Truyện:

Chương 2655 Sư phụ cứu mạng

🎧 Đang phát: Chương 2655

Xoẹt!
Dương Quá run nhẹ, Chấn Thiên vung ra một luồng kiếm quang vàng rực, xé toạc không gian, lao thẳng vào Hỏa Sát.
Đông Hải Tam Sát thấy Dương Quá tấn công, Hỏa Sát hoảng hốt kêu cứu:
– Sư phụ cứu ta!
Một tiếng thét như sấm nổ vang vọng:
– Thằng nhãi ranh, dám động vào đệ tử của ta, ta nghiền ngươi thành tro!
Sóng âm lan tỏa khiến ai nấy đều thấy màng tai đau nhức.
Mọi người biến sắc, nhìn về phía đám đệ tử Hải Sa Môn.Một bóng sáng vụt qua, khí thế hung hãn, biến thành hình người, đáp xuống trước mặt Hỏa Sát.
Nhanh như chớp, khi kiếm của Dương Quá chém xuống, kẻ đó vung tay áo, một bàn tay gầy guộc chìa ra.Trảo ấn ngưng tụ, chớp mắt chụp lấy kiếm quang đang lao tới.Kiếm quang xé gió, chém vào trảo ấn nhưng không thể tiến thêm.
Người đó quát lớn:
– Kiếm của ngươi không tệ!
Trảo ấn xoay tròn, phá hủy kiếm quang, biến thành năng lượng kinh người ập tới.
Người đó vung tay áo, kình khí bắn ra, đánh tan kình khí trước mặt, lộ rõ thân hình.Mọi động tác liền mạch, không chút tốn sức.
Cộp cộp cộp!
Dư âm kình khí khiến Dương Quá lảo đảo lùi lại, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm người đó:
– Mạnh thật!
Một lão nhân da bọc xương, thân hình gầy đét nhưng khung xương to lớn, khuôn mặt gầy guộc không chút thịt, mặc trường bào xám trắng, trông như bộ xương khô.
Lục Thiếu Du thầm kinh hãi trước khí thế của lão nhân.Áo xám tự động bay lên dù không có gió, không gian quanh lão khẽ rung động, như thể mọi thứ đều xoay quanh lão.
Dù những dao động này rất nhỏ, Lục Thiếu Du vẫn cảm nhận được.Hắn cảm thấy áp lực, một áp lực vô hình, như thể mình là miếng thịt nằm trên thớt.
Nghe Hỏa Sát gọi, Lục Thiếu Du đoán ra đây là sư phụ của Đông Hải Tam Sát.Hắn không ngờ Đông Hải Tam Sát lại có sư phụ đáng sợ đến vậy, Phi Linh Môn không hề hay biết tin này.
Lục Thiếu Du cảm nhận khí thế của lão nhân, lòng nặng trĩu.Khí thế này còn hơn cả Tật Phong Tôn Giả và Nguyên Nhược Lan khi dùng nguyên lực đế giả.Nó khiến Lục Thiếu Du cảm thấy lão nhân ngang ngửa với Huyền Hạo, phụ thân của Tiểu Long mà hắn từng gặp.
Sự xuất hiện của lão nhân kéo theo một áp lực khủng khiếp, bao trùm cả không gian.Một số đệ tử Thánh Linh Cốc thực lực yếu kém tái mặt, ngay cả những cường giả cũng cảm thấy rung động.
Cực Lạc Tam Quỷ, Huyết Mị, Tuyết Sư, Giải Linh Tôn Giả đang truy sát Vi Sinh gia tộc cũng cảm nhận được khí thế này, run rẩy dừng tay.Người Vi Sinh gia tộc đang bị rượt đuổi, giờ bị áp lực vô hình đè ép, ngơ ngẩn quên cả chạy trốn.
Ánh mắt mọi người liên tục thay đổi.Trong đám đông, Kim Huyền âm thầm quan sát, mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Đông Hải Tam Sát thấy sư phụ đến, mừng rỡ chạy tới:
– Sư phụ!
Lão nhân áo xám quát:
– Đồ vô dụng, lui xuống!
Đông Hải Tam Sát cúi đầu, không dám nói gì, ủ rũ lùi ra sau.
