Đang phát: Chương 261
Trong đám đông, việc va chạm là điều khó tránh khỏi, đặc biệt khi có một cô gái nổi bật như Thương Thu.Hứa Nhạc tự nhủ mình không phải là công tử nhà giàu để tranh giành, cũng chẳng có tư cách gì với Thương Thu, nên chắc chắn sẽ không có chuyện anh hùng cứu mỹ nhân xảy ra với mình.
Nhưng vừa rời khỏi ghế được vài bước, anh đã thấy Thương Thu giật lấy ly rượu trên quầy bar và hất thẳng vào mặt một gã trung niên đứng trước mặt cô.
Hứa Nhạc hốt hoảng chạy đến bên Thương Thu, đỡ lấy tay cô.Cảm giác lạnh lẽo và làn da mềm mại khiến tim anh xao xuyến.
“Có chuyện gì vậy?”, Hứa Nhạc vội hỏi nhỏ, chưa kịp nhìn người vừa gây sự với cô.”Có ai sàm sỡ cô à?”
“Tôi không say…”, Thương Thu nhíu mày, không để ý đến việc áo sơ mi cài sai nút, xua tay nói, “Không ai sàm sỡ tôi cả.Chỉ là cái tên này nói thiếu gia nhà hắn muốn mời tôi uống rượu, cái giọng điệu thật đáng ghét.”
Hứa Nhạc giật mình, quay lại nhìn gã trung niên mặt mũi dính đầy rượu, trông rất thảm hại.Nhìn cách ăn mặc của gã, chắc hẳn là một nhân vật có máu mặt, nhưng lại đi mời người thay cho kẻ khác.Không biết kẻ đứng sau là ai.
Anh không hỏi Thương Thu về giọng điệu của gã trung niên kia, vì anh hiểu rõ tính cách của đám Kỹ sư công trình, họ không ưa gì những kẻ có tiền, có quyền, thích ra vẻ ta đây.Với những người như Thương Thu, điều đó là không thể chấp nhận được.
Hứa Nhạc cũng không lo lắng về việc giải quyết hậu quả.Dù công lao của anh trong việc chế tạo robot MX bị một số thế lực trong chính phủ cố tình che giấu, nhưng Thương Thu và các kỹ sư khác thì không.Công lao của họ được công bố rộng rãi, và Thương Thu đã trở thành một người hùng trong xã hội.Trong thời gian này, ai dám vô lễ với cô, dù có làm lớn chuyện thì người chịu thiệt cũng không phải là Thương Thu.
“Tôi chỉ là muốn chuyển lời của thiếu gia, mời cô lên lầu uống vài ly rượu, không hiểu sao lại bị đối xử như vậy?”, gã trung niên lau rượu trên mặt, tức giận hỏi.
Hứa Nhạc không biết đầu đuôi câu chuyện nên không trả lời được.Anh ngước lên lầu hai, thấy mấy gã thanh niên ăn mặc sang trọng đang ngồi trong phòng VIP, bàn tán gì đó và nhìn xuống dưới, có vẻ như đang nói về anh hoặc Thương Thu.
Ánh mắt anh nheo lại, nhận ra một khuôn mặt quen thuộc, và cả bóng lưng của một người nữa.Anh cảm thấy nghi hoặc.Quán bar này nổi tiếng ở khu vực Đại học Thủ Đô, nhưng với thân phận của mấy gã thanh niên kia, đáng lẽ họ không nên xuất hiện ở đây mới đúng…
Anh không muốn gây thêm phiền phức, nhưng cũng không chủ động giải thích với gã trung niên, đỡ Thương Thu định rời đi.Nhưng Thương Thu lại đỏ mặt nói nhỏ: “Nhanh lên, tôi hơi gấp…”
Hứa Nhạc nhớ ra mục đích của chuyến đi này, vội đỡ cô đi.Bình thường anh quen nhìn khuôn mặt lạnh lùng và dáng vẻ mạnh mẽ của Thương Thu khi mắng chửi đám kỹ sư, giờ được thấy cô xấu hổ, đỏ mặt, cũng coi như là một niềm vui nho nhỏ…
Gã trung niên rõ ràng không ngờ rằng cặp đôi này lại coi như không thấy mình, không một lời giải thích mà ngang nhiên bỏ đi.
Vì thế, khi Thương Thu giải quyết xong việc cá nhân và cùng Hứa Nhạc quay lại chỗ ngồi, đã có thêm vài người chặn đường họ.
“Quả nhiên là có kinh nghiệm…”, Thương Thu nháy mắt cười nói.Lúc nãy Hứa Nhạc đã đùa về chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, giờ nó đã xảy ra thật.
