồn Quả mà đến cầu xin đại tiểu thư thì lại càng không phải là tính cách của người.Chủ nhân sẽ không bao giờ làm vậy đâu.
Lục Thiếu Du cũng hiểu sư phụ mình:
– Rắc rối thật.
Đến cầu xin sư bá vì Nghịch Mệnh Hồn Quả ư? Chắc chắn sư phụ sẽ không chịu đâu.Dù không thể khôi phục lại được thì người cũng nhất định không xin xỏ ai.
Hắc Vũ nói:
– Vậy nên chúng ta phải nghĩ cho kỹ.Thật ra, trong lòng đại tiểu thư chắc chắn vẫn còn tình cảm với chủ nhân, sẽ không bỏ mặc người đâu, nhưng cần có một lý do để xuống nước.Nếu chủ nhân chịu đến thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Lục Thiếu Du trầm tư, nếu sư phụ chịu đến thì còn gì phải lo? Vấn đề là sư phụ sẽ không đến.
Mắt Lục Thiếu Du chớp chớp, hỏi:
– Hắc Vũ thúc có chắc là biết rõ tình cảm của sư phụ với sư bá không?
Hắc Vũ nhìn Lục Thiếu Du:
– Trong lòng chủ nhân tất nhiên chỉ có một mình đại tiểu thư, nhưng hồi trẻ người còn ham tu luyện quá.Lần này, lúc đến đây chủ nhân còn dặn dò ta, nếu gặp đại tiểu thư thì phải nói là người vẫn khỏe, hơi sĩ diện một chút, nhưng cũng chỉ vì không muốn làm đại tiểu thư lo lắng thôi.
Lục Thiếu Du mỉm cười:
– Sư phụ đúng là sĩ diện hão.
Lục Thiếu Du nhìn Hắc Vũ:
– Ta có một cách, nhưng không biết có hiệu quả không.
Lục Thiếu Du nghi hoặc:
– Thiếu chủ nghĩ ra cách gì rồi?
Lục Thiếu Du cười bí hiểm:
– Tới lúc đó Hắc Vũ thúc sẽ biết.
Lục Thiếu Du thầm nghĩ:
– Sư phụ ơi, vì Nghịch Mệnh Hồn Quả cho người kia mà đệ tử bất đắc dĩ phải làm vậy.Thật sự là vì tốt cho sư phụ thôi, người đừng trách đệ tử nhé.
Gió đêm thổi nhẹ, trăng treo trên cao.Trên bầu trời, những ngôi sao lấp lánh.Trong màn đêm u tối, ánh trăng trải dài trên những dãy kiến trúc, tạo nên những bóng hình chồng chất.Ánh trăng xuyên qua những đám mây trôi hững hờ, để lại những vệt sáng loang lổ trên dãy núi.
Trong căn phòng chính của một đình viện, một thân hình áo trắng như tuyết đứng trước tấm gương đồng.Những đường nét trên khuôn mặt người này tinh xảo như được chạm khắc, da trắng mịn, đôi mắt ướt át như hồ nước sâu.Đó chính là Âm Dương Vương Dạ Vị Ương.
Dạ Vị Ương đứng trước gương ngắm nhìn thật lâu, rồi bất chợt cởi bỏ mái tóc buộc sau gáy.Ba ngàn sợi tóc đen như thác đổ xuống, khiến khí chất người này trở nên quyến rũ hơn hẳn.
Dạ Vị Ương cởi chiếc áo lụa trắng, để lộ bờ vai trắng ngần như ngọc.Chiếc áo rơi xuống, để lộ thân hình tuyệt mỹ, những đường cong quyến rũ đến nghẹt thở.Vòng một căng tròn, vòng ba nảy nở, vòng eo thon thả, làn da trắng mịn không tì vết khiến người ta khó rời mắt.
Nhưng lúc này, không có ai chiêm ngưỡng được vẻ đẹp hoàn mỹ này.
Dạ Vị Ương ngắm nhìn cơ thể mình trong gương, rồi ngước mắt lên.Ba ngàn sợi tóc đen càng làm nổi bật đôi mắt đen láy, khiến chúng trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.Trong mắt Dạ Vị Ương ánh lên những tia sáng kỳ dị.
Dạ Vị Ương thì thầm:
– Đây mới là ta.
Tay Dạ Vị Ương lóe lên một tia sáng, một chiếc váy dài màu trắng khoác lên người.Chiếc váy được thắt eo bằng một sợi dây lụa trắng, gấu váy thêu những hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc.Mái tóc đen nhánh xõa xuống eo, được cài bằng một chiếc trâm thủy tinh.
Dạ Vị Ương đã hoàn toàn thay đổi, toát ra một vẻ thanh tao, thuần khiết.Những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt kết hợp lại tạo thành một vẻ đẹp tuyệt trần.
Bên ngoài một đình viện khác.
– Nhị thiếu gia!
Một lão nhân áo xám xuất hiện bên ngoài đình viện.Có vẻ như lão vừa trở về sau một đêm dài, vẻ mặt sốt ruột, mang theo sát khí.
Trong đình viện, Lục Thiếu Du đang nhắm mắt dưỡng thần.Thu hồi thủ ấn, hắn ngừng tu luyện, thở ra một hơi trọc khí rồi từ từ đứng dậy.
– Vào đi.
Lệ Quỷ nói:
– Nhị thiếu gia, Đông Hải Tam Sát và nhiều cường giả khác đã trốn thoát.Những kẻ cấp cao của Hải Sa Môn đã bị ba huynh đệ chúng ta giết, nhưng thu hoạch không được bao nhiêu.Chắc chắn báu vật của Hải Sa Môn đã bị Đông Hải Tam Sát mang đi.Phần còn lại cứ để Thánh Linh Cốc xử lý.Thánh Linh Cốc đã lo giải quyết Vi Sinh gia tộc rồi.
– Ba lão già đó cũng khôn thật.
Lục Thiếu Du suy tư, Đông Hải Tam Sát còn sống là một mối họa lớn.Dù đã loại bỏ Cực Lạc Tam Quỷ, nhưng hắn không ngờ ba lão già kia lại trốn nhanh đến vậy.
Dương Quỷ hỏi:
– Nhị thiếu gia, giờ chúng ta phải làm sao? E rằng trong thời gian ngắn, Đông Hải Tam Sát sẽ không dám lộ diện.Chúng ta muốn tìm ra bọn chúng là rất khó.
– Thông báo cho các cường giả của Đế Đạo Minh, nếu thấy Đông Hải Tam Sát thì giết không tha.
Lục Thiếu Du nói:
– Các ngươi lui xuống đi.
– Tuân lệnh!
Cực Lạc Tam Quỷ gật đầu, hành lễ rồi rời khỏi đình viện.
Trăng nhạt treo cao rồi dần xế về phía tây.Bóng đêm trước bình minh dần tan.Những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua dãy núi.Sương mù nhạt tan đi, không khí trở nên ẩm ướt và mát mẻ.
Trong dãy núi, một thân hình xuất hiện trên đỉnh núi.Đó chính là Lục Thiếu Du.
