Đang phát: Chương 260
Trên đỉnh núi, Tô Linh Nhi nhìn Mục Trần với vẻ mặt hung thần ác sát, lòng dâng lên một cỗ bất an khó tả:
– Ngươi…ngươi định làm gì?
Thế cục đã định, Bạch Hiên quá mạnh, tỷ tỷ Tô Huyên còn khó đối phó, huống chi là một gã Dung Thiên cảnh như Mục Trần?
– Mọi người đi trước đi, tránh xa ta một chút, đừng đến gần…nghe rõ chưa?
Đôi mắt đỏ ngầu như máu của Mục Trần thoáng dịu đi, giọng khàn đặc, ẩn chứa sát khí nồng đậm, khiến Tô Linh Nhi rùng mình.Nàng vô thức lùi lại, những đường huyết văn trên người Mục Trần không ngừng lóe lên.Trước khí thế hung hãn của hắn, nàng chỉ biết ngơ ngác gật đầu.
Mục Trần không nói thêm gì, thân ảnh chớp nhoáng lao vút lên không trung, giọng khàn khàn vang vọng:
– Bạch Hiên, thứ ngươi muốn đang ở trong tay ta, có bản lĩnh thì tự mình đến lấy!
– Ha ha, cuối cùng cũng quay lại sao?
Bạch Hiên cười nhạt, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Mục Trần.
– Mục Trần!
Tô Huyên lo lắng kêu lên.Nàng vất vả lắm mới tạo được thời gian cho Tô Linh Nhi trốn thoát, sao Mục Trần lại quay lại?
Nhưng đôi mắt đỏ ngầu của Mục Trần dường như không còn để ý đến ai, thần thái càng lúc càng suy yếu, cuối cùng hoàn toàn biến mất.Bàn tay hắn siết chặt từ từ buông lỏng.
Bên trong cơ thể, hung thần lực huyết tinh điên cuồng chạy dọc theo kinh mạch, giải phóng sức mạnh khủng khiếp.Mỗi khi nó lướt qua, kinh mạch lại run rẩy, cảm giác đau đớn như bị ăn mòn lan tỏa khắp thân thể.Chỉ có sự đau đớn tột độ này mới giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng cho thần trí Mục Trần, ngăn nó bị hung sát khí nuốt chửng.
– Thật là một tên điên…
Trong khí hải, Cửu U Tước không khỏi lắc đầu ngao ngán.Hành động của Mục Trần chẳng khác nào đùa với lửa.Hung thần lực bá đạo tuyệt luân sẽ ăn mòn thần trí con người, đến khi thần trí hoàn toàn bị che lấp, hắn sẽ chìm trong cơn cuồng sát vô tận, vĩnh viễn không thể tỉnh lại, trở thành một con rối vô hồn.Hung thần lực cường đại, nhưng nguy hiểm khôn lường, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể hại người hại mình.Tên này đúng là không từ thủ đoạn nào.
Ngay khi thần thái trong mắt Mục Trần biến mất, hơi thở của hắn dường như cũng tan theo, hắn lặng lẽ đứng im trên không trung, bất động như tượng đá.Những hoa văn huyết sắc như bầy sâu bò trên da hắn, lấp lánh một vẻ kinh dị đến rợn người.
– Hừ, còn giả thần giả quỷ trước mặt ta, đúng là không biết sống chết!
Bạch Hiên liếc nhìn Mục Trần quỷ dị, ánh mắt ngưng trọng, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên khinh miệt.Hắn không cần biết Mục Trần đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần biết hiện tại hắn là Hóa Thiên cảnh hậu kỳ, lại có trong tay linh cụ thượng phẩm, chiến lực trong Hóa Thiên cảnh có thể nói là hàng đầu.Muốn diệt một tên nhãi nhép Dung Thiên cảnh, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
– Chết đi!
Bạch Hiên phóng tới, huyết thương bao trùm linh lực cuồng bạo xé toạc không trung, nhanh như chớp đâm thẳng vào Mục Trần.