Quán bar khá rộng, không có nhiều người chú ý đến chuyện này.Mà nếu có ai chú ý, thì cũng bị một đám người từ đâu chạy đến ngăn cách họ khỏi khu vực này.Hứa Nhạc nheo mắt nhìn những người vừa xuất hiện.Anh không ngạc nhiên khi đối phương mang theo nhiều thủ hạ như vậy, dù chỉ là đi uống rượu giải trí.Dù sao cũng là con cháu thế gia, thỉnh thoảng mới ra ngoài trải nghiệm cuộc sống dân dã, nên việc bảo vệ an toàn là điều đương nhiên.
Đúng lúc này, một giọng nói bình tĩnh vang lên: “Không muốn uống rượu cũng không sao.Nhưng sao một cô gái xinh đẹp như vậy lại học thói chanh chua của mấy bà chợ búa vậy? Thật không hay chút nào.Cô phải xin lỗi thủ hạ của tôi mới được đi.”
Có người trước mặt người khác lại tỏ ra lịch sự, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự mỉa mai.Hứa Nhạc liếc nhìn Bạch Ngọc Lan đang lặng lẽ tiến lại gần.Anh nghe thấy Thương Thu hét lớn lên lầu: “Bà đây éo thèm xin lỗi con mẹ mày!”
Thương Thu năm nay mới 24 tuổi.Mấy năm nay cô làm việc trong hầm ngầm của Bộ Công Trình Quả Xác, ít khi tiếp xúc với ánh mặt trời, nên da trắng như tuyết, dung nhan thanh lệ và dáng người nóng bỏng, vô cùng thu hút.Nhưng câu tự xưng “lão nương” của cô đã thể hiện rõ tính cách của cô.Là một Chủ quản Kỹ thuật của Bộ Công Trình Quả Xác, cô không thể chỉ là một cô gái xinh đẹp bình thường được.
Gã thanh niên trên lầu có vẻ không chịu được câu nói đó, sắc mặt trầm xuống, chậm rãi bước xuống cầu thang.Trên khu vực sang trọng kia, có một cô gái vẫn ngồi im lặng, liếc nhìn hắn, trong mắt có vẻ bất lực.
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào gã công tử trẻ tuổi đang bước xuống, sắc mặt không đổi.Nhưng khi anh thấy Lợi Hiếu Thông cũng đi xuống, anh không khỏi cảm thấy thế gian thật tròn, đi đâu cũng gặp người quen.Hóa ra bóng lưng quen thuộc lúc nãy là của Lợi Thất Thiếu gia.
Lợi Hiếu Thông thấy Hứa Nhạc đứng cạnh Thương Thu, giật mình, cười khổ nói với người bên cạnh: “Đấu Hải, bỏ qua chuyện này đi, đây là bạn của tôi.”
Hai vị thiếu gia của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang cùng xuất hiện trong một quán bar là chuyện hiếm khi xảy ra.Người bảo thủ hạ xuống mời Thương Thu lên lầu uống rượu chính là Lâm Đấu Hải.
Lâm Đấu Hải lần này đến thăm dò tình hình Thai phu nhân theo lời trưởng bối, nhưng bị từ chối.Hắn đành ở lại Đặc khu Thủ Đô thêm vài ngày để nghe ngóng tin tức.Lợi Gia và Lâm Gia dạo gần đây có qua lại, Lợi Thất Thiếu gia lại đang ở Đặc khu Thủ Đô, nên hắn phải đích thân tiếp đón.Nhưng Lâm Đấu Hải không thích mấy khách sạn cao cấp im lìm, nên đòi đến quán bar giải trí, Lợi Hiếu Thông đành dẫn hắn đến quán bar bên cạnh Đại học Thủ Đô này.
Lâm Đấu Hải chọn nơi này vì muốn gặp người con gái đang học ở Đại học Thủ Đô, nãy giờ vẫn ngồi im lặng trên lầu.Còn việc hắn mời Thương Thu lên lầu uống rượu là vì hắn thích dáng người nóng bỏng của cô, và cũng muốn dùng cô để trút giận lên cô gái đang ngồi trên lầu kia.Nhưng hắn không ngờ rằng cô gái kia không nể mặt hắn, còn hất cả ly rượu vào mặt thủ hạ của hắn.Hơn nữa, cô ta lại còn là bạn của Lợi Thất Thiếu gia.
Tình cảnh trở nên im lặng.Lâm Đấu Hải nhíu mày nhìn Hứa Nhạc, cảm thấy quen quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.Đột nhiên hắn lạnh lùng nói: “Lợi Thất Thiếu gia, tôi nể mặt anh một lần, bảo họ xin lỗi tôi là được.”
