Đang phát: Chương 263
Bầu trời xanh thẳm, một thân ảnh hiên ngang đứng giữa không trung, Kim Chiến Thương trong tay hắn bừng bừng khí thế.
Mục Trần không khỏi thầm ngưỡng mộ, từ khi đặt chân vào Bắc Thương Linh Viện, hắn đã nghe vô số truyền kỳ về vị đệ nhất nhân này.Có lẽ, hắn chính là bá chủ duy nhất trong lòng các đệ tử Bắc Thương Linh Viện.
Đệ nhất Thiên Bảng, đến nay vẫn chưa ai có thể thay thế.
Không ngờ, vị cường giả huyền thoại ấy lại đột ngột xuất hiện ngay trước mắt hắn.
Phía xa, Ma Long Tử sắc mặt lạnh lùng nhìn Trầm Thương Sinh, tay nắm chặt Long Lân Kiếm, cười khẩy:
– Ngươi bám theo ta hai tháng, không thấy chán sao?
– Ta nhận nhiệm vụ truy sát ngươi, không lấy được đầu ngươi về, làm sao ăn nói với Linh Viện?
Trầm Thương Sinh hất hàm đáp trả.
– Ngươi không giết được ta đâu!
Ma Long Tử lắc đầu, giọng điệu lười biếng:
– Ngươi lợi hại đấy, nhưng ngay cả Hình Phạt Đội của các ngươi còn không làm gì được ta, chỉ bằng một mình ngươi thì có thể làm được gì?
– Ta bám theo ngươi, ít nhất ngươi không thể thoải mái tàn sát đệ tử Bắc Thương Linh Viện…
Trầm Thương Sinh mỉm cười, ánh mắt sắc bén:
– Hơn nữa, ta tin rằng sẽ có lúc ngươi sơ hở, và cái mạng của ngươi sẽ thuộc về ta.
Ma Long Tử nheo mắt, ấn ký ma long trên trán trở nên dữ tợn, hắn khẽ nói:
– Xem ra, giải quyết ngươi trước có lẽ là biện pháp bớt phiền phức nhất?
– Ngươi nghĩ ra rồi à, vậy thì chiến thôi!
Kim Chiến Thương chỉ thẳng vào Ma Long Tử, đôi mắt Trầm Thương Sinh bùng cháy chiến ý.
Ma Long Tử hờ hững nhìn Trầm Thương Sinh, vạn đạo kiếm quang tụ lại quanh thân.
Kim Chiến Thương rung lên, kim quang chói lọi, Trầm Thương Sinh hóa thành một khối cầu vàng rực rỡ, chiến ý ngút trời như chiến thần giáng thế.
– Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc Dư Uyên, thì đừng trách ta không khách khí.
Ma Long Tử cười nhạt, nhưng kiếm phong lại lạnh lẽo thấu xương.Hắn lao tới, trường kiếm rung lên, kiếm quang phủ kín bầu trời.
Mỗi đạo kiếm quang như có thực chất, kiếm khí cuồn cuộn như xé toạc không gian.
– Long Lân Kiếm Quyết, Vạn Kiếm Liệt Không!
Vạn kiếm đồng loạt rung lên, hóa thành cơn mưa kiếm dày đặc trút xuống Trầm Thương Sinh.
Mục Trần kinh hãi nhìn thế công kinh người kia, thực lực của Ma Long Tử quả nhiên đáng sợ, hắn đoán rằng tên kia có lẽ đã đạt tới cảnh giới Thông Thiên.
Tuổi còn trẻ mà đã chạm đến Thông Thiên cảnh, thiên phú của tên này quả thật nghịch thiên, thế giới này quả nhiên tàng long ngọa hổ.
Dù là đối thủ một mất một còn, Mục Trần cũng không khỏi thầm tán thưởng.Ma Long Tử kia thoạt nhìn chỉ lớn hơn hắn vài tuổi, không ngờ lại được xếp vào hàng sát thủ nguy hiểm thứ hai trên Huyền Thưởng Bảng, đến cả Hình Phạt Đội cũng phải liên tiếp thất bại.
