Chương 266 Thâm dạ âm vân

🎧 Đang phát: Chương 266

“Thập Bát huynh, đệ làm sao vậy?”
“A!” Ta giật mình tỉnh khỏi dòng hồi ức, đáp: “Không có gì.Chỉ là chợt nhớ những ngày đầu tập tành ma pháp.Ma pháp quang hệ thuở ban đầu vốn chẳng có chút công kích nào, phải lên trung cấp mới lác đác vài chiêu.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch cười nói: “Trước kia có lẽ chẳng ai thèm ngó ngàng quang hệ, giờ thì khác rồi, người người tranh nhau tu luyện.Kẻ công lực còn non cũng vội vàng chuyển sang học quang hệ.”
Ta ngạc nhiên: “Sao lại thế? Quang hệ tu luyện gian khổ vô cùng, muốn đạt cảnh giới cao thâm còn khó hơn lên trời.Thà học hỏa hệ, tốc độ tiến bộ còn nhanh hơn nhiều.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch thở dài: “Nói đến đây, không thể không nhắc tới vị sứ giả thần linh kia.Huynh có biết người đó không? Chính là người đứng ra tổ chức hòa đàm giữa ba quốc gia nhân loại với hai tộc Ma Thú.Nghe nói hắn cũng là dân của Ngải Hạ vương quốc.Quang hệ ma pháp của hắn thì lợi hại vô cùng, vượt xa cả Ma đạo sư, chỉ còn kém chút nữa là đạt đến cảnh giới Đại ma đạo sư trong truyền thuyết.Giờ đây, toàn bộ Ngải Hạ vương quốc đều lấy hắn làm niềm tự hào.”
“Ra là vậy…” Ta thầm nghĩ.Ta sao lại không hay biết gì về chuyện này nhỉ? Bất quá, nghe hắn tâng bốc mình như thế, trong lòng ta cảm thấy rất dễ chịu.”Nghe nói thì cũng chỉ là nghe nói thôi.Chỉ là không biết quang hệ của hắn lợi hại đến mức nào.Có cơ hội, nhất định phải thỉnh giáo hắn một phen mới được.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch cười ha hả: “Được rồi, chúng ta tăng tốc lên thôi.Nếu không, sợ rằng tối mịt còn chưa tới được trạm nghỉ chân.” Nói xong, hắn thúc ngựa phóng nhanh về phía trước.Ta cũng đành cắn răng, thúc ngựa đuổi theo.
Cưỡi ngựa thế này hóa ra cũng chẳng sung sướng gì cho cam.Trải qua nửa ngày, khớp xương toàn thân ta như muốn rụng rời.May mà thể chất ta không tệ, vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ.Trời đã nhá nhem tối, nhưng vì chiếu cố ta, cả đoàn cũng không kịp đến thành thị kế tiếp nghỉ ngơi.
Khoa Nhĩ – Lam Địch chỉ tay vào một khoảng rừng rậm ven đường: “Đêm nay chúng ta nghỉ tại đây vậy, ngày mai tiếp tục lên đường.”
Một tên thủ hạ lên tiếng: “Đại nhân, nếu không tranh thủ thời gian, sợ rằng chúng ta không thể đến pháo đài đúng thời hạn được.Ngài xem…”
Khoa Nhĩ – Lam Địch xua tay: “Không có gì quá quan trọng cả.Chậm vài ngày có hề gì.Ta hơi mệt mỏi, hôm nay cứ nghỉ tạm ở đây đã, mai lại lên đường sớm là được.”
Nghe hắn nói vậy, trong lòng ta không khỏi trào dâng một cảm giác ấm áp.Con người này thật là chu đáo.Mặc dù muốn chiêu dụ ta, nhưng Khoa Nhĩ – Lam Địch này thật đáng để kết giao.Ta cũng không nói gì thêm, kéo cương ngựa cùng mọi người tiến vào rừng.Đi qua một mảnh rừng nhỏ là đến một bãi đất trống.Bọn kỵ sĩ thủ hạ bắt đầu chia nhau ra.Một tốp nhóm lửa, tốp khác quét dọn bãi đất, chuẩn bị thức ăn.Tất cả đều rất có kỷ luật, hiển nhiên đã trải qua huấn luyện bài bản.
Mọi người ngồi quây quần bên đống lửa, ăn lương khô.Lúc này, bầu trời đã hoàn toàn tối sầm.Khoa Nhĩ – Lam Địch quả thật rất biết hưởng thụ.Lương khô của hắn thuộc hàng thượng phẩm, hơn nữa còn có cả rượu để uống cùng, chính là loại rượu hắn đã mời ta trong lữ điếm.
“Ta từ khi gia nhập quân đội đến nay đều rất ưa thích loại Bồ đào tửu này.Thứ hương vị trước cay nồng sau sảng khoái này lúc nào cũng có thể làm ta ngây ngất.” Khoa Nhĩ – Lam Địch giọng có phần ngà ngà say nói.
