Đang phát: Chương 265
– Ngươi đoán xem Liễu Nhược Sương sau khi gặp Lâm Vân sẽ đi đâu?
Tần Bang Trung như đã liệu trước, không chút kinh ngạc, chỉ hờ hững hỏi.
– Ta nghĩ ả sẽ đến Liễu gia trang, bái tế vong hồn song thân.Ả liều mạng bảo vệ Vân Môn như vậy, tất đã cấu kết với Lâm Vân.Xem ra ả chỉ giả thanh cao, lén lút trèo lên giường hắn.Nếu hai kẻ này thông đồng, có lẽ Lâm Vân sẽ theo ả đến Liễu gia trang.Chỉ không biết ả còn mạng để đến đó không.
Giọng Liễu Quý càng thêm âm hàn.
Tần Bang Trung và Lý Danh Sinh liếc nhau, không giấu nổi vẻ mừng rỡ.Không ngờ lại có cơ hội tốt như vậy.Nếu Lâm Vân thật sự đến Liễu gia trang, xem hắn còn đường nào thoát thân.Ngươi dù lợi hại, chẳng lẽ ta không thể ám toán ngươi?
– Tốt, Liễu Quý, cậu đúng là phúc tinh của chúng ta.Lần này tập đoàn y dược có cậu gia nhập, nhất định sẽ phất lên như diều gặp gió.Ngày mai ta mở tiệc ở Đệ Nhất Lâu, mong cậu đến chung vui.Đêm đó ta sẽ bàn bạc kỹ kế hoạch.Dù thế nào, cậu lấy được phương thuốc kia, xem như là cổ đông của tập đoàn.
Tần Bang Trung mặt mày hớn hở, không ngừng cảm tạ Liễu Quý.
Liễu Quý cũng hưng phấn đứng lên cáo từ.Với hắn, lấy được phương thuốc kia dễ như trở bàn tay.Hắn vốn đã ngứa mắt lão già kia, vì dám giúp Liễu Nhược Sương trong lần phiên toàn này.Cho nên hắn mới đồng ý giúp Tần Bang Trung làm chuyện này.Tin rằng có Tần Bang Trung chống lưng, sẽ không lo xảy ra chuyện.Mà dù có chuyện gì, mình cũng có thể đẩy Tần Bang Trung ra làm bia đỡ đạn.
Nhếch mép cười lạnh nhìn Liễu Quý rời khỏi, Tần Bang Trung quay sang lão quản gia:
– Xử lý sạch sẽ một chút.
Lâm Lộ Trọng mấy lần muốn gọi Lâm Vân đến hỏi chuyện Vân Môn, nhưng vẫn cố nhịn.Với cách làm của thằng cháu này, chắc chắn nó không phải hạng người lỗ mãng.
Chẳng phải áo lót “Vân Tằm Miên” mấy năm trước cũng gây ồn ào như vậy sao? Cuối cùng vẫn được chứng minh là thật.
– Xem ra Lâm Vân của Lâm gia muốn dấn thân vào thương đạo rồi.
Tần Vô Sơn nghe tin này, phản ứng đầu tiên là nghĩ Lâm Vân muốn theo con đường buôn bán.
– Chắc là vậy.Có lẽ hắn không còn hứng thú với việc huấn luyện Long Ảnh hay làm tổng chỉ huy đội đặc công quốc tế nữa.
Người đáp lời Tần Vô Sơn là một người trung niên ngoài bốn mươi.
Trầm mặc hồi lâu, Tần Vô Sơn mới lên tiếng:
– Như vậy cũng tốt, chỉ là cái quảng cáo của công ty hắn quá mức khoa trương.Đúng là con dao hai lưỡi.Thằng nhóc này đúng là nóng vội muốn thành công.
Ngày 25 tháng 9.
Ngày mà cả thiên hạ nín thở chờ đợi.Trung tâm giao dịch Vân Môn, nơi chuyên bán sản phẩm của tập đoàn Vân Môn chính thức khai trương.
Lần này Vân Môn không cần bày trò thu hút khách, người mua vẫn chen chúc đứng đợi ngoài cửa.Rất nhiều người thật sự muốn mua điện thoại Vân Tinh Linh, số khác chỉ đến xem náo nhiệt.
