Đang phát: Chương 265
Chim ngốc nuốt một khối bùn xám vừa được tháp nhỏ phun ra.Tiểu Hắc không quan tâm đến thứ đó, chỉ có chim ngốc là thích nó.Cả ba đứa đều rất vui, đặc biệt là chim ngốc vênh váo tự đắc với vị trí thủ lĩnh, hai đứa kia cũng hết lòng tin phục nó.
Vì thế, tháp nhỏ vừa nhả bùn xám ra là chim ngốc có ngay.Dạo này Tả Mạc bận tối mắt tối mũi, đâu có thời gian để ý đến ba đứa nhỏ này.Nếu hắn biết chim ngốc nuốt nhiều bùn xám như vậy, chắc chắn sẽ xót của lắm.
Đó là bao nhiêu tinh thạch chứ!
Chim ngốc chẳng hề biết đến hai chữ “tiết kiệm”, cứ thế chén sạch đám bùn xám.Pháp bảo mà tháp nhỏ thu được ngày càng xịn hơn, trước kia chỉ toàn loại cấp hai, giờ thì đầy kho đồ cấp ba.Vì không tìm được người mua, những thứ mà tu giả không dùng đến này đều bị tống vào bụng tháp nhỏ.
Chỉ cần nhìn thân hình của nó béo ra thêm vài phần là biết tháp nhỏ sung sướng cỡ nào.
Chim ngốc cũng được hưởng lây.
Nhưng đột nhiên, chim ngốc lộ vẻ đau đớn, lông run lên bần bật.Những cơn gió xoáy nhỏ bắt đầu hình thành quanh thân nó.
Tháp nhỏ và Tiểu Hắc lập tức hoảng hốt.
Dưới cánh chim ngốc tỏa ra khí xám, thứ khí này như có sự sống, khiến lông vũ lay động liên hồi.Chim ngốc càng đau đớn, run rẩy dữ dội, khí xám lan nhanh khắp cơ thể nó.
Chỉ trong chớp mắt, khí xám đã bò dọc cái cổ dài, lan đến tận mắt.
“Ô!”
Một tiếng rên đầy đau khổ khiến tháp nhỏ và Tiểu Hắc ngây người.
Phìu.
Một âm thanh nhỏ xíu vang lên, như có thứ gì đó bị đốt cháy.
Toàn thân chim ngốc bao phủ trong lớp khí xám dày đặc, trông như một đám mây xám đang bốc lên.Những sợi khí xám nhỏ li ti tách ra, xoay tròn theo gió, tạo thành những vòng tròn nhỏ xíu.
Ngày càng có nhiều sợi khí xám như vậy, như một con tằm vô hình đang nhả tơ.Tơ xám quấn quanh chim ngốc, dần dần tạo thành một cái kén xám, bên trong là khối khí xám không ngừng bốc khói.
“Ô!”
Tiếng kêu đau đớn như xé lòng, Bao Dịch giật mình biến sắc, tháp nhỏ và Tiểu Hắc thì hoảng loạn tột độ.
Kén xám đột nhiên bay lên trời, để lại một vệt bóng xám dài, biến mất hút.
Tả Mạc đang điên cuồng xây thành bỗng biến sắc mặt: “Chết tiệt!” Hắn đạp mạnh xuống đất, bay lên không trung.
“Về rồi tao tính sổ với chúng mày!”
Tiếng hét giận dữ của Tả Mạc vọng lại từ xa, mọi người bên dưới ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu chuyện gì.
Một lát sau, Tạ Sơn dè dặt hỏi Công Tôn Sâm: “Lão đại, có cần cử người đi theo không?”
Công Tôn Sâm liếc những kẻ đang hăm hở bên cạnh: “Chúng mày muốn trốn việc hả? Mơ đi.Tỉnh táo lại hết cho tao, cả đám chúng mày xông lên cũng không phải đối thủ của con nhỏ kia đâu.”
