Chương 264 Âm mưu

🎧 Đang phát: Chương 264

Rằm tháng Tám, Tết Trung Thu.
Tại Yên Kinh, Vân Môn Tập Đoàn tung ra một quảng cáo gây chấn động dư luận, ai nấy đều cho là điên rồ.Nội dung quảng cáo vỏn vẹn vài dòng:
“Gọi điện tốn tiền? Đã có Vân Tinh Linh!
Lo sợ nghe lén? Đã có Vân Tinh Linh!
Vùng sâu sóng yếu? Đã có Vân Tinh Linh!
Điện thoại hết pin? Đã có Vân Tinh Linh!”
Quảng cáo Vân Môn Tập Đoàn phủ sóng như bão táp, kèm theo khẩu hiệu đao to búa lớn: Điện thoại thời đại mới, điện thoại miễn phí, điện thoại độc nhất vô nhị…
Chỉ trong thời gian ngắn, quảng cáo ngông cuồng này làm chấn kinh cả nước, thậm chí lan ra thế giới.Vân Môn Tập Đoàn sắp tung ra điện thoại gọi không tốn tiền! Chính xác hơn, chỉ cần mua Vân Tinh Linh, vĩnh viễn không cần trả phí liên lạc.
Vân Tinh Linh còn sử dụng năng lượng ánh sáng, nơi nào có ánh sáng, nơi đó tự động nạp điện, không cần sạc! Không phải năng lượng mặt trời, mà là năng lượng ánh sáng ư? Thật khó tin! Pin điện thoại dùng được tận hai năm, sau đó chỉ cần đến Vân Môn Tập Đoàn đổi mới.
Thế nào là nghịch thiên? Đây chính là nghịch thiên!
Thế nào là kinh hãi? Còn gì kinh hãi hơn quảng cáo này?
Cả nước náo động, thế giới xôn xao.
Vân Môn Tập Đoàn điên rồi! Chủ tịch Vân Môn Tập Đoàn phát điên rồi! Bao công sức gây dựng danh tiếng, nay chỉ vì một phát minh điên rồ mà tan thành mây khói?
Đáng tiếc cho một tập đoàn lớn! Người thương cảm có, kẻ cười nhạo có, người mong chờ cũng không ít.
Một số người thấu đáo hơn thì nửa tin nửa ngờ.”Vân Tằm Miên” cũng do chủ tịch Vân Môn Tập Đoàn sáng chế, ai dám chắc họ không thể tạo ra điện thoại nghịch thiên như lời quảng cáo? Ngay cả Dưỡng Nhan Hoàn, Dưỡng Sinh Hoàn còn làm được, thì điện thoại này có gì là không thể? Dù thế nào, mọi người đều chờ đợi ngày 25 tháng 9, ngày Vân Tinh Linh ra mắt.Chưa thấy tận mắt, nhưng hình ảnh quảng cáo đã cho thấy thiết kế, màu sắc, tính năng đều vượt trội các dòng điện thoại hiện tại.Không biết nhà thiết kế nào tài tình đến vậy!
Báo chí vào cuộc, quảng cáo Vân Môn Tập Đoàn càng được thổi phồng quá mức.
Lo ngại về tiềm lực của Vân Môn Tập Đoàn, nhiều công ty viễn thông bắt đầu hoảng sợ, cử người thăm dò, xác minh xem họ có thực sự tạo ra sản phẩm nghịch thiên như vậy hay không.
Nhưng cũng có tập đoàn lớn chỉ cười khẩy, cho rằng đây chỉ là trò hề.Cùng lắm thì điện thoại này có khả năng kết nối xa hơn chút mà thôi.Trong số đó có Hoa Tín Tập Đoàn, tập đoàn viễn thông lớn nhất Hoa Quốc thuộc Tần gia.
– Chú Tần, chú thấy cái Vân Tinh Linh của thằng Lâm Vân kia có phải đang làm quá không? Hay là nó biết chúng ta nghe lén điện thoại của Vân Môn rồi?
Lý Danh Sinh cũng không tin vào sản phẩm sắp ra mắt của Vân Môn Tập Đoàn.
– Nó biết thì sao? Có chứng cứ không? Mà cháu nghĩ xem, làm gì có điện thoại nào không cần dây nối? Làm gì có điện thoại nào không tốn phí kết nối? Chuyện này vô lý! Dù là di động cũng phải có trạm phát sóng.Ta thấy thằng Lâm Vân này bị dồn đến phát điên rồi.Cứ để Vân Môn sản xuất điện thoại mới, rồi ta sẽ phân tích.Chẳng phải dược phẩm của bọn chúng sắp bị ta nghiên cứu ra hết rồi sao? Lo gì?
Tần Bang Trung, chủ tịch Hoa Tín, giọng điệu âm lãnh.Hắn đã tính toán thôn tính Vân Môn Tập Đoàn sau khi Lâm Lộ Trọng về hưu.Mất Vân Môn, xem Lâm Vân còn thủ đoạn gì đối phó Tần gia.
Lý Danh Sinh lộ vẻ âm hiểm:
– Chú Tần, cái thằng Liễu Quý bên Liễu gia làm ăn thế nào rồi? Nếu thành công, ít nhất ta cũng có được phương thuốc điều chế.