Vân Môn tung ra ba dòng điện thoại.Cấp tỉnh giá từ ba đến năm nghìn tệ, chỉ mười kiểu dáng.Cấp quốc gia từ năm nghìn đến năm mươi nghìn tệ, một trăm kiểu dáng.Còn Vân Tinh Linh cấp toàn cầu, giá từ năm mươi nghìn đến năm trăm nghìn tệ, tổng cộng bốn mươi kiểu dáng.
Chủng loại, giá cả, kiểu dáng đều được bày biện rõ ràng, tha hồ lựa chọn.Giá tuy cao, nhưng mua một lần dùng vĩnh viễn, không tốn thêm chi phí.
Ngày đầu khai trương, đã bán được mấy chục nghìn chiếc.Mà phần lớn là các công ty viễn thông khác mua về nghiên cứu, nên mua số lượng lớn.
Vân Tinh Linh của Vân Môn chấn động toàn cầu.Lúc này, các tập đoàn, công ty, nhà máy liên quan đến ngành viễn thông mới bắt đầu hoảng loạn.Đây không phải chuyện đùa, một khi Vân Tinh Linh phổ biến, sẽ dẫn đến hàng loạt công ty, nhà máy phá sản, kéo theo vô số người thất nghiệp.
Mà Vân Tinh Linh phổ biến chỉ là vấn đề thời gian.
Cùng ngày, Vân Tinh Linh đã có mặt trong phòng nghiên cứu của các quốc gia và các nhà máy.Các chuyên gia kỹ thuật đều cho rằng, có hàng mẫu thì việc phân tích cấu tạo chỉ là sớm muộn, không có gì đáng lo.
Một số công ty khôn khéo đã bắt đầu tìm đến Vân Môn để hợp tác, hỗ trợ linh kiện hoặc vỏ hộp.
Trong chớp mắt, gió mây đổi sắc.Vân Môn không ngừng tuyển công nhân viên, xây dựng thêm nhà xưởng.
Rất nhiều người trong ngành đã nhanh chóng nhận ra thời thế, lũ lượt đầu quân cho Vân Môn.
Đã một tuần sau khi Vân Tinh Linh ra mắt.Lâm Vân cho rằng sản phẩm này không lo ế hàng, nhưng không ngờ lại cháy hàng đến vậy.Năm triệu chiếc trong kho đã bán sạch chỉ trong một tuần, phải tăng ca liên tục.
Nhờ lương của Vân Môn cao gấp ba bốn lần các công ty khác, không ai than phiền việc tăng ca.Nhưng Mông Văn vẫn chia làm ba ca.Sản phẩm mới liên tục được chuyển đến trung tâm giao dịch, rồi bắt đầu xây dựng các trung tâm khác trên toàn cầu.
Thấy mọi việc đã đi vào quỹ đạo, Lâm Vân mới thở phào nhẹ nhõm.Giờ hắn muốn về nghỉ ngơi, rồi tính chuyện đưa Vũ Tích đi chơi.Chuyện ở đây giao cho Mông Văn và Lý Thanh là được rồi.
– Chủ tịch Lâm, có cô Liễu Nhược Sương muốn gặp ngài.
Lâm Vân vừa đứng lên, bí thư của Mông Văn đã vào báo.
– Liễu Nhược Sương? Cô ta đến đây làm gì? Bảo cô ấy chờ ở phòng khách, tôi qua ngay.
Lâm Vân thu dọn đồ đạc rồi đến phòng khách.
– Lâm Vân…
Thấy Lâm Vân đến, Liễu Nhược Sương vội đứng lên.
– Cô ngồi đi.
Lâm Vân nói rồi cũng ngồi xuống.
Liễu Nhược Sương thần sắc tiều tụy, vành mắt thâm quầng, mặt trắng bệch.Lâm Vân thầm nghĩ, cô ta đi đào mộ à mà ra cái dạng này? Tuy vẫn không giấu được vẻ xinh đẹp, nhưng Lâm Vân vẫn thấy kỳ lạ.Có người phụ nữ nào lại không quý trọng nhan sắc như vậy? Mới nửa năm không gặp, cô ta đã thay đổi quá nhiều.
– Hôm nay tôi đến để trả lại độc quyền Dưỡng Tâm Hoàn cho anh.Công ty dược Liễu thị cũng đã ngừng sản xuất Dưỡng Tâm Hoàn rồi.
Liễu Nhược Sương đưa cho Lâm Vân một tập văn kiện dày cộp.
Lâm Vân mở ra xem, quả nhiên có giấy đăng ký độc quyền Dưỡng Tâm Hoàn.Lâm Vân gật đầu, đóng tập văn kiện lại, nói:
– Ừ, vậy tôi nhận lại, vất vả cho cô rồi.