Ta nhận lấy chén rượu từ tay hắn, uống một ngụm lớn, cười nói: “Quân binh cũng được uống rượu sao? Ta nhớ là quân đội cả ba quốc gia nhân loại đều ban bố lệnh cấm rượu mà.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch cười ha hả: “Điều này ta rõ hơn huynh nhiều.Bất quá, loại Bồ đào tửu này cũng không phải là quá nặng, hơn nữa ta đây chẳng phải uống lén sao? Đám huynh đệ này của ta cũng chịu ảnh hưởng từ ta, đều yêu thích loại rượu này, cũng tuyệt nhiên không tố cáo ta được.” Hắn giật lấy chén rượu từ tay ta, ngửa cổ uống cạn.Một dòng rượu đỏ tươi từ khóe miệng chảy ra, hào khí đó nhất thời lan đến tất cả mọi người xung quanh, tất cả đều cạn chén.
Cảm giác này thật sự rất thống khoái.Ngồi đối diện với ngọn lửa ấm áp, ăn thức ăn ngon, uống mỹ tửu, quả thật không còn gì tuyệt diệu hơn.Gió nhẹ man mác thổi qua, lá cây rung rinh xào xạc hòa với tiếng chim đêm kêu, càng làm cho ta có cảm giác ngây ngất.
Mọi người ăn uống no say, chỉ giữ lại bốn gã kỵ sĩ canh gác ở bốn phía, toàn bộ số còn lại đã chuẩn bị nghỉ ngơi.
Khoa Nhĩ – Lam Địch sắp xếp ta nằm cạnh hắn, ngước mắt nhìn bầu trời đầy sao, hắn nói: “Thập Bát, hôm nay là lần đầu tiên huynh cưỡi ngựa đúng không?”
Ta cười khổ: “Huynh xem, không tính là lần đầu tiên được.Ta lúc còn nhỏ đã cưỡi ngựa một lần rồi.” Nhắc đến thời thơ ấu, ta không khỏi cảm thấy nhớ nhung về song thân ở Ngải Hạ vương quốc.Không biết giờ họ thế nào rồi.Ta đã đi quá lâu mà chưa về, họ nhất định rất nhớ ta.Nhưng thật sự hiện tại ta không thể trở về ngay được, những việc ta còn phải làm còn quá nhiều.Hơn nữa, ta biến thành bộ dáng quái dị thế này, không biết họ có còn nhận ra ta hay không.
Khoa Nhĩ – Lam Địch cười: “Ta làm tướng nhiều năm như vậy, nếu ngay cả chuyện này cũng không nhìn ra thì chết quách đi cho rồi.Chỉ cần nhìn tư thế cưỡi ngựa của huynh là ta đã đoán ra được rồi.Bất quá, huynh cũng không giống như bọn ma pháp sư bình thường, lần đầu cưỡi ngựa còn không biết làm thế nào cho ngựa chạy.Kỵ thuật không thể nào luyện tập thành thục trong một sớm một chiều được đâu.”
Ta thu hồi dòng suy tư, nói: “Các huynh mang theo ta, nhất định sẽ ảnh hưởng đến tốc độ hành quân.Tốt nhất là các huynh cứ đi trước đi vậy, sau này nếu có cơ hội, chúng ta còn có thể gặp lại mà.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch nói: “Không quan hệ gì.Nếu đã đồng hành thì thế nào cũng phải cùng nhau đến nơi.Chậm một chút cũng không sao.Bây giờ ba quốc gia cũng đã hòa đàm thành công với hai tộc Ma Thú.Lại còn cái vực khổng lồ do mấy vị sứ giả thần linh kia tạo ra ngăn cách biên giới nữa, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”
Tình hình tạm thời yên ắng, nhưng chưa chắc đã là chuyện tốt.Yêu tộc chắc đang ở nơi bí mật nào đó lặng lẽ sắp đặt kế hoạch.Có lẽ lần sau bọn chúng xuất hiện sẽ là lúc đồ sát sinh linh toàn đại lục.
Ta đang định nói gì đó, đột nhiên bầu trời tối sầm lại, tựa như có một đám mây hắc ám đang kéo đến, che phủ hết ánh sao đêm.Khoa Nhĩ – Lam Địch cũng đã phát hiện, hắn nói: “Chắc không phải là trời mưa chứ.Nơi này ngay cả chỗ trú chân cũng không có, nếu mưa xuống thì thật là thảm họa.”
Năng lượng Thánh Kiếm trước ngực ta đột nhiên rung lên, cảm giác toàn thân căng thẳng.Ta nhất thời hiểu được đám mây đen này hoàn toàn không bình thường chút nào.Tín hiệu cảnh báo từ Thánh Kiếm khiến ta sinh lòng cảnh giác, trầm giọng nói: “Khoa Nhĩ, đám mây đen này không bình thường.Lập tức kêu gọi mọi người cảnh giác.Chung quanh tựa hồ sắp có chuyện rồi.”

☀️ 🌙