Đang phát: Chương 26
Một bức tranh trong mắt mỗi người mang một ý nghĩa riêng.
Ẩn mình sau một cây cầu gỗ lớn trong một thung lũng, một con M52 sơn màu phản quang nấp mình trong tư thế khó coi nhưng đầy tính thực dụng, im lìm như một con hổ đang ngủ.Đây là loại robot bọc thép dày nhất, hỏa lực mạnh nhất của quân Liên Bang.Hai chân máy bằng hợp kim của nó thường bị lính gọi là “đùi ếch”.Trên “đùi ếch”, Tiểu đội trưởng Lai Khắc ngồi trong buồng điều khiển, cảnh giác nhìn về phía trước.
Với cự ly chuẩn là bốn ngàn bốn trăm mét, các thành viên tiểu đội robot đặc chủng từ Quân khu IV xa xôi đã tỏa ra bốn phía trong thung lũng.Tiểu đội trưởng Lai Khắc chỉ huy họ, tự tin đội hình đột kích B4 của mình sẽ duy trì được sự phối hợp hài hòa.Các đội viên như những ngón tay của hắn, tốc độ kinh hồn nhưng vẫn chính xác.
Hệ thống vũ khí tầm trung đã nạp năng lượng xong trong quá trình truy kích.Khi nhận được tọa độ chính xác của Mục tiêu số 1, toàn đội hình chuyển sang đột kích, phong tỏa thung lũng nhỏ bé.Nhưng Tiểu đội trưởng Lai Khắc chưa ra lệnh khai hỏa.Dù mười một con M52 tấn công liên tục có lẽ không để ai sống sót, nhưng chưa thấy mục tiêu, Lai Khắc không dám mạo hiểm.
Cao Mẫn có nhiệm vụ trinh sát tuyến đầu và báo cáo tình hình trong thung lũng.Tiểu đội trưởng Lai Khắc thấy khuôn mặt mệt mỏi, mái tóc hoa râm của gã Cơ Giáp Sư, cùng vết thương trên đùi hắn.Hắn thở phào, một cựu quân nhân tay không tấc sắt không mấy nguy hiểm.Nhưng không hiểu sao, Lai Khắc vẫn không ra lệnh tấn công, vì hắn có cảm giác kỳ lạ, nếu tấn công ở cự ly này…mục tiêu có thể trốn thoát trong hỗn loạn.Về lý mà nói là không thể, nhưng gã Cơ Giáp Sư ngơ ngác kia mười mấy năm trước đã sống sót một cách phi logic trong cuộc truy kích của Bộ Quốc Phòng, sống đến tận bây giờ.
Trên màn hình nhỏ trong khoang điều khiển, cảnh tượng thung lũng hiện ra rõ nét.Gã Cơ Giáp Sư tóc hoa râm dường như không hề hay biết, hắn châm thuốc hút? Không lo trốn mà lại hút thuốc? Hắn nhìn mình? Chiếc kính biến dạng trên mũi Lai Khắc rung lên, hắn không biết gã Cơ Giáp Sư có đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng kia không.
Khoảng cách xa như vậy, chẳng lẽ đối phương phát hiện ra mình? Tiểu đội trưởng Lai Khắc luôn tự tin vào khả năng ngụy trang của robot, nhưng lúc này trong lòng lạnh toát, mất tự tin.
Đặc biệt là khi hắn thấy Cơ Giáp Sư run rẩy, một sự bất an mãnh liệt xâm chiếm hắn, khiến hắn không chờ đợi thêm, ra lệnh cho mười đội viên tấn công từ xa!
Tuy nhiên…Gã Cơ Giáp Sư trên màn hình dường như đoán trước được ý đồ của đội robot đặc chủng Liên Bang.Chỉ 0,01 giây trước khi lệnh tấn công từ xa được truyền đi, Cơ Giáp Sư đã hành động!
Một khi hành động là kinh thiên động địa.
Tảng đá nặng gần nửa tấn được hai tay gã Cơ Giáp Sư nâng lên, lao đi như đạn pháo, đập trúng một con M52 đang cẩn thận ẩn nấp ở vị trí thứ mười một, chuẩn bị ngắm bắn!