Đám người lập tức xấu hổ.Lúc này họ mới nhớ ra nữ tu bên cạnh ông chủ đáng sợ đến mức nào!
Tả Mạc lo lắng đuổi theo, chim ngốc bị khí xám bao phủ, bay nhanh như chớp, hắn dốc hết sức cũng chỉ miễn cưỡng theo kịp.Hắn vừa sốt ruột vừa giận dữ, con chim kia, để anh bắt được mày, mày cứ chờ đấy!
Tháp nhỏ tâm linh tương thông với hắn, chỉ trong chớp mắt hắn đã hiểu rõ mọi chuyện.
Càng nghĩ càng tức, anh đây vất vả thế này, chúng mày còn đi gây chuyện, đúng là chán sống rồi!
Trong đầu hắn hiện lên đủ loại cực hình sẽ dùng để trừng trị chim ngốc sau khi bắt được, không biết có phải do lửa giận kích thích không mà tốc độ của hắn lại tăng thêm một chút.Toàn lực thi triển Phích Lịch Lưu Quang Dực, hắn như một tia chớp, tốc độ cực nhanh!
Dù hắn bay nhanh đến đâu, nữ tu vẫn bám sát phía sau một cách dễ dàng.Nhưng trong lúc quan trọng này, Tả Mạc chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó.
Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ, nhanh lên! Nhanh lên nữa!
Mọi sự chú ý của hắn đều dồn vào đôi Phích Lịch Lưu Quang Dực trên lưng.Sau một thời gian xây thành, tạo dựng ba mươi sáu lầu phù chiến bằng Dương Sát Cương Lôi, hắn đã vô tình nâng cao sự hiểu biết về lôi điện lên một tầm cao mới.Phích Lịch cũng là một loại lôi điện, hắn nhanh chóng lĩnh ngộ, nắm giữ bí quyết.
Ánh sáng trên Phích Lịch Lưu Quang Dực bùng lên mạnh mẽ, cánh chim biến mất, thay vào đó là một luồng sáng lôi điện bao phủ toàn thân Tả Mạc, tốc độ lại tăng thêm vài phần!
Ầm!
Âm thanh xé gió kinh hoàng khiến người ta run rẩy, tuy nhỏ nhưng lại lan xa.
Nhưng sau vài canh giờ đuổi theo, Tả Mạc vẫn mất dấu.Dù hắn có tăng tốc đến đâu cũng chỉ trơ mắt nhìn bóng xám kia dần rời xa rồi biến mất.
“Cô có biết nó đi đâu không?” Tả Mạc nôn nóng dừng lại, hỏi nữ tu.
Nữ tu đứng bên im lặng không nói gì, như thể không nghe thấy.
“Hướng nào vậy? Nói cho tôi đi!” Tả Mạc vụng về ra hiệu, giọng nói đầy lo lắng.
Nữ tu vẫn như tượng đá, không nói một lời.
“Nói mau!” Tả Mạc đột nhiên nổi giận!
Nữ tu thờ ơ, vẫn không nhúc nhích.
Thấy nữ tu im lặng nhìn mình, Tả Mạc đang nổi giận đùng đùng không hiểu vì sao lại nhanh chóng tỉnh táo lại, lửa giận trong mắt cũng từ từ tắt đi.
“Xin lỗi, vừa rồi tôi đã thất thố!” Tả Mạc chân thành xin lỗi, dù hắn biết đối phương không nghe không thấy.Mình thực sự bị lửa giận làm choáng váng đầu óc rồi, phải tỉnh táo, cần phải tỉnh táo!
“Bồ yêu, ngươi biết nó bay về hướng nào không?” Tả Mạc hỏi Bồ yêu trong ý thức hải.
“Vừa rồi nó bay về hướng đông.” Bồ yêu bất đắc dĩ nói: “Thực lực của ta giờ tổn hao quá nhiều, phạm vi thần thức cũng nhỏ hơn trước đây.”