– Phương thuốc Dưỡng Tâm Hoàn không còn là vấn đề.Nghe nói con nhỏ Liễu Nhược Sương từ khi về nước như uống phải thuốc lú, đòi thu hồi quyền nắm giữ tài sản, còn muốn trả độc quyền lại cho Vân Môn.Bên đó đã kiện tụng ra tòa rồi, chắc sắp có kết quả.Chuyện này ta không nhúng tay vào, nên không biết thằng Liễu Quý kia làm ăn ra sao.
Tần Bang Trung trầm ngâm.
– Con đĩ đó, biết thế lúc trước đã không cần ra vẻ ôn hòa với nó.Lúc đó ta còn định thu nó làm vợ bé.Hừ, sớm biết vậy đã tống nó cho anh em trong bang chơi rồi.Ỷ vào vài phần nhan sắc, chắc đã cấu kết với thằng họ Lâm kia.Nhưng giờ ta chướng mắt nó rồi.Vợ bé thì thôi, đàn bà trong nhà càng ít càng tốt.
Lý Danh Sinh nói đoạn đổi giọng.
Tần Bang Trung cười lạnh.Hắn biết loại người như Lý Danh Sinh tham vọng lớn nhưng bụng dạ hẹp hòi, thiển cận, hợp tác với hắn không cần lo lắng.Chỉ là Tần Nhan phải gả cho hắn, đúng là hoa nhài cắm bãi cứt trâu.Ngoài mặt vẫn gật đầu:
– Bắt nó cưỡng gian cũng được.Một đứa con gái không có bối cảnh, không cần phải lo lắng.
Lý Danh Sinh vui vẻ, rồi vội xấu hổ, cầm chén trà che giấu suy nghĩ đen tối.
– Chủ tịch, Liễu Quý đến.
Tần Bang Trung đang nghĩ cách trấn an Lý Danh Sinh, thì quản gia tiến vào báo.
Khóe miệng Tần Bang Trung nhếch lên, nói:
– Mau mời vào.
Liễu Quý dáng người tầm thường, mắt tam giác, da trắng bệch.Hắn theo quản gia vào phòng khách, chưa thấy người đã nghe tiếng:
– Chủ tịch Tần, thiếu gia Lý, xin lỗi Liễu Quý đến muộn.
– Ngồi đi, muộn gì đâu.
Tần Bang Trung vội đứng lên mời Liễu Quý ngồi, tự tay rót trà.
Liễu Quý thụ sủng nhược kinh nhận chén trà, liên tục khách sáo:
– Không dám, không dám.
Lý Danh Sinh cũng tỏ ra khách khí.Ba người ngồi xuống, chỉ nói chuyện phiếm, Tần Bang Trung không đả động đến chuyện Dưỡng Tâm Hoàn.
Liễu Quý nhịn không được, chủ động nói:
– Tôi đã lấy được cách điều chế Dưỡng Tâm Hoàn, nhưng độc quyền lại bị con tiện nhân Liễu Nhược Sương nắm, chuẩn bị giao cho Vân Môn Tập Đoàn.
Liễu Quý lấy ra một tập văn kiện, kính cẩn đưa cho Tần Bang Trung.
Trong mắt Tần Bang Trung lóe lên vẻ nham hiểm, lập tức khôi phục bình thường:
– Không sao, có cách điều chế là được.Thật khổ cho Liễu Quý lão đệ rồi.Cậu cứ yên tâm, chúng tôi không quên công lao của cậu đâu.
Liễu Quý mừng rỡ, luôn miệng nói:
– Có gì đâu, đây là việc tôi nên làm.Nếu không phải con tiện nhân Liễu Nhược Sương kia, thì tôi đã lấy được sớm hơn rồi.Chỉ tiếc không lấy được bản độc quyền.Lão già kia chết rồi, con tiện nhân Liễu Nhược Sương cũng không sống được lâu.Thứ anh đưa cho tôi, tôi đã cho nó uống rồi.Chắc nó không trụ được hai tuần đâu.
– Cậu làm sạch sẽ chứ?
Tần Bang Trung nhấp một ngụm trà, nhỏ giọng hỏi.
– Anh yên tâm, tôi làm rất sạch sẽ.Người ta chỉ cho rằng lão già kia chết vì tức giận mà thôi.Chắc mấy ngày nay con tiện nhân Liễu Nhược Sương cũng biết mình không khỏe.Hẳn là sau khi xong tang sự cho lão già, nó mới giao độc quyền cho Vân Môn.
Giọng Liễu Quý độc ác và âm lãnh.Trong lòng thầm cười lạnh.Muốn mượn tay ta giết người ư? Không biết chuyện năm đó ta cưỡng gian giết chết một nữ sinh vì sao Tần Bang Trung biết được, rồi dùng chuyện này uy hiếp ta.Nhưng ta cũng không sợ hắn.Dù sao ta cũng không ưa lão già và con tiện nhân Liễu Nhược Sương kia làm bừa.Ngược lại, giúp hắn ta lại có lợi.
Nếu Tần Bang Trung trở mặt, ta cũng có chứng cứ trong tay, không phải lo.
Lý Danh Sinh nghe Liễu Quý nói vậy, trong lòng lạnh lẽo.Thật là một tên hung ác! Chẳng những ra tay với bác ruột, còn muốn đầu độc chết cả cháu gái.Đáng tiếc một cô gái đẹp như Liễu Nhược Sương, mình lại không có phúc hưởng thụ.

☀️ 🌙