Lợi Hiếu Thông không nói gì, chỉ im lặng đứng sang một bên.
Lâm Đấu Hải chờ một lát, thấy xung quanh vẫn im lặng, kinh ngạc quay sang nhìn Lợi Hiếu Thông, nghĩ thầm, ngươi không phải là người thừa kế chính thống của Lợi Gia, lúc nãy còn thân thiết với ta, ta đã nể mặt gia tộc ngươi rồi, ngươi còn muốn gì nữa?
“Lợi Thất Thiếu gia, tôi nể mặt anh lần này, bảo họ tránh đường cho tôi, chuyện này coi như xong…”, Hứa Nhạc nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng, nhưng nói xong anh cũng thấy lời mình có chút gượng gạo.
Nhưng với Lợi Hiếu Thông, câu nói này lại rất dễ nghe.Khuôn mặt trầm mặc của Lợi Thất Thiếu Gia đột nhiên rạng rỡ như hoa được tưới nước, đáp lời: “Chuyện này đương nhiên không thành vấn đề.Quán bar này là của một thủ hạ nhà tôi.Lát nữa tôi sẽ bảo hắn mang hai chai rượu ngon đến tạ lỗi với anh.”
Từ lúc thấy mấy người trên lầu đi xuống, Thương Thu đã biết tình hình có vẻ không ổn.Cô đã từng gặp qua con cháu nhà giàu trong Liên Bang, nhưng hôm nay cô cảm nhận rõ ràng rằng hai gã thanh niên kia cao cấp hơn một bậc.Bất kể là từ lời nói hay từ những thông tin lộ ra, đều chứng minh điều đó.Vì vậy, cô im lặng, muốn xem Hứa Nhạc sẽ xử lý tình huống này như thế nào…
Nhưng sau vài câu đối thoại đơn giản, không chỉ Thương Thu ngạc nhiên, mà cả Lâm Đấu Hải và thủ hạ của hắn cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Lâm Đấu Hải nói là nể mặt Lợi Hiếu Thông, còn Hứa Nhạc cũng nói là nể mặt Lợi Hiếu Thông.Nhưng trong câu nói cuối cùng của Lợi Hiếu Thông, rõ ràng là anh ta đã nể mặt Hứa Nhạc chứ không phải Lâm Đấu Hải.
Con cháu của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang từ khi nào biết tôn trọng người khác như vậy? Sắc mặt Lâm Đấu Hải âm trầm như sắp đóng băng, lạnh lùng nói: “Một khi đã như vậy, Lợi Hiếu Thông, đừng trách tôi vì sao không nể mặt anh…”
“Nói khó nghe quá đi, mặt mũi là của chính mình, không phải do người khác cho.”, Hứa Nhạc nheo mắt nói, sau đó không để ý đến Lâm Đấu Hải nữa, mà nhìn về phía Khổng Thúc, người đang có vẻ như gặp phải đại địch, đứng sau lưng Lâm Đấu Hải, thản nhiên hỏi: “Dạo này khỏe không?”
Khổng Vũ đương nhiên sẽ không trả lời.Ánh mắt ông ta vẫn nhìn chằm chằm vào gã nam nhân thanh tú đứng sau lưng Hứa Nhạc, không biết từ khi nào gã đã đến đây.Ông ta biết rõ hai gã thanh niên này có thực lực khủng bố đến mức nào, nếu bây giờ xảy ra xung đột, ông ta không có khả năng bảo vệ an toàn cho Lâm Thiếu gia.Vì vậy, ông ta bước đến bên cạnh Lâm Đấu Hải, hạ giọng nói gì đó với hắn.
Sắc mặt Lâm Đấu Hải khẽ biến, nhớ lại buổi tiệc rượu ở Cảng Đô hôm trước, lại liên tưởng đến tình cảnh của Khổng Thúc đêm đó…Một tia phẫn nộ dâng lên trong lòng hắn.Nhưng đây là địa bàn của Lợi Thất Thiếu gia, đối phương đã lên tiếng rồi, hắn cũng không tiện trở mặt, đành nén lại, đợi sau này tìm cơ hội khác mà phát tiết.
Hứa Nhạc quay sang hỏi Lợi Hiếu Thông: “Sao hôm nay không thấy Tằng Ca?”
Lợi Hiếu Thông mỉm cười nhàn nhạt, nói: “Mấy ngày nữa hẹn anh uống nước, tôi sẽ nói sau.”