“Hướng đông!” Tả Mạc không chút do dự bay thẳng về hướng đông.
Chim ngốc chết tiệt! Anh mà bắt được nhất định nhổ hết lông trên người mày, xem sau này mày còn bay kiểu gì! Tả Mạc bực tức nghĩ.
Tiếp tục thúc giục linh lực, toàn lực sử dụng Phích Lịch Lưu Quang Dực, bay vút trên bầu trời.May mà gần đây thân thể hắn mạnh lên nhiều.Thân thể, thần thức, linh lực, trong ba phương diện này, linh lực tuy không tăng trưởng rõ rệt như thân thể, nhưng trong thời gian này cũng tăng lên không ít.
Linh lực của hắn giờ đã đạt tới hai mươi lăm tinh, chỉ còn cách nhị trọng thiên năm tinh nữa.Tả Mạc không biết rằng tốc độ tăng trưởng điên cuồng như vậy nếu truyền ra sẽ khiến người khác kinh hãi đến mức nào!
Mỗi trọng thiên, lúc đầu tăng trưởng luôn nhanh chóng, nhưng đến giai đoạn cuối tốc độ lại giảm dần.Chỉ năm tinh nhìn qua không nhiều, nhưng nhiều người phải mất đến ba đến năm năm, thậm chí lâu hơn.Tuy nhiên, Tả Mạc biết rằng tốc độ tăng trưởng tu vi của hắn tuy có chậm lại, nhưng biên độ nhỏ hơn nhiều so với tu giả bình thường.
Hắn không biết là do ma thể hay do gì khác.
Lúc này hắn cũng chẳng có tâm trí đâu mà suy nghĩ, hắn thúc giục linh lực, toàn lực bay về hướng đông.
Bay liền một mạch, đến khi màn đêm buông xuống vẫn không thấy bóng dáng chim ngốc, nhìn quanh cũng chẳng có dấu vết gì.Sắc mặt Tả Mạc trở nên âm trầm hẳn đi, thực sự không nhịn được nữa mà chửi thầm: “Chết tiệt!”
Nhưng lúc này linh lực của hắn đã tiêu hao gần hết, cũng chẳng còn sức để bay tiếp, đành hạ xuống.
Tiện tay lấy ra mấy viên tinh thạch, bày một phù trận Bổ Nguyên rồi khoanh chân nhập định khôi phục linh lực.
Ma thể được tái tạo, những phù trận trên người hắn trước kia đã sớm bị phá hỏng, nhưng ma thể này vẫn có khả năng tự lọc tạp chất.Những luồng linh lực được hút vào Tả Mạc vẫn được kiên trì luyện hóa.Linh lực thu được tuy không có tạp chất, nhưng sau khi luyện hóa lại càng thêm tinh thuần, khi vận dụng càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Mất một canh giờ, Tả Mạc mới mở mắt ra, một luồng tinh quang chợt lóe lên trong bóng đêm rồi biến mất.
Hắn vừa đứng dậy, tinh thạch trên mặt đất đã “bộp” một tiếng hóa thành tro bụi.
“Thật phiền phức!” Tả Mạc bay lên trời, nhìn khắp xung quanh, cười khổ thì thào tự nói.
Bóng đêm thâm trầm, cảm giác mát lạnh đến tận xương tủy, tầng mây hạ xuống thật thấp, tối đen như mực không chút ánh sáng.Tả Mạc dứt khoát bay về phía trước, một lát sau đã đi ra khỏi tầng mây.
Khi tầng mây cuối cùng bị hắn vượt qua, bầu trời sao mênh mông hiện ra trước mắt.
Mỗi ngôi sao đều tỏa sáng rực rỡ, bao phủ kín khắp bầu trời.Tầng mây bên dưới liên miên vô tận, dưới ánh sao lại như một biển đen mịt mờ.