Hắn biết vì chuyện này, Liễu Nhược Sương đã tốn không ít công sức.Tuy nhiên, đây là việc nên làm, không liên quan gì đến hắn.Dù gần đây hắn bận rộn với Vân Môn, gần như quên chuyện này, nhưng đồ của hắn thì phải trở về với chủ nhân.
Liễu Nhược Sương thấy Lâm Vân đã nhận lại tập văn kiện, mới thở phào một cái.Đứng lên nói:
– Mãi đến hôm nay mới có thể trả lại đồ cho anh, tôi xin lỗi.Tạm biệt…
Liễu Nhược Sương vừa nói đến đây, thân hình đã loạng choạng ngã xuống.Lâm Vân vội đỡ lấy cô ta.Lúc này, cô ta đã nhắm mắt, hôn mê bất tỉnh.
Lâm Vân vội dùng tinh lực thăm dò, liền giật mình.Không ngờ tâm lực của cô ta đã suy kiệt đến mức này.Chứng tỏ tinh thần của cô ta liên tục bị đè nén, thiếu ngủ trầm trọng.Hơn nữa, trong người gần như không còn sinh cơ.
“Không đúng, cô ta trúng độc mãn tính.Chất độc đang dần ăn mòn sinh cơ của cô ta, nên cơ thể mới suy kiệt như vậy.Nếu mới trúng độc một hai tuần thì mình còn có thể chữa khỏi, nhưng giờ thì hết cách rồi.Chắc cô ta đã trúng độc một hai tháng.”
“Một người trúng độc như vậy, vẫn có thể kiên trì giải quyết xong chuyện độc quyền để trả cho mình.Đúng là kỳ tích.Không biết ai đã hạ độc cô ta? Loại độc này thuộc hàng cao cấp, rất khó điều tra.”
Lâm Vân chậm rãi vận chuyển tinh lực vào cơ thể Liễu Nhược Sương.
Liễu Nhược Sương hé mắt, thấy mình nằm trong ngực Lâm Vân, nhưng không hề giãy giụa, hoặc đúng hơn là không còn sức để vùng vẫy.
– Tôi cầu xin anh một chuyện…
Liễu Nhược Sương nhìn Lâm Vân, yếu ớt nói.
Lâm Vân khựng lại.Cầu xin mình cứu cô ta sao? Nhưng cô ta đã đến mức này, rất khó cứu.Mình đâu phải thần tiên.Tuy vậy, hắn vẫn nói:
– Cô có yêu cầu gì cứ nói.Nếu tôi làm được, đương nhiên sẽ không từ chối.
– Tôi…biết tình trạng sức khỏe của mình, không thể ngồi xe được nữa.Làm phiền anh đưa tôi đến Liễu gia trang, huyện Chính Cốc, tỉnh Lâm Hải.Tôi muốn về nhà cũ của cha mẹ…
Liễu Nhược Sương nói đến đây, muốn mở mắt ra, nhưng không còn sức.
– Ừ, nhưng không phải ông nội cô đang ở Yên Kinh sao? Sao cô không đến chỗ ông nội?
Thông qua Hàn Vũ Tích, Lâm Vân biết Liễu Nhược Sương sống nương tựa ông nội.Cha mẹ cô thì không rõ tung tích.
– Ông nội tôi mất rồi…
Liễu Nhược Sương nhắc đến ông nội, nước mắt không kìm được trào ra, lại hôn mê.
“Không ngờ cô ta trúng độc nặng đến vậy, tim đập rất yếu.Cô ta có thể kiên trì đến giờ là nhờ ý chí.”
Lâm Vân nhìn chiếc cặp xách tay màu đen Liễu Nhược Sương mang theo, quả nhiên có một bình tro cốt.
Cô nàng này chẳng mang gì, chỉ mang tro cốt, xem ra đã chuẩn bị sau khi trả độc quyền xong sẽ về Liễu gia trang.
Nhưng với sức khỏe này, cô ta có về đến Liễu gia trang không? Không đúng, đến quần áo cô ta cũng không mang, chắc là biết mình không sống được bao lâu.Ừ, mang tro cốt ông nội về chôn cạnh cha mẹ, sao không gọi điện báo trước? Hay là chưa kịp gọi, hoặc sợ người nhà lo lắng?