Trầm Thương Sinh ngẩng đầu nhìn cơn mưa kiếm ngập trời, tay nắm chặt, Thiên Liên Chiến Thần Thương tỏa ánh vàng rực rỡ, cánh tay rung lên, một thương đánh tới.
– Thiên Liên Vũ!
Kim quang lóe sáng, đóa hoa sen trên đầu thương nở rộ, phình to ra đến mấy trăm trượng.
“Vù vù!”
Kim liên vừa xuất hiện đã xoay tròn với tốc độ cực cao, vô số cánh sen kim sắc bắn ra như mưa.
Vô số những công kích nhỏ bé mà uy mãnh ào ạt như một cơn mưa vàng dữ dội, vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ vô song.
“Ầm ầm!”
Mưa cánh sen cuồng bạo giao chiến với vạn đạo kiếm ảnh, trời rung đất chuyển.
Trong tiếng nổ liên tiếp không ngừng, vô số luồng sóng khí bùng nổ, đồi núi bên dưới vốn đã tan hoang nay lại càng bị phá hủy thêm, những ngọn núi sụt lún, đá lớn lăn xuống ầm ầm.
Hai luồng sức mạnh nghiền nát lẫn nhau, không bên nào chiếm ưu thế, giằng co chừng nửa khắc thì tan đi, trời đất trở lại yên tĩnh.
– Không hổ danh đệ nhất Thiên Bảng Bắc Thương Linh Viện, khó trách cả Dư Uyên cũng chết trong tay ngươi.Hôm nay ta tạm tha cho các ngươi, lần sau gặp lại e rằng không có may mắn này đâu.
Ma Long Tử thấy công kích của mình tan biến, vừa tán thưởng vừa che giấu sự thất thế, quay sang đám Mục Trần cười khẩy vài câu lấy lại thể diện rồi nhanh chóng biến mất nơi chân trời, thanh âm vẫn còn vang vọng trong khu rừng núi.
Ma Long Tử rời đi rất nhanh, hắn biết rõ khi có Trầm Thương Sinh ở đây, khó mà chiếm được lợi thế gì, đừng nói đến việc giết đám Mục Trần.Thà cứ đi cho khỏe, khỏi tốn công vô ích.
Trầm Thương Sinh nhìn theo hướng Ma Long Tử rời đi, nhưng không truy đuổi, hắn thu Kim Chiến Thương, rồi quay lại nhìn Mục Trần đang lơ lửng giữa luồng hắc viêm quỷ dị.
Trầm Thương Sinh nheo mắt nhìn đám hắc viêm trên người Mục Trần, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, trực giác mách bảo hắn rằng kẻ này rất nguy hiểm.
Mục Trần cũng nhận thấy ánh mắt của Trầm Thương Sinh, hắn vội thu hồi hắc viêm, để lộ thân thể đầy thương tích.
– Đa tạ Trầm học trưởng!
Mục Trần kính cẩn ôm quyền cảm tạ Trầm Thương Sinh, hơi khó nhọc mỉm cười.Hôm nay may mà có Trầm Thương Sinh xuất hiện kịp thời, nếu không hắn khó lòng toàn mạng.
– Bạch Hiên là do ngươi giết?
Trầm Thương Sinh liếc nhìn thi thể Bạch Hiên dưới chân núi, giọng nói đầy kinh ngạc.
Với nhãn lực của Trầm Thương Sinh, hắn dễ dàng nhận ra Mục Trần chỉ có thực lực Dung Thiên cảnh trung kỳ, so với Bạch Hiên thì chênh lệch quá lớn.Hơn nữa, tên kia còn dám hiên ngang đối diện Ma Long Tử, quả thực không đơn giản.
Mục Trần chỉ khẽ gật đầu, không giải thích chi tiết.Hắn có thể giết được Bạch Hiên là nhờ vào hung sát lực còn sót lại từ Đại Tu Di Ma Trụ.
– Mục Trần là tân sinh mới đến Linh Viện vài tháng trước, nhưng đừng coi thường hắn, nếu không có hắn, e rằng chúng ta đã không thể thoát thân.
Từ dưới núi, Tô Huyên cùng những người khác bay lên.
– Tân sinh?
Trầm Thương Sinh tròn mắt, ngạc nhiên nhìn Mục Trần, rồi than thở:
– Không ngờ năm nay lại có tân sinh ưu tú như vậy, xem ra Linh Viện sắp náo nhiệt rồi.