– Mục Trần cẩn thận!
Tô Huyên kinh hãi kêu lên.
Nhưng Mục Trần vẫn đứng im như phỗng, đến khi mũi thương chỉ còn cách ngực hắn gang tấc, đột nhiên hắn vươn tay, nắm chặt lấy lưỡi thương.
“Xoẹt xoẹt!”
Huyết thương sắc bén cắt xé da thịt bàn tay Mục Trần, máu tươi nhỏ giọt, những đường huyết văn trên da hắn càng thêm đậm màu.
Sắc mặt Bạch Hiên hơi đổi, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng.Dường như Mục Trần đã hoàn toàn biến thành một người khác.
Nắm chặt lấy mũi thương, hắn ngẩng đầu, đôi mắt ngập tràn tơ máu đỏ rực, tựa như biển máu cuồn cuộn, hung sát khí ngập trời.Huyết văn lan kín gương mặt, khiến hắn trở nên quỷ dị và đáng sợ, như một tu la hiếu sát.
“Ầm!”
Một cỗ hung sát khí ngập tràn từ trong cơ thể Mục Trần bùng nổ, nhuộm đỏ cả một vùng không trung.Làn da Mục Trần lặng lẽ nứt ra những đường máu, huyết sát lực quá mức cường đại và bá đạo, dù thân thể hắn đã khá cường hãn, nhưng vẫn khó lòng chịu đựng.
– Cái này…
Cả Bạch Hiên lẫn đám người Tô Huyên đều kinh hãi trước cảnh tượng dị biến này.Họ dường như đã từng chứng kiến cảnh tượng này ở đâu đó.Thân thể run rẩy, họ kinh hoàng nhớ lại cảnh tượng Hắc Ma Trụ phá phong ấn, hủy diệt không gian trong Linh Tàng năm xưa, chẳng phải cũng hệt như thế này sao? Chỉ là khi đó, hung thần lực cường hãn và khủng bố hơn bây giờ gấp bội.
Nhưng tại sao tình huống này lại xuất hiện trên người Mục Trần?
Tô Linh Nhi vội vàng chạy đến bên cạnh ba người kia, đỡ họ dậy, nhớ kỹ lời Mục Trần dặn dò, nàng kéo họ nhanh chóng lùi lại.
Khi họ vừa lui ra một khoảng khá xa, gương mặt đầy huyết văn của Mục Trần khẽ nhếch lên cười, một nụ cười hung tợn và dữ dằn như hung thần đòi mạng, khiến cho một cường giả như Bạch Hiên cũng phải kinh hãi đến mức không thể cử động.
– Giả thần giả quỷ!
Bạch Hiên lạnh lùng quát lên, huyết thương rút ra khỏi tay Mục Trần, kéo theo một vòi máu đỏ.Vô số thương ảnh bao trùm, tấn công Mục Trần.
“Ầm!”
Hung sát khí bùng nổ, hình thành một lớp giáp đỏ bao bọc lấy da Mục Trần, hắn hoàn toàn mặc kệ những đòn tấn công của Bạch Hiên.
“Xoẹt xoẹt!”
Thương kình kinh người khi chạm vào lớp giáp hung sát khí kia, linh lực dường như bị nó ăn mòn đi phần lớn, nhưng những dư chấn còn lại vẫn cắt xé thân thể Mục Trần, để lại vài vệt máu nhàn nhạt.
Nhưng điều đó không hề khiến hắn lùi bước, mà đôi mắt hắn càng thêm hung tợn.Hắn xông lên, tay siết chặt, hung sát lực cuồn cuộn tuôn trào, hóa thành một thanh huyết thương đỏ máu giống hệt.
Thân thương rung động, mang theo hung sát khí ào ào va chạm với sát khí linh lực của Bạch Hiên, khiến ngọn núi gần đó nứt ra những khe sâu hoắm, không ngừng sụp đổ.
Trên đỉnh núi xa xa, Tô Huyên và những người khác kinh hãi nhìn bóng người đỏ máu kia.Họ nhận ra rằng Mục Trần đã đủ mạnh để chống lại Bạch Hiên!