Nhìn đôi nam nữ kia thản nhiên bỏ đi.Lâm Đấu Hải đứng dưới chân cầu thang, trầm mặc một lúc lâu, mới quay người lại, lạnh lùng nhìn Lợi Hiếu Thông, nhàn nhạt nói: “Anh có lời gì muốn nói với tôi không?”
Lợi Hiếu Thông nhàn nhạt liếc nhìn hắn, vốn không định giải thích gì, nhưng biết gã này đã ghi hận Hứa Nhạc rồi.Hắn muốn giúp Hứa Nhạc giảm bớt phiền phức, nên mới mở miệng nói: “Người đó là Hứa Nhạc.”
“Hứa Nhạc?”, Lâm Đấu Hải ngạc nhiên lặp lại cái tên này, âm thầm ghi nhớ.Lúc này hắn mới hiểu vì sao Lợi Hiếu Thông lại kiêng kỵ kẻ đó như vậy.Tin tức về cuộc đối chiến robot thí nghiệm tuy bị phong tỏa, nhưng không thể ngăn cản được sự dòm ngó của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, Lâm Đấu Hải tất nhiên đã biết chi tiết bên trong.Đây là cái tên gia hỏa còn điên cuồng đến mức buộc được Lý Cuồng Nhân cũng phải gọi hắn một tiếng tiểu thúc hay sao?
Lợi Hiếu Thông không để ý đến Lâm Đấu Hải nữa, tự nhiên bước lên lầu, khóe môi nở một nụ cười lạnh.Nghĩ thầm, cái cô gái mà ngươi đòi mời lên uống rượu kia, đại khái chính là Thương Thu của Bộ Công Trình Quả Xác.Ngay cả Lâm Viện Trưởng của gia tộc ngươi còn bị cô gái này đạp cho một cú mất hết danh dự, cỡ như ngươi thì tính là cái gì?
Lâm Đấu Hải đứng im bất động tại chân cầu thang.Từ cái tên Hứa Nhạc này, hắn liên tưởng đến vô số chuyện khác.Hắn cũng nhớ lại sự kiện phong ba mấy ngày hôm trước đã gây nên một trận sóng gió mãnh liệt trong Liên Bang, cộng thêm chuyện ngày hôm nay, hai lần nhục nhã liên tiếp khiến hắn không còn mặt mũi nào ở lại quán bar này nữa.Nhất là khi nghĩ đến cô gái im lặng kia, từ nãy đến giờ vẫn còn ngồi trên lầu nhìn một màn bên dưới này, trong lòng hắn càng phẫn nộ đến cực điểm, liền phất tay mang theo đám thủ hạ nhanh chóng bỏ đi.
– Đấu Hải vẫn còn tính tình y như con nít vậy.Hy vọng sau này kết hôn rồi có thể sửa đổi được.
Lợi Hiếu Thông nhìn về phía cô gái ngồi trên sopha đối diện, từ đầu đến giờ vẫn im lặng không nói gì.
– Hôn ước giữa tôi và anh ta đã bãi bỏ rồi.Chỉ là hôm nay anh ta đặc biệt chạy đến Đại học Thủ Đô là muốn thăm tôi…Dù sao cũng là bạn bè quen biết từ nhỏ đến giờ, hơn nữa biết anh cũng có mặt ở đây, nên tôi mới nhận lời đến đây.Không ngờ anh ta lại đột nhiên trở nên thất thố như vậy.
Cô gái lặng yên kia vuốt mái tóc ngắn thả tung trên đầu mình.Trên khuôn mặt thanh tú mang theo một tia thương cảm nhàn nhạt.Đúng là Nam Tương Mỹ.
– Bãi bỏ hôn ước? Bãi bỏ từ lúc nào vậy?
Cặp mày Lợi Hiếu Thông nhíu lại.Chuyện hôn sự giữa Lâm Gia và Nam Tương Gia bị bãi bỏ là một chuyện đại sự trong Liên Bang, vì sao cho đến bây giờ không có tin tức gì truyền ra ngoài?
Nam Tương Mỹ không muốn giải thích mấy chuyện cá nhân này, càng không muốn nhắc lại chuyện Lâm Bán Sơn nửa đêm chạy lên tàu hỏa cao tốc nói chuyện với mình.Dù sao chuyện này đối với hai gia tộc cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì.Cô ta chớp mắt vài cái, đột nhiên ngạc nhiên hỏi: “Người lúc nãy ở dưới lầu…hình như là Hứa Nhạc phải không? Anh có quen biết với anh ta à?”
– Cô cũng biết Hứa Nhạc nữa sao?
