Đang phát: Chương 263
Văn giáo sư nhíu mày suy nghĩ:
– Đó là một thói quen của các lưu phái thời xưa.Thời đó, một số lưu phái đặc biệt giỏi về các loại tạp phiến cấp thấp, họ dùng cách đó để truyền lại kiến thức.Nhưng đó chỉ là một cách phụ trợ để tránh bị lộ bí mật ra ngoài.Giờ thì tôi không nghe thấy ai còn dùng cách này nữa.
– Vâng, thầy cứ nói tiếp đi ạ.
Nghe giọng Nhữ Thu có vẻ gấp gáp, Văn giáo sư càng hào hứng:
– Ngày xưa, các nhà chế tạo tạp phiến không được chia cấp bậc như bây giờ.Sau khi hệ thống Phạm Sâm ra đời, việc phân chia cấp bậc mới hình thành.Việc phân công cũng ngày càng rõ ràng hơn.Vì kỹ thuật hình ảnh thuộc về các loại tạp phiến một sao và hai sao, nên những người chuyên về kỹ thuật này đều là các nhà chế tạo tạp phiến cấp thấp.Hơn nữa, cách thức truyền đạt kiến thức bây giờ cũng khác trước kia.Phương pháp truyền dạy của học viện giúp cho kỹ thuật truyền thừa ngày càng phát triển hơn.
Văn giáo sư nói một tràng dài, cảm thấy cổ họng hơi khô.Theo thói quen, ông định với lấy tách trà trên bàn, nhưng thứ khiến ông muốn khóc là trên bàn, ngoài tấm tạp phiến bốn sao đáng ghét ra, chẳng có tách trà Trọng Khê mà ông yêu thích.
Các giáo sư khác gật đầu lia lịa, Văn giáo sư giảng giải rất rõ ràng.Đây là lần đầu tiên các học trò của họ được nghe những điều này.Họ có khả năng chế tạo ra những tấm tạp phiến cao cấp xuất sắc, nhưng kiến thức lịch sử của họ lại không phong phú.Từ điểm này có thể thấy sự khác biệt giữa học viện Lục Đại và các học viện bình thường khác.Giống như những cao thủ xuất thân từ các học viện bình thường thì có kỹ thuật cao siêu, còn những người xuất sắc từ Lục Đại lại có nhiều tố chất nghệ thuật hơn.
Sự khác biệt này có lẽ rất nhỏ, nhưng Lục Đại luôn giúp học trò vượt qua ranh giới đó.Các học viện khác rất khó làm được điều này, đó chính là sự khác biệt.
– Vậy thầy có biết bây giờ còn có lưu phái nào sở hữu kỹ thuật này không? Hoặc là thường sử dụng kỹ thuật này không ạ?
Văn giáo sư cố nén cơn khát, cẩn thận suy nghĩ rồi lắc đầu:
– Không có.Đây không phải là kỹ thuật gì cao siêu.Chỉ là bây giờ ít người làm như vậy thôi.Mà sao thế? Thu nhi, em nghĩ gì về vấn đề này?
Văn giáo sư cũng như mọi người, đều vểnh tai lên nghe.Nhữ Thu mấy ngày nay đều ở bên cạnh cái cậu nhóc đáng chết kia, chắc chắn vấn đề này có liên quan đến cậu ta.Lẽ nào Nhữ Thu đã phát hiện ra điều gì?
Nhữ Thu im lặng một lát rồi nói:
– Em vừa nghĩ đến một vấn đề, nhưng không nhớ rõ lắm.Văn giáo sư học rộng tài cao, em mới nghĩ đến việc hỏi thầy.Có làm phiền thầy không ạ?
Đám nhà chế tạo tạp phiến thất vọng, những nếp nhăn trên mặt Văn giáo sư giãn ra, vui vẻ nói:
– Không hề, không hề! Thu nhi sau này gặp phải vấn đề gì cứ đến hỏi thầy bất cứ lúc nào.