Lâm Vân đoán ông nội Liễu Nhược Sương qua đời có liên quan đến Dưỡng Tâm Hoàn.Cô ta trúng độc, nói không chừng cũng liên quan đến nó.Haiz, đúng là tiền tài hại người.Nếu Liễu Nhược Sương không giữ lại Dưỡng Tâm Hoàn để sản xuất, thì đã không xảy ra chuyện này.Cô nàng này cũng chỉ muốn an phận, chỉ là tính sai một nước.Thôi, giúp cô ta lần này vậy.Đến Liễu gia trang cũng không tốn bao lâu.
Nghĩ vậy, Lâm Vân bế Liễu Nhược Sương, bay ra cửa sổ.Hắn muốn về báo với Vũ Tích một tiếng.
– Chồng à, đây không phải Nhược Sương sao? Cô ấy làm sao vậy?
Hàn Vũ Tích thấy Lâm Vân ôm Liễu Nhược Sương từ cửa sổ nhảy vào, lại thấy cô ta hôn mê, vội hỏi.
Lâm Vân kể lại tình hình của Liễu Nhược Sương.Chắc là do cô ta kiện tụng với người nhà nên hao tâm tổn trí, thêm việc ông nội bị mấy người con cháu tức chết, lại còn bị hạ độc, khiến Liễu Nhược Sương không chống đỡ nổi.
Hàn Vũ Tích nghe vậy, nước mắt rưng rưng:
– Biết vậy đã không bắt cô ấy trả Dưỡng Tâm Hoàn.Không ngờ lại ra chuyện này.Chồng à, anh có cứu được cô ấy không? Nhược Sương đáng thương quá.
Lâm Vân lắc đầu:
– Dù chúng ta không đòi lại Dưỡng Tâm Hoàn thì anh trai và chú của cô ấy sớm muộn cũng tranh giành quyền lực, khiến ông nội cô ấy tức chết thôi.Hơn nữa, đây là sản phẩm của chúng ta, em đừng nghĩ nhiều.Tu vi của anh còn thấp, lại thiếu linh dược.Cùng lắm là kéo dài thời gian, chứ không cứu được.
Hàn Vũ Tích lau nước mắt:
– Anh đưa cô ấy đi đi, cho cô ấy gặp lại cha mẹ.Anh đừng lo cho em.Tu vi của em đã là tầng bốn rồi, giờ mọi việc trong phạm vi 40km em đều biết hết.
Lâm Vân nghe vậy, vội nắm lấy tay nàng.Quả nhiên là Luyện Khí kỳ tầng bốn, trong lòng mừng rỡ.Với tu vi này, nàng đủ sức tự bảo vệ mình.
Lâm Vân từ biệt Hàn Vũ Tích, ôm Liễu Nhược Sương bay ra cửa sổ.Nhảy lên Phi Vân Trùy, nhanh chóng đến Liễu gia trang.
Sợ Liễu Nhược Sương hôn mê sâu, Lâm Vân cứ cách một lúc lại vận chuyển tinh lực vào người cô ta.Quả nhiên, nhờ tinh lực của Lâm Vân, Liễu Nhược Sương lại hé mắt, nhìn mây trắng trên trời, biết Lâm Vân đang đưa mình về quê cũ.
– Cảm ơn anh…
Liễu Nhược Sương chỉ nói được ba chữ rồi im lặng, chỉ ngắm mây trắng.
Lâm Vân thở dài, không biết nên an ủi cô ta thế nào.Dù sao chuyện này mình cũng bó tay.Tâm tình cô ta đã chết, dù có linh đan diệu dược cũng chưa chắc cứu được.Huống hồ mình chẳng có linh đan diệu dược nào.
Thấy Lâm Vân im lặng, Liễu Nhược Sương lại nói:
– Thật ra, tôi biết mình không sống được bao lâu.Nhưng tôi không hối tiếc…À, có một điều hối tiếc, là tôi chưa từng yêu ai, hoặc đúng hơn là không muốn yêu ai…Sau này tôi thấy Vũ Tích, tôi rất ngưỡng mộ, không biết yêu là gì.Anh là một người đàn ông tốt…
Lâm Vân gãi mũi, không biết nói gì.
– Tôi được ông nội nuôi từ nhỏ.Sau khi ông nội mất, tôi cảm thấy thế giới này chẳng còn gì đáng lưu luyến.Thật ra, hôm anh bóp ngực tôi, tôi rất tức giận.Nhưng sau này tôi không trách anh nữa.Anh đừng bận tâm…
Liễu Nhược Sương càng nói càng nhỏ, rồi thiếp đi trong lòng Lâm Vân.