Cả biển mây và trời sao này chỉ có một mình hắn.
Cảnh tượng đẹp đẽ như vậy hắn chưa từng thấy, trong khoảnh khắc hắn đã ngây người.
Một lát sau hắn mới thanh tỉnh lại, nhìn nữ tu lẳng lặng bay bên cạnh, tâm trạng hắn đột nhiên tốt hơn, cười nói với nàng: “Chim ngốc tuy hơi ngốc nhưng có phúc của kẻ ngốc, lần này chắc cũng không gặp chuyện xấu gì đâu.”
Hắn biết nữ tu không nghe không thấy, nói như vậy cũng chỉ để an ủi bản thân.
Đột nhiên, xa xa hiện lên vài điểm sáng.
Tả Mạc lập tức chú ý tới, vội vàng quay sang.
Là kiếm mang! Tả Mạc chẳng hề xa lạ với những kiếm mang này, đó là ánh sáng khi kiếm tu điều khiển phi kiếm bay lượn.
Những điểm kiếm quang này bay tới cực nhanh, từ chỗ nhỏ như hạt vừng biến thành lớn cỡ hạt đậu xanh.Tả Mạc cũng miễn cưỡng thấy được có bốn người, ba nam một nữ, đều là kiếm tu.
Trong lòng Tả Mạc thầm run sợ, thực lực cả bốn đều không tầm thường, tốc độ đạp kiếm phi hành không thua kém mấy so với khi hắn toàn lực thi triển Phích Lịch Lưu Quang Dực.
Nhưng hắn cũng không tránh đi mà ngược lại chủ động tiến lên đón.Hắn muốn hỏi bốn người kia có thấy chim ngốc không.
Bốn người bay tới cực nhanh, Tả Mạc thúc giục linh lực, hét lớn: “Bốn vị khoan đã.”
Kiếm quang của bốn người khựng lại, dừng cách Tả Mạc năm mươi trượng, vẻ mặt cảnh giác nhìn hắn.Một người trong nhóm lên tiếng: “Các hạ chặn đường chúng ta, có chuyện gì?” Trong lời nói có chút bất thiện.
“Xin lỗi, xin lỗi!” Tả Mạc chắp tay đầy thiện ý cười nói: “Thú cưỡi của tại hạ đột nhiên phát bệnh, tại hạ đuổi theo nó một lúc lâu, còn bị nó bỏ lại, mạo muội chặn đường các vị muốn hỏi một chút.Dọc đường các vị có thấy một luồng khói xám bay qua không?”
Sắc mặt bốn người cũng giãn ra, một người nói: “Vừa rồi quả thực có một bóng xám xẹt qua, có điều tốc độ quá nhanh, chúng ta cũng không nhìn rõ lắm.”
Tả Mạc phấn chấn hỏi lại: “Không biết nó bay về hướng nào?”
“Hướng kia.” Người đó chỉ về phía sau.
Tả Mạc vội vàng cảm tạ, đứng dậy bay theo hướng người đó chỉ.
“Sư huynh, huynh làm vậy là sao?” Nữ tu duy nhất không hiểu hỏi lại, dọc đường họ đâu có thấy bóng xám nào.
“Ha ha.” Người này cười nham hiểm: “Được rồi, chúng ta không đoạt được thì cũng không thể để bọn Hoàng dễ dàng đoạt lấy.Bằng không sau này trong Minh Tiêu phái, phe của chúng ta sợ rằng chẳng sống yên được.”
“Tu vi của người này hình như cũng không cao, ta thấy hắn mới chỉ ngưng mạch nhất trọng thiên.” Tên còn lại nghi hoặc nói.
“Ha ha, chúng ta cứ lẳng lặng theo sau, đến lúc đó các người sẽ biết.” Người này đã đoán trước: “Nói không chừng chúng ta sẽ đục nước béo cò, cũng có thể kiếm được chút lợi lộc.”