– Cảm ơn Văn giáo sư ạ! Vậy em đi làm việc đây ạ!
– Đi đi.
Văn giáo sư vội vàng nói, vừa ngắt liên lạc, ông không nhịn được mà mắng to:
– Cái tên đáng chết, ngay cả Thu nhi như vậy cũng không tha, thật đáng hận!
Đám học trò bất lực cúi đầu, sư trưởng thiên vị Nhữ Thu, họ đã quá quen rồi.Họ cũng không hiểu tại sao, cũng không thấy giáo sư nào giúp họ gỡ gạc lại những tổn thương do sự bất công này gây ra.
Đột nhiên một giáo sư nói:
– Chắc chắn có chuyện! Các cậu nghĩ xem, Thu nhi gần đây đều ở bên cạnh thằng nhóc đó, trừ khi thằng nhóc đó dùng loại kỹ thuật này, nếu không Thu nhi sẽ không hỏi một vấn đề rắc rối như vậy đâu.
– Đúng, tôi cũng nghĩ vậy!
Đám giáo sư ai nấy đều cáo già, lập tức phát hiện ra điểm khả nghi trong đó.
– Nhưng tại sao Thu nhi không nói cho chúng ta biết chứ?
Có người không nhịn được hỏi.
Văn giáo sư biết một ít nội tình, trừng mắt:
– Con bé không nói cho chúng ta biết chắc chắn là có lý do!
Ông chợt vuốt cằm, trầm ngâm nói:
– Lẽ nào thằng nhóc này thật sự là người thừa kế của lưu phái thời xưa?
– Thật không?
– Khó có khả năng.Lưu phái thời xưa đã biến mất từ lâu rồi! Hải Nạp Phạm Sâm và đám hậu duệ của ông ta đã tuyệt tích, làm sao có thể lưu truyền đến tận bây giờ được!
– Tôi cảm thấy có khả năng……
Gian phòng chế tạo tạp phiến nhỏ bé nhất thời ồn ào.
Nhữ Thu ngồi yên, đôi mắt chợt chớp chớp, vừa rồi cô đã tìm được câu trả lời mình muốn từ Văn giáo sư.Trước mặt cô, hình ảnh chiết hình yến ba tạp liên tục hiển thị.
Chuyện về chiết hình yến ba tạp chỉ có bốn người biết, Tiêu Tư, cô, Bội phu nhân và Hiệu trưởng học viện Tư Nguyên.”Cẩn tắc vô ưu”, nên cô không dám tiết lộ tin tức này ra ngoài.
Nhữ Thu mím môi, nhíu mày, cô thật không ngờ đối phương lại có thủ đoạn này, kế hoạch của cô coi như thất bại rồi!
Bây giờ phải làm gì đây?
Trần Mộ cảm thấy khá hơn vì vấn đề chiết hình yến ba tạp vẫn canh cánh trong lòng anh, giờ đã được giải quyết, anh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nhìn xuống từ cửa sổ, Trần Mộ thấy rất nhiều tạp tu kiến trúc đang làm việc bên ngoài trụ sở.Họ được Ba Cách Nội Nhĩ mời đến để cải tạo pháo đài hỏa lực, ai nấy đều bận rộn.Từ vị trí của anh, có thể thấy rõ hình dáng bên ngoài trụ sở đang thay đổi theo bàn tay của họ.
Đột nhiên, một loại cảm xúc hào hùng tự nhiên mà sinh ra.Nơi này, tất cả đều do chính mình gây dựng nên! Lúc này Trần Mộ mới phát hiện, thật ra sâu trong nội tâm, anh vô cùng quan tâm, quan tâm đến tất cả những gì mình đã tạo ra!
Có lẽ chính vì vậy, anh mới đưa ra những lựa chọn như bây giờ.Anh cảm thấy sâu trong nội tâm mình, dường như có một thứ gì đó đang muốn thoát ra.
Đột nhiên, Trần Mộ phát hiện mình có vẻ hơi rảnh rỗi.