Lâm Vân lại gãi mũi.Trong đầu chợt nhớ lại chuyện bóp ngực, ai mà ngờ cô ta lại nhớ dai đến vậy.Nghe Liễu Nhược Sương nhắc lại, hắn lại thấy ngượng ngùng.Tuy hắn không để bụng, nhưng một cô gái bị người khác sàm sỡ, ai mà không để bụng cho được.
Tỉnh Lâm Hải cách Yên Kinh không gần, mà Lâm Vân lại không dám bay quá nhanh.Nên hơn một tiếng sau mới đến nơi trên bản đồ.Rồi vất vả lắm mới tìm được Liễu gia trang.
– Đến rồi sao?
Nhờ tinh lực của Lâm Vân, Liễu Nhược Sương lại tỉnh lại.
– Đến rồi.Nhà cô ở đâu?
Lâm Vân nhìn Liễu Nhược Sương hỏi.
– Căn nhà đầu tiên ở phía bắc thôn.
Liễu Nhược Sương muốn giơ tay chỉ hướng, nhưng không còn sức.
Lâm Vân dùng thần thức quét qua:
– Có phải căn nhà trống không? Xung quanh toàn cỏ dại, hình như lâu lắm rồi không có người ở.
– Đúng rồi…Cha mẹ tôi không còn ở đó.À, nhờ anh đưa tôi đến một chỗ sau núi, cách đây khoảng 8, 9km.
Liễu Nhược Sương nói mấy câu thì đã mệt lả, thở hổn hển hồi lâu mới đỡ.
Lâm Vân không hỏi nữa, lập tức lên Phi Vân Trùy bay đi.Đến nơi thì toàn mồ mả.Dùng thần thức quét qua, xung quanh không có nhà ở nào, hắn kỳ lạ nhìn Liễu Nhược Sương.
– Đây là nghĩa trang.Hai ngôi mộ phía trước là mộ của cha mẹ tôi.Anh thả tôi xuống đây là được.
Liễu Nhược Sương dường như có thêm chút huyết sắc.
Lâm Vân im lặng, nhẹ nhàng thả Liễu Nhược Sương xuống.Cô ta lao đến trước hai nấm mộ.Chưa kịp khóc thành tiếng, đã hôn mê lần nữa.Lâm Vân vội đỡ lấy, vận chuyển tinh lực vào sau lưng Liễu Nhược Sương.
Liễu Nhược Sương tỉnh lại, chỉ quỳ trước mộ, thất thần.Lâm Vân sợ cô ta lại hôn mê, liền vận chuyển tinh lực hóa thành chân nguyên, không ngừng truyền vào người.Hắn kinh ngạc vì cha mẹ Liễu Nhược Sương rõ ràng đã chết rồi.
– Lâm Vân, cảm ơn anh đã đưa tôi đến đây.Anh mang giúp tôi tro cốt của ông nội…Anh đi đi, để tôi một mình ở đây là được rồi…Nếu anh rảnh, thì ngày mai quay lại chôn cất tôi bên cạnh cha mẹ…
Liễu Nhược Sương nói xong, tỏ vẻ bình tĩnh, không hề tuyệt vọng.
Lâm Vân thở dài, lấy bình tro cốt, vừa đưa cho Liễu Nhược Sương, thì đột nhiên cảm thấy nguy hiểm.Chưa kịp phóng thần thức kiểm tra thì một viên đạn đã bắn vào sau lưng hắn.
Viên đạn xuyên vào cơ thể, bị tinh lực tự động bảo vệ, nên không thể xuyên thủng ngực hắn, mà chỉ dừng lại bên trong.Trong nháy mắt, viên đạn thứ hai lại bắn tới.Lâm Vân hừ lạnh, giơ tay bắt lấy, rồi ném đi.
Nếu không phải đang truyền tinh lực giúp Liễu Nhược Sương, thì viên đạn đầu tiên sao có thể bắn sâu đến vậy.Nếu không thì chỉ vào được vài cm.
Sau lưng truyền đến tiếng kêu đau đớn.Lâm Vân xoay người, thấy một tên cầm súng ngắm đã ngã xuống, giữa trán có một lỗ đạn.
Khi Lâm Vân ném viên đạn và xoay người, một tia sáng bắn thẳng về phía cổ họng hắn.Ngay sau đó, một cái bóng phóng lên từ dưới mặt đất.Động tác rất nhanh.