Lão nhân ngước mắt lên, hốc mắt sâu hoắm, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo như đến từ địa ngục, nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên Dương Quá rồi chuyển sang Lục Thiếu Du.
Lão nhân cười giễu cợt:
– Khục khục, Lục Thiếu Du, có thiên đường không đi, có địa ngục lại cứ xông vào, đỡ cho ta tốn công.
Lục Thiếu Du nghiêm nghị hỏi:
– Xin hỏi tôn tính đại danh của các hạ?
Dương Quá lùi lại, ba huynh muội đứng cạnh nhau, ánh mắt trầm trọng.
Lão nhân thản nhiên nói:
– Muốn biết danh hiệu của ta sao? Lão phu đã lâu không xuất hiện, e rằng không còn ai nhớ đến.Lần này Tử Vong Thâm Uyên nhiều bảo vật như vậy, nếu biết sớm thì ta đã đi rồi, nhưng giờ cũng không muộn.Ngươi đã rơi vào tay ta, bảo vật đương nhiên cũng thuộc về ta.
Lão nhân không hề coi Lục Thiếu Du ra gì.
Lục Thiếu Du nhíu mày:
– Các hạ muốn bảo vật, nhưng không biết có đủ tư cách không.
Lão nhân này không dễ đối phó.Hải Sa Môn không vào Tử Vong Thâm Uyên, nhưng lão nhân này dường như biết hết mọi chuyện, Lục Thiếu Du thấy khó hiểu.
Lão nhân nhìn Lục Thiếu Du, sát ý lóe lên:
– Tiểu tử, ngươi có chút bản lĩnh, xứng đáng là thiên tài.Chỉ tiếc còn non nớt.Có lẽ vì quá tài giỏi nên bị trời ghét, hôm nay ngươi rơi vào tay ta, xem như trời muốn diệt ngươi.
Lục Thiếu Du nói:
– Không dám báo danh hiệu, e rằng lão không có bản lĩnh đó.
– Tiểu tử, muốn biết danh hiệu của ta rồi tìm Linh Vũ Đại Đế gì đó của ngươi chứ gì? Khục khục.
Ánh mắt lão nhân âm trầm:
– Nếu Độc Cô Ngạo Nam đến thì ta còn e ngại đôi chút, nhưng chỉ là đôi chút.Ha ha ha, dù hắn đến thì làm gì được ta?
Lão nhân cười lớn, tiếng cười chất chứa âm u như vọng lên từ địa ngục.
Lục Thiếu Du giật mình:
– Người này rốt cuộc là ai?
Lão nhân này biết thân phận thật của nghĩa phụ hắn, Độc Cô Ngạo Nam.Theo Lục Thiếu Du biết, người biết thân phận thật của Nam thúc không nhiều.Sau khi nghĩa phụ trở thành người Phi Linh Môn liền phục hồi khuôn mặt trước kia.
Lão nhân nhìn chằm chằm Chấn Thiên trong tay Dương Quá, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam, như nhận ra đây không phải vật tầm thường:
– Tiểu tử, hôm nay ngươi phải chết, nhưng hiện tại ta có hứng thú với thanh kiếm này hơn.
Lão nhân cười âm trầm, nhìn chằm chằm Chấn Thiên:
– Đến đây đi!
Lão nhân lắc mình, trảo ấn xé gió, lao thẳng xuống Dương Quá, không gian dọc đường lặng lẽ bị xóa bỏ.
Ánh mắt Dương Quá âm trầm.Khí thế kinh người này, lực lượng vô hình bao phủ xung quanh khiến chân khí trong người gã đông lại.
Ánh mắt Lục Thiếu Du thay đổi, hắn không còn vẻ lo âu.
Khi trảo ấn lặng lẽ đến gần, nhanh như chớp đến trước mặt Dương Quá, một giọng nói ung dung vang lên:
– Thiếu chủ nhà ta không phải thứ ngươi có thể chạm vào!
Giọng nói vừa dứt, một bóng người áo vàng xuyên thấu không gian, khiến không gian đông lại.Trảo ấn xóa tan không gian đến trước người áo vàng thì không thể tiến thêm.
– A?
Lão nhân vốn không quan tâm chợt biến sắc.
– Là hắn!

☀️ 🌙