Đang phát: Chương 2609
Một luồng lửa lóe lên, Phi Nghê tức khắc xuất hiện trên không trung, tay bắt ấn pháp, chưởng thẳng xuống.
Vù vù!
Một cột lửa ngưng tụ, từ trời giáng xuống.
Ầm!
Một kết giới đột ngột hiện ra phía trên Dịch Hồng Minh, chặn đứng cột lửa, lửa văng ra tứ phía, nhuộm đỏ rực cả vùng núi.
– Trương Hạo Tư, ngươi…
Sư Khang Thừa giận dữ:
– Ngươi đang giúp kẻ xấu làm bậy, Long gia ắt sẽ suy vong vì lũ tiểu nhân các ngươi!
Bên cạnh Dịch Hồng Minh, một lão giả áo xám giơ tay lên trời, ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay, ngăn cản Thần Hỏa của Phi Nghê, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Ngọn lửa không ngừng thiêu đốt kết giới, chân nguyên trong cơ thể ông ta tuôn ra như nước.Nếu cứ tiếp tục, ông ta sẽ không trụ được lâu.
– Đúng sai phải trái mỗi người mỗi ý.Ta không phản đối Phi Nghê kế thừa Long gia gia chủ, nhưng vừa rồi nàng gọi tiểu tử kia là phu quân.Nếu đã lập gia đình, sao có thể lãnh đạo Long gia? Chẳng phải kẻ nắm quyền thực sự của Long gia là tiểu tử này sao?
Trương Hạo Tư chậm rãi nói, dù trong lòng kinh hãi, nhưng vẻ mặt vẫn điềm nhiên.
Sư Khang Thừa giận tím mặt:
– Vớ vẩn! Chỉ vì thế thôi ư? Đầu ngươi bị lừa đá đá rồi à!
Trương Hạo Tư nói:
– Gái lớn gả chồng là thường tình.
Sư Khang Thừa tức đến hộc máu, chửi:
– Tiểu nhân hèn hạ! Rõ ràng bị Vi Thanh và Dịch Hồng Minh mua chuộc, còn mở miệng đạo lý! Ta khinh! Sư Khang Thừa ta đúng là mù mắt, trước đây còn xưng huynh gọi đệ với ngươi!
Trương Hạo Tư nhíu mày, định cãi lại, nhưng chân nguyên tiêu hao quá nhanh, Thần Hỏa lại có xu thế phá vỡ kết giới của ông ta, sắc mặt tái nhợt, không nói nên lời.
Sư Khang Thừa thấy sắc mặt ông ta khó coi, lại ấp úng muốn nói, cho rằng ông ta ngầm thừa nhận, giận không chỗ xả.
– Nếu ta được mời đến trấn giữ Long gia, sao có thể để ngươi làm càn.
Vi Thanh lạnh mặt, tiện tay vung chưởng đánh ra.
– Cẩn thận!
Lý Vân Tiêu kinh hô.
Ầm!
Nơi Phi Nghê đứng nổ tung, bắn ra vô số tia lửa.Nàng đã kịp thời tránh xuống ngay khi đối phương ra tay.
Cột lửa mất đi nguồn lực lượng, tắt ngấm.
Trương Hạo Tư thở phào, một ngụm máu trào lên cổ họng.Ông ta kinh hãi tột độ, với kết quả vừa rồi, nếu đấu một mình với Phi Nghê, phần thua chắc chắn thuộc về ông ta.
– Hạo Tư, ngươi không sao chứ?
Lô Nguyên thấy sắc mặt ông ta khó coi, lo lắng hỏi.
– Không sao, chỉ là một cột lửa, làm khó được ta sao? Chỉ là thấy Phi Nghê và Sư Khang Thừa khăng khăng một mực, có chút đau lòng thôi.
Trương Hạo Tư vội làm ra vẻ không có gì.
Hô! Hô! Vù vù!
Tiếng thở dốc nặng nề phát ra từ Dịch Hồng Minh đang quỳ rạp trên mặt đất.Bắp thịt trên người hắn co rút lại, lông mọc đầy, thân hình lớn gấp đôi.
