Chương 26 Mang Ninh Khinh Tuyết về nhà

🎧 Đang phát: Chương 26

– Sao? Cậu bảo Khinh Tuyết muốn kết hôn với Diệp Mặc? Sao có thể được?
Tô Tĩnh Văn sững người trước lời của Lý Mộ Mai, cô không thể tin Ninh Khinh Tuyết lại có ý định điên rồ như vậy.Phản ứng đầu tiên của cô là phản đối.
Lý Mộ Mai ngạc nhiên nhìn Tô Tĩnh Văn, có vẻ như phản ứng của cô hơi thái quá.
Tô Tĩnh Văn nhận ra mình hơi quá khích, tự giễu:
– Ý mình là, một cô gái ưu tú như Khinh Tuyết, sao có thể kết hôn với Diệp Mặc, hơn nữa Diệp Mặc còn…Vì trốn tránh hôn ước cũng không thể tự hủy hoại bản thân như vậy được.
Lý Mộ Mai thở dài:
– Chính vì chuyện của Diệp Mặc mà Khinh Tuyết mới quyết định như vậy.Chị ấy thật đáng thương.Nhưng hôm nay tớ thấy Diệp Mặc, hắn hoàn toàn khác với Diệp Mặc trong trí nhớ của tớ.Thật không ngờ một người lại thay đổi nhiều đến thế.Ôi, nếu hắn không bị đuổi khỏi Diệp Gia, lại không có vấn đề về sức khỏe thì tốt rồi.
Tô Tĩnh Văn im lặng, không hiểu sao cô lại muốn phản đối chuyện Ninh Khinh Tuyết kết hôn với Diệp Mặc, nhưng không tìm được lý do.Chẳng lẽ vì hôm nay hắn đã nhảy với mình một điệu? Hay vì hắn giống đại sư bán bùa?
– Sao vậy? Tĩnh Văn?
Lý Mộ Mai thấy Tô Tĩnh Văn trầm ngâm liền hỏi.
– À, không có gì, tớ có thể giúp gì không?
Tô Tĩnh Văn giật mình.
Lý Mộ Mai không biết vì sao Tô Tĩnh Văn luôn thất thần, đành nói:
– Tớ sẽ đưa ảnh Khinh Tuyết và Diệp Mặc mặc đồ ngủ ngủ chung cho cậu xem, cậu tìm tờ báo giải trí đăng là được.Sau đó tìm công ty truyền thông phỏng vấn họ về chuyện kết hôn.
Tô Tĩnh Văn trợn mắt nhìn Lý Mộ Mai:
– Đến cả ý tưởng tồi tệ này cậu cũng nghĩ ra được? Chẳng phải sẽ khiến Khinh Tuyết thân bại danh liệt sao?
Lý Mộ Mai thở dài:
– Thân bại danh liệt còn hơn rơi vào tay Tống Thiếu Văn.Tớ nghĩ Tô Gia cũng ở Yến Kinh, cậu chắc biết Tống Thiếu Văn là loại sói đói nào.Nếu Khinh Tuyết có thể lựa chọn, chị ấy có muốn vậy không?
Tô Tĩnh Văn hiểu Tống Thiếu Văn là người thế nào, gọi y là ác ôn còn quá nhẹ, y là một con quỷ ăn tươi nuốt sống.Yến Kinh có biết bao cô gái bị hủy hoại bởi y, cô hiểu vì sao Ninh Khinh Tuyết phải lựa chọn như vậy.
Một lúc sau, Tô Tĩnh Văn nói:
– Nhưng như vậy, Diệp Mặc chẳng phải người bị hại sao? Hắn vô tội.
– Tớ biết hắn vô tội, tớ vốn nghĩ chỉ cần cho hắn ít tiền, Diệp Mặc chắc chắn sẽ vui vẻ đồng ý.Nhưng Diệp Mặc bây giờ khiến tớ không thể tin được hắn chính là Diệp Mặc.Chẳng lẽ một người trong nghịch cảnh khó khăn nhất lại thay đổi nhiều đến vậy? Chuyện này tớ không giúp được gì, chỉ có thể xem Diệp Mặc có nguyện ý giúp Khinh Tuyết hay không.Nếu hắn không muốn, tớ cũng chịu.
Lý Mộ Mai bất lực nói.
Tô Tĩnh Văn há hốc miệng, cuối cùng không nói gì, cả hai chìm vào im lặng.