Trong căn cứ, chỉ có một người rảnh rỗi như anh, đó chính là Duy A.
– Chó béo khỏi bệnh rồi sao?
Trần Mộ thấy con chó béo núc ních nằm bên cạnh Duy A, anh không biết là do nó bị bệnh, hay đó chỉ là thói quen ngủ ngày của nó.Từ khi anh mới thấy con chó này, nó đã luôn ngủ như vậy rồi.
– Khỏe rồi.
Duy A liếc nhìn Trần Mộ:
– Làm xong việc rồi à?
Trần Mộ gật đầu:
– Ừ, có thể rảnh rỗi một lát.
– Lâu rồi anh không huấn luyện.
Duy A thản nhiên nói.
Trần Mộ nhất thời có chút ngượng ngùng.Duy A đang ám chỉ việc huấn luyện đối kháng, anh quả thật đã rất lâu không luyện tập.
Năm phút sau.
Trần Mộ quỳ rạp trên mặt đất, đầu óc choáng váng.
– Thể lực giảm sút rất nhiều.
Duy A không nể nang gì mà đả kích anh:
– Anh chỉ trụ được 6,8 giây thôi!
Cảm giác choáng váng dần tan biến, Trần Mộ cắn môi.Anh đứng dậy:
– Làm lại!
Trong La Dữu thành, hiện tại Trung Đạt Thư Phủ và Liên bang Tổng hợp học phủ đã khôi phục lại thế cân bằng.Hai bên duy trì thế giằng co, không ai dám khai chiến ngay, điều này khiến nhiều cư dân thở phào nhẹ nhõm.Nhưng người sáng suốt đều biết, đây chỉ là sự yên lặng trước cơn bão táp mà thôi.
Do Văn Châu và các nhân vật quan trọng của Trung Châu Tập đoàn đều nằm trong tay Trung Đạt Thư Phủ, nên để ngăn Trung Đạt Thư Phủ chuyển họ đi, tất cả các phương tiện di chuyển đến các thành phố khác đều bị Liên bang Tổng hợp học phủ kiểm soát, cấm ai rời khỏi La Dữu thành.
Hành động này của Liên bang Tổng hợp học phủ khiến cho lòng dân La Dữu thành vốn đã hoảng sợ lại càng thêm kinh hoàng.
Lần này kinh hoàng không chỉ có dân chúng bình thường, mà ngay cả các phú hào cũng kinh sợ.Họ hiểu rất rõ, trong mắt Lục Đại, họ chẳng là gì cả.Một khi chiến tranh nổ ra, các tạp tu của Lục Đại thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn họ lấy một cái.
Giá thuê tạp tu đột nhiên tăng vọt, toàn bộ giá cả tăng lên đến mức ngay cả Trần Mộ cũng phải động lòng.
Khác với đám phú hào, Trần Mộ lại cảm thấy an tâm hơn nhiều.Tình hình càng hỗn loạn, anh càng có lợi.
Đặc biệt là trong cục diện giằng co như bây giờ, không ai rảnh rỗi đi tìm anh gây phiền phức.Trung Đạt Thư Phủ sẽ không, Liên bang Tổng hợp học phủ lại càng không.Còn về phần Pháp Á, chúng cũng không ngu đến mức nhảy ra vào lúc này.
Mỗi ngày trôi qua, thực lực của trụ sở lại càng tăng cường.Chừng nào chiến tranh chưa nổ ra, chừng đó không ai động đến họ.Trần Mộ hy vọng tình hình này có thể kéo dài càng lâu càng tốt, để họ có thêm thời gian phát triển.
Nhưng một khi chiến tranh nổ ra, dù ai thắng, cũng rất có thể lôi anh ra để trút giận.
Lần trước Giải Yến Bạch lẻn vào đã cảnh báo anh.Việc anh chế tạo seri tạp phiến, người bình thường có thể không rõ, nhưng trong mắt các thế lực lớn, đây chắc chắn không phải là bí mật gì.