Trương Hạo Tư lùi lại một bước, kinh hãi.
– Chu Yếm, đây là chân thân Chu Yếm sao?
Những người khác cũng kinh hãi.Họ chưa từng thấy Dịch Hồng Minh biến thành hình dạng này.Hơn nữa, ai nấy đều có huyết mạch Chân linh, hiểu rõ muốn phản tổ đến mức này, Huyết Mạch Chi Lực phải mạnh đến đâu!
Rống!
Dịch Hồng Minh đứng thẳng dậy, ngửa đầu hét lớn, toàn bộ đỉnh núi rung chuyển, mây tan hết.
Một quái vật giống vượn, thân hình đỏ rực, như ngọn núi đứng đó.Trước ngực có chữ “Yếm” màu vàng cổ quái, khí tức cuồng bạo xoay chuyển xung quanh.Các trưởng lão đều lùi lại.
– Đây là…chân thân Chu Yếm sao? Sao có thể phản tổ đến mức này…Lực lượng này…
Hộ Nguyên kinh hãi, thất thanh kêu lên.
– Ha ha, mạnh quá! Lực lượng thật cường đại! Chưa từng có lực lượng như vậy! Cảm giác này…ta đã biến thành Chân linh sao?
Dịch Hồng Minh cười như điên, mắt đỏ ngầu.Nghe tiếng cười của hắn, sắc mặt mọi người Long gia tái nhợt, lùi lại.
– Uy áp! Uy áp Chân linh!
Một trưởng lão hét lên, trong mắt đầy sợ hãi.
Người Long gia mang huyết mạch Chân linh.Dưới uy áp huyết mạch cực hạn, họ run rẩy từ tận đáy lòng, muốn khuất phục.
– Nực cười! Chỉ có trình độ này, cũng dám xưng Chân linh?
Phi Nghê lạnh mặt, khí tức bùng nổ, hóa thành Hỏa Phượng bay lượn trên trời cao.Lửa cháy ngợp trời, thiêu đốt nửa bầu trời.Trong Thần Hỏa dần xuất hiện ánh sáng trắng, hóa thành Thanh Long chi ảnh, xoay quanh sau lưng Hỏa Phượng.
– Long Phi Phượng Vũ!
Vài trưởng lão kinh hoàng kêu lên.Hư ảnh Chân Long Thiên Phượng vừa hiện, hậu duệ Chân linh lập tức không chống đỡ nổi, quỳ rạp xuống.
Ngoài vài trưởng lão liều mạng chống lại nỗi sợ hãi, tất cả thiếu chủ và hộ pháp đều quỳ xuống.
Ngay cả Dịch Hồng Minh cũng run lên, lảo đảo lùi mấy bước mới đứng vững.
– Ồ, chiêu này dùng tốt vậy sao?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Biết thế này, ra chiêu Long Phi Phượng Vũ trấn áp ngay từ đầu, đỡ phải đánh lâu như vậy.
Sư Khang Thừa mồ hôi nhễ nhại chống lại uy áp, vẫn cười lớn:
– Ha ha, Chân Long Thiên Phượng, vạn linh chi chủ! Dù các ngươi không thừa nhận nàng là Long gia gia chủ, thì sao? Nàng là vạn linh chi chủ!
Sắc mặt Vi Thanh cực kỳ khó coi.Ánh mắt các trưởng lão và hộ pháp Long gia khiến hắn kinh hãi, sợ rằng lòng họ đã dao động.
– Câm miệng!
Dịch Hồng Minh hét lớn, vung chưởng đánh Sư Khang Thừa.
Chưởng lực tạo ra gió xoáy, cuốn cát đá bay mù mịt.
Lý Vân Tiêu niệm chú, lòng bàn tay xoay chuyển, tạo ra một trận gió thổi tới.
Ầm ầm!
Hai luồng sức mạnh chạm nhau, nổ lớn, hòa làm một, xông thẳng lên trời, hóa thành trận gió vô biên lan ra.