– Cô nhất định phải đến chỗ tôi ở mới nói được sao? Ở đây không được à?
Diệp Mặc ngạc nhiên hỏi.
Ninh Khinh Tuyết cúi đầu, không biết giải thích với Diệp Mặc thế nào.Nếu Diệp Mặc không đồng ý kế hoạch của Lý Mộ Mai, cô có thể ra nước ngoài sao? Cô cắn răng:
– Vì tối nay tôi muốn đến chỗ anh, có chuyện muốn nói riêng.Vậy nhé.
Thấy ánh mắt kiên quyết của Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc thở dài, dù không biết mục đích của cô, nhưng hắn dường như thấy lại ánh mắt bất đắc dĩ của sư phụ trước kia:
– Được rồi, cô đi với tôi, tôi phải chào Tĩnh Văn.
– Anh đồng ý?
Ninh Khinh Tuyết bất ngờ vui mừng đứng lên.Lần đầu gặp Diệp Mặc, cô thấy hắn khác hẳn Diệp Mặc trong lời Lý Mộ Mai, nên đã chuẩn bị tinh thần nếu hắn từ chối, không ngờ hắn lại đồng ý.
– Tĩnh Văn, tớ phải đi rồi, Khinh Tuyết có chút việc muốn đi cùng tớ.
Diệp Mặc vừa đứng lên, đã thấy Tô Tĩnh Văn và một cô gái đi tới.Cô gái kia hình như hắn đã gặp, nhưng không nhớ ra.
Lý Mộ Mai thấy Diệp Mặc nhìn mình như không quen biết, thầm nghĩ, hắn quả nhiên đã thay đổi.
– À, Diệp Mặc, cậu…đồng ý?
Tô Tĩnh Văn nhìn Ninh Khinh Tuyết và Diệp Mặc với vẻ mặt kỳ lạ.Sau khi nói ra, cô mới biết vì sao mình muốn hỏi như vậy.
Diệp Mặc thấy vẻ mặt của ba cô, dường như có chuyện gì đó mà mình không biết.Nhưng hắn cười nhạt, nếu có chuyện gì đó mà hắn không biết, Diệp Mặc cũng không sợ ai, sợ việc gì.

Khi Ninh Khinh Tuyết xách hành lý đơn giản theo Diệp Mặc lên taxi, cô bỗng thấy một cảm giác kỳ lạ.Khoảnh khắc cô đi theo Diệp Mặc, dường như áp lực và lo lắng trong lòng đều tan biến, cả người trở nên dễ chịu hơn.
– Đây là chỗ anh ở?
Ninh Khinh Tuyết thấy căn nhà nhỏ mà Diệp Mặc ở, lập tức vui mừng.Nơi này rất yên tĩnh, phong cảnh lại tao nhã, hắn thật biết chọn chỗ, không ngờ tìm được nơi nghỉ ngơi tốt như vậy.
Diệp Mặc cười:
– Đúng vậy, so với chỗ cô ở thì còn kém xa, hơi đơn sơ.
Ninh Khinh Tuyết lắc đầu:
– Không, tôi rất thích nơi này.
– Diệp Mặc, anh về rồi à? Tôi đã nói với anh rồi, lần trước anh đi…À, cô này là ai?
Hứa Vy thấy Ninh Khinh Tuyết thì bị vẻ đẹp của cô làm choáng váng.Cô ta vẫn tự phụ về nhan sắc của mình, nhưng so với Ninh Khinh Tuyết, cô ta chỉ như một con vịt con xấu xí.
Diệp Mặc này lại có thể mang về một cô gái xinh đẹp như vậy, thật không thể trông mặt mà bắt hình dong.Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không xấu trai.
Ninh Khinh Tuyết cũng thấy Hứa Vy, cô gái này giống như cô gái nhà bên thanh lịch, tạo cho người ta cảm giác tươi mát.Cô nghĩ Diệp Mặc có mắt nhìn, trách sao ban đầu hắn có chút do dự không muốn dẫn mình đến đây, hóa ra hắn đã ở cùng một cô gái rồi.
Chẳng lẽ hắn không bị liệt? Ninh Khinh Tuyết chợt thấy ý nghĩ của mình có chút xấu xa.Thật là, quản hắn làm gì? Mình đến đây là để thông qua kết hôn ngăn cản Tống gia.À, không đúng, kết hôn với Diệp Mặc, cô bé này có đồng ý không? Ninh Khinh Tuyết bỗng bắt đầu lo lắng.
Không khí nhất thời có chút khó xử.Hai cô gái đang nghĩ Diệp Mặc sẽ giới thiệu họ với nhau, Diệp Mặc lại dẫn đầu đi vào.Ninh Khinh Tuyết nhìn Hứa Vy, đành theo Diệp Mặc vào nhà.
– Cô tối nay ở phòng của tôi, có gì thì nói luôn đi.
Diệp Mặc đưa Ninh Khinh Tuyết đến phòng mình nói.
– Vậy anh tối nay ngủ ở đâu?
Ninh Khinh Tuyết đến đây vốn đã quyết định ở chung phòng với Diệp Mặc, kê thêm một chiếc sofa là được.Tối cô ngủ sofa, chỉ cần để người khác biết cô và Diệp Mặc ngủ chung phòng là được.
Nhưng khi hỏi ra, cô lại thấy không ổn, không phải vì xấu hổ.Cô đã chuẩn bị kỹ càng, không có gì phải xấu hổ.Chỉ là cô chợt nhớ đến cô bé vừa thấy ở cửa, cô không nghĩ Diệp Mặc đã có bạn gái, hắn và một cô gái ở cùng nhau, nếu không phải bạn gái thì là gì? Ninh Khinh Tuyết chưa có khái niệm về việc thuê nhà chung.
– Không cần, tôi có chỗ ngủ.
Diệp Mặc nói.
– Xin lỗi, Diệp Mặc, có phải tôi khiến bạn gái anh hiểu lầm không?
Ninh Khinh Tuyết kịp phản ứng, lo lắng hỏi.Lời này cũng mang theo một chút dò xét, muốn xem cô bé kia có phải bạn gái hắn hay không.
Diệp Mặc khoát tay, không giải thích với Ninh Khinh Tuyết, hắn không cần phải giải thích.Hắn nói:
– Cô nói có chuyện muốn nói, giờ đã vào phòng rồi, cô có thể nói được rồi.

☀️ 🌙