Lợi Hiếu Thông cảm thấy kinh ngạc, càng ngày càng phát hiện ra gã thanh niên tên Hứa Nhạc này có chút thâm sâu khó lường.Một gã thanh niên bình dân trong Liên Bang, làm sao lại quen biết với toàn bộ người của Thất Đại Gia Tộc, vốn nổi tiếng thần bí trong Liên Bang như vậy?
Nam Tương Mỹ im lặng một lát, rồi mới nhẹ nhàng nói: “Cũng coi như là có chút quen biết…”
Sau đó cô ta gật gật đầu, ừ nhẹ một tiếng, như muốn xác nhận chuyện này là đúng.
– Tôi từng gặp anh ta trên một chuyến tàu hỏa cao tốc…
Nam Tương Mỹ khẽ mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng đều.Cô ta và Lợi Hiếu Thông không thân thiết lắm, nhưng khi phát hiện đối phương quen biết với người kia, cô trở nên cởi mở hơn.
– Anh ta là Công Trình Sư của Bộ Công Trình Quả Xác, anh làm thế nào lại quen biết với anh ta vậy?
Bàn tay đang bưng ly rượu của Lợi Hiếu Thông khẽ cứng đờ lại.Anh nhớ lại cảnh đua xe bên ngoài Vọng Đô và ánh đao trong Thanh Đằng Viên, cười tự giễu nói: “Hắn ta là sự đầu tư lớn nhất trong đời tôi.Và theo tình hình hiện tại, có vẻ như đã bắt đầu có thể thu về lợi nhuận rồi…”
Lợi Hiếu Thông và Hứa Nhạc thường xuyên qua lại chơi bời, không thể che giấu được ánh mắt của đám trưởng bối trong gia tộc.Vị cao thủ Tằng Ca do gia tộc mời về bảo vệ cho Lợi Hiếu Thông, hôm nay lại bị điều đi, xem như là một lời cảnh cáo của gia tộc đối với Lợi Hiếu Thông.Nhưng Lợi Thất Thiếu Gia không hề lo lắng.Hứa Nhạc, kẻ mà hắn đã đầu tư kia, đã bắt đầu thể hiện năng lực mạnh mẽ của mình trong Liên Bang, đã phát ra ánh hào quang sáng rọi.Thiết Toán Lợi Gia là gia tộc thương nhân, từ trước đến giờ không bao giờ đặt toàn bộ tài nguyên lên một cái tinh cầu, cũng như không bao giờ đặt toàn bộ lợi thế vào một phe.
Giống như định hướng đầu tư, Lợi Hiếu Thông đã đầu tư vào Hứa Nhạc từ rất lâu trước đây.Sau trận đối chiến trên đỉnh núi Tạp Kỳ, Hứa Nhạc thể hiện năng lực mạnh mẽ, tất nhiên đã nhận được sự tán thưởng của gia tộc.Mặc dù Hứa Nhạc đã tạo ra những ảnh hưởng tiêu cực đến đại sự mà gia tộc đã khổ công gây dựng…
Nam Tương Mỹ thấy anh có chút xuất thần, cô hít một hơi lấy dũng khí, đỏ mặt hỏi: “Anh có thể…cho tôi xin cách liên lạc với anh ta được không?”
Lợi Hiếu Thông luôn bình tĩnh, thậm chí có chút âm trầm, nhưng sau khi nghe yêu cầu này của cô gái đối diện, nhất thời trợn tròn mắt.Chẳng phải cô nói hai người quen biết nhau sao? Hóa ra chỉ là tình cờ gặp mặt.Bây giờ tại sao lại muốn hỏi cách liên lạc với Hứa Nhạc?
Tuy hiện tại Lợi Hiếu Thông tự cho rằng hắn là bạn của Hứa Nhạc, nhưng anh lại cảm thấy cuộc đời này có chút bất công.Một tên gia hỏa xuất thân là lính ngồi cầu, lại có thể khiến Trâu Úc, cô gái mà cả mình và Lý Cuồng Nhân đều thích, mang bầu, bây giờ lại còn thu hút được thiên kim của Nam Tương Gia, gia tộc gia giáo nghiêm khắc nhất trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, đến mức cô phải lấy hết dũng khí để hỏi thăm cách liên lạc của hắn.
Cái tên nam nhân có cặp mắt nhỏ ti hí kia, có điểm nào hơn người? Lại có thể khiến Thất Đại Gia Tộc tồn tại không biết bao nhiêu năm trong Liên Bang, bởi vì sự xuất hiện của tên tiểu tử này mà xáo trộn hẳn lên như vậy?