– Sao thực lực của hắn lại tăng vọt đến vậy?
Quách Hung kinh ngạc thốt lên.
– Sức mạnh này không khác gì sát khí của Hắc Ma Trụ trong Linh Tàng, có lẽ Mục Trần đã bị sát khí nhập thể.
Tô Huyên tinh tế nhận định.
– Vậy Mục Trần…sẽ ra sao?
Tô Linh Nhi lo lắng hỏi.
– Ta nghĩ, lúc này hắn đang mượn sức mạnh đó để đối phó với Bạch Hiên, đồng thời, đại chiến như vậy sẽ giúp hắn đẩy bớt lượng hung sát khí trong cơ thể ra ngoài.Nhưng việc này rất nguy hiểm, hung sát khí kia quá dữ dội, nếu không khéo sẽ bị phản phệ, bị nó chiếm mất thần trí, khi đó chỉ còn biết điên cuồng giết chóc.
Tô Huyên khẽ thở dài, đôi mắt mông lung nhìn về phía xa xăm, lẩm bẩm:
– Bây giờ chỉ còn có thể tin vào hắn mà thôi…
“Choang!”
Hai thanh huyết thương va chạm, tóe lửa, khí lãng cuồn cuộn nổ tung, không gian biến dạng.
Sắc mặt Bạch Hiên tái mét, pha lẫn một tia kinh nghi bất định.Hắn không thể tin được rằng Mục Trần không những có thể đấu với hắn hơn mười hiệp, mà còn không hề có dấu hiệu thất thế.Sức mạnh của tên kia dường như đã ngang bằng với hắn.Sự biến hóa lạ lùng này khiến Bạch Hiên khó lòng tin được.Nhưng hắn cũng là một nhân vật tầm cỡ, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đoán ra vài điều.
– Là mượn hung thần lực xâm nhập cơ thể sao?
Ánh mắt hắn lóe lên, nhìn những đường huyết văn trên khắp người Mục Trần, đôi mắt không còn một chút cảm xúc nhân loại, chỉ còn sự hiếu sát điên cuồng.Hắn cười gằn, cất tiếng:
– Ngươi bây giờ chẳng khác nào một con dã thú chỉ biết giết chóc! Mượn sức mạnh của hung sát khí, ngươi sẽ trở thành con rối của nó.Ngươi thống khổ như vậy, vậy thì để ta giải thoát cho ngươi!
Bạch Hiên gầm lên, linh lực hùng hậu ngưng tụ thành một cự thú đỏ thẫm, khí thế hung ác bộc phát, rung trời chuyển đất.
– Huyết Ma Thú, Huyết Hải Dung Luyện!
Bạch Hiên hét lớn, cự thú màu đỏ hóa thành biển máu tràn ngập chân trời, mùi vị tanh tưởi lan tỏa khắp vùng.Sức phá hoại như sóng thần, biển máu lướt qua, cả ngọn núi cũng bị cuốn trôi sạch sẽ.
– Chết đi!
Bạch Hiên nhe răng cười, hắn thấy Mục Trần ngẩng đầu, những đường huyết văn trên gương mặt cũng lộ vẻ trào phúng, trong đôi mắt hung thần lại xuất hiện một dao động kỳ lạ.
“Gào!”
Hung sát khí vô tận từ cơ thể hắn phun trào, hóa thành những ngôi sao đỏ máu, rồi một con bạch hổ xuất hiện, chỉ có điều đôi mắt bạch hổ lúc này cũng nhuốm một màu huyết tinh.
Bạch Hổ Thần Ấn, vốn mang theo khí thế sát phạt vô tận, kết hợp với hung sát khí càng thêm hung tợn và bá đạo.Khí thế đó khiến cả đất trời cũng phải run rẩy.
Mục Trần đứng giữa không trung, như một hung thần giáng thế, lơ lửng phía trước bạch hổ, gương mặt nở một nụ cười châm biếm.
– Chết, là ngươi mới đúng!