Họ cần phải nắm chặt thời gian.
Nhưng về phương diện này, Trần Mộ thật sự không có nhiều biện pháp.Hơn nữa anh tin rằng, Ba Cách Nội Nhĩ phán đoán thế cục còn tinh ranh hơn anh!
Anh chỉ cần nắm chặt thời gian huấn luyện là được.Thực lực càng mạnh càng tốt.
Lần thứ năm mươi bị Duy A đánh bại, Trần Mộ cũng bắt đầu dần dần tìm lại được nhịp điệu và cảm giác trước kia.Thời gian anh trụ được ngày càng lâu hơn.Sau khi có động lực, Trần Mộ thể hiện sự bền bỉ đáng kinh ngạc, ngay cả Duy A, trong đôi mắt đờ đẫn của cô cũng thỉnh thoảng lóe lên một tia kinh ngạc.
Không biết tại sao, mỗi khi thấy trong mắt Duy A lóe lên một tia kinh ngạc, Trần Mộ đều cảm thấy rất tự hào.
Nhưng buổi huấn luyện đã bị cắt ngang.Anh không còn là một cậu nhóc độc thân như trước kia, mà là một thủ lĩnh của một đội.
Ba Cách Nội Nhĩ tìm anh có việc.
Thấy trên mặt Trần Mộ đầy những vết bầm xanh đỏ đủ kiểu, vẻ mặt của Ba Cách Nội Nhĩ có chút quái dị, những người phía sau anh ta cũng có vẻ mặt tương tự.
Lúc này Trần Mộ mới chú ý đến những người phía sau Ba Cách Nội Nhĩ, đó là các tạp tu kiến trúc đang giúp trụ sở cải tạo pháo đài hỏa lực.
Ba Cách Nội Nhĩ ngần ngừ một chút rồi mới nói:
– Ông chủ, tình hình ở La Dữu thành rất căng thẳng, họ đều rất lo lắng.Họ thấy Tiêu Tư hiệu trưởng ở đây, cảm thấy nơi này có thể đảm bảo an toàn cho họ.Họ hy vọng ngài có thể cho họ tạm trú trong căn cứ một thời gian, vượt qua cơn nguy khốn này.
Một người có vẻ là thủ lĩnh lên tiếng:
– Ông chủ rộng lượng, ngài có thể làm chủ nhân của Ba Cách Nội Nhĩ, chúng tôi đều tin rằng ngài là một người rất giỏi.Chúng tôi hy vọng ngài thu lưu chúng tôi một thời gian, để báo đáp, trong thời gian này, chúng tôi sẽ có nghĩa vụ phục vụ ngài.Hơn nữa, tôi nguyện ý cải tạo pháo đài của ngài thành Hải Tinh Bảo!
Ba Cách Nội Nhĩ bất ngờ:
– Hải Tinh Bảo? Các anh làm được Hải Tinh Bảo à?
Người nọ lắc đầu:
– Không! Chỉ có tôi, nhưng tôi có thể chỉ đạo họ.Tôi tin rằng, không bao lâu nữa có thể hoàn thành.
Nghe vậy, Trần Mộ cũng biết, cái gọi là Hải Tinh Bảo chắc chắn là thứ tốt.Hơn nữa có những người này, một khi trụ sở bị hư hại, cũng có thể nhanh chóng tu sửa.Anh không chút do dự gật đầu:
– Được, tôi đồng ý!
Đám kiến trúc tạp tu nhất thời mừng rỡ như điên.
– Đại nhân nhân từ, hào phóng, ngài chắc chắn sẽ không thất vọng vì quyết định sáng suốt này đâu!
Người cầm đầu kia khẳng định.
Trần Mộ nói với Ba Cách Nội Nhĩ:
– Giao cho anh.
Ba Cách Nội Nhĩ gật đầu, sau đó lập tức dẫn nhóm người này đi sắp xếp.
Lúc này, máy liên lạc của Trần Mộ lại vang lên.