– Chỉ là một vài thủ đoạn nhỏ thôi.
Mục Trần cười nói.
– Thủ đoạn cũng là thực lực, trong chiến đấu sinh tử, sống sót mới là quan trọng nhất.
Trầm Thương Sinh nghiêm nghị nói.
Mục Trần gật đầu đồng ý.Đánh nhau một mất một còn thì phải dốc hết sức, thủ đoạn chính tà cũng không cần quan tâm.
Bên cạnh, Quách Hung hai mắt sùng bái nhìn Trầm Thương Sinh, lòng tràn đầy kích động vì được gặp vị cường nhân đệ nhất Thiên Bảng.
– Ta thấy ngươi bị thương rất nặng, viên Sinh Huyền Nguyên Đan này sẽ giúp ích cho ngươi.
Trầm Thương Sinh đưa tay ra, trong lòng bàn tay là một hộp ngọc nhỏ tinh xảo, bên trong chứa một viên đan dược trắng ngà tỏa hào quang nhàn nhạt, hương đan nồng đậm khiến người ta cảm thấy sảng khoái.
Mục Trần khẽ giật mình, chỉ nhìn thôi cũng biết đây không phải là vật tầm thường, chắc chắn có tác dụng lớn đối với người bị trọng thương, nhưng món quà này quá nặng, khiến hắn do dự.
Nhưng hắn nhanh chóng đưa tay nhận lấy, ôm quyền cảm kích:
– Đa tạ học trưởng ban dược, ân tình này Mục Trần xin ghi nhớ, sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp.
Hắn đang rất cần đan dược chữa thương, từ chối chỉ làm ra vẻ cao thượng, chi bằng cứ nhận lấy, ghi nhớ ân tình, sau này có cơ hội báo đáp.
Trầm Thương Sinh chỉ mỉm cười, tỏ vẻ hài lòng với thái độ của hắn.Còn việc Mục Trần muốn báo đáp ân tình, cũng không cần phải nói nhiều, dù sao thực lực của Mục Trần hiện tại cũng khó lòng trả nổi.
– Lần này làm phiền ngươi rồi!
Tô Huyên cảm kích nói với Trầm Thương Sinh, nếu không có Trầm Thương Sinh xuất hiện kịp thời, e rằng cả đội đã phải bỏ mạng ở đây.
Dù nàng không biết Mục Trần có bản lĩnh gì để xoay chuyển tình thế hay không, nhưng dù có thì cũng phải trả giá không nhỏ, nàng không muốn hắn vì cứu mọi người mà phải chịu tổn thất quá lớn.
Trầm Thương Sinh lắc đầu:
– Hai tháng nay ta luôn truy sát Ma Long Tử, lúc nãy hình như hắn nhận được tin của Long Ma Cung nên mới chạy tới đây, ta đuổi theo không ngờ lại gặp mọi người.
Quách Hung bên cạnh nghe mà nuốt nước bọt.Truy sát Ma Long Tử, hành động điên rồ đó chắc chỉ có Trầm Thương Sinh mới dám làm.
– Các ngươi định làm gì tiếp theo?
Trầm Thương Sinh hỏi Tô Huyên.
– Nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, tiếp theo sẽ trở về Bắc Thương Linh Viện.
Tô Huyên nói rõ, lần này ra ngoài cũng hơn nửa tháng, hành trình khá nguy hiểm, trở về cũng cần phải điều dưỡng thật tốt.
– Ta sẽ hộ tống các ngươi một đoạn, học đệ Mục Trần đang bị thương nặng, chiến lực của mọi người giảm sút, vả lại Ma Long Tử tâm ngoan thủ lạt, thủ đoạn khó lường, có thể sẽ bí mật quay lại truy sát.
Trầm Thương Sinh trầm ngâm nói.
– Vậy thì đa tạ!
Tô Huyên, Quách Hung đều thở phào nhẹ nhõm.Có Trầm Thương Sinh trong đội, hành trình trở về chắc chắn sẽ an toàn tuyệt đối.
Mục Trần cũng cười, mắt nhìn về phía xa, cuối cùng cũng được trở về.