Lớp thép bọc ngoài buồng điều khiển của M52 bị đập mạnh, đất đá văng tung tóe.Tuy không nghiêm trọng, nhưng sức tấn công mạnh mẽ đến mức khiến gã đội viên ngồi trên ghế điện cảm ứng trong buồng điều khiển bị chấn động thổ huyết, không thể phục hồi trong thời gian ngắn!
Tảng đá nửa tấn trong tay gã Cơ Giáp Sư lại giống như một quả lựu đạn ném đi! Cần phải có sức mạnh thế nào! Tên Cơ Giáp Sư này có phải là người không? Tiểu đội trưởng Lai Khắc kinh hãi tính toán sức mạnh kinh hồn vừa được thể hiện, miệng đắng chát.
Tiếp đó, ánh mắt hắn tìm kiếm thân ảnh gã Cơ Giáp Sư, lúc này chỉ như chiếc bóng lướt qua đám cỏ lau trong thung lũng, lao vào sau một cây đại thụ!
– Lão Thất!
Tiểu đội trưởng Lai Khắc quát lớn vào bộ đàm, muốn nhắc nhở gã đội viên đang trốn sau cây.Nhưng đã quá muộn, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm đấm của gã Cơ Giáp Sư đập trúng vào ống thủy lực sau đầu gối robot M52.
Tiểu đội trưởng Lai Khắc biết chỗ yếu nhất của M52 là phần liên kết sau đầu gối.Nhưng hắn chưa từng nghĩ một người tay không tấc sắt có thể dùng nắm đấm trần trụi đập gãy ống thủy lực bằng hợp kim đó!
Tảng đá nặng khủng khiếp khi nãy thể hiện sức mạnh kinh khủng của Cơ Giáp Sư.Tiếp theo, đôi chân run rẩy lao đi thể hiện tốc độ kinh hồn của Cơ Giáp Sư Phong Dư, và một nắm đấm đánh gãy ống thủy lực của M52, tất cả đều hiện ra trước mắt quân Liên Bang, sức mạnh cơ thể của Cơ Giáp Sư.
Chỉ trong nháy mắt, đội robot còn chưa kịp tấn công đã bị tổn thất hai con.Một con M52 bị tảng đá lớn ném trúng, làm chấn động bị thương gã đội viên trong buồng điều khiển.Con robot như người say, cố gắng giữ thăng bằng để không rơi xuống dốc núi.Còn con robot sau cây bị Phong Dư tấn công, ngã về phía sau, kết cục thê thảm khôn tả.
Con robot ngã, dầu loang phun lên trời, dưới ánh nắng hoàng hôn biến thành một màu máu đáng sợ.Ở phía bức rèm máu đó, phía trước con robot khổng lồ, hiện lên một thân ảnh nhỏ bé, nhưng vô cùng hùng dũng mạnh mẽ.
Lúc này, tất cả các đội viên đội robot đặc chủng và lính đặc chủng khu phòng vệ Đông Lâm trong thung lũng đều giật mình hoảng hốt.
Tên Cơ Giáp Sư tóc hoa râm đó không giống một con người.Ít nhất, hắn không phải người bình thường, trên thế giới này không ai dám đối đầu trực diện với robot.Nhưng Phong Dư đã chứng minh rằng, trước sức mạnh cường đại của một con người, con robot kim loại của nền văn minh máy móc cũng không phải là không có cách nào đối chọi để tồn tại.
Đội robot đặc chủng Quân khu IV Tây Lâm do Tiểu đội trưởng Lai Khắc chỉ huy, được Cục Hiến Chương đề nghị phụ trách nhiệm vụ truy sát lần này, đồng thời nhận được sự ủng hộ của Bộ Quốc Phòng và Cục Đặc Cần.Điều này là do trong cuộc chiến tranh với Đế Quốc nhiều năm trước, lực lượng chiến đấu dũng mãnh của Quân khu IV được cả Liên Bang tôn trọng và tín nhiệm.Nhưng hôm nay khi đối diện với một kẻ địch quái dị, một người trước nay lạnh lùng kiên nghị như Tiểu đội trưởng Lai Khắc cũng cảm thấy tinh thần dao động.Vì hắn phát hiện thực lực của mục tiêu trong lần hành động này là một sức mạnh chưa từng thấy trên chiến trường, cũng là thứ mà hắn chưa từng được học ở Học viện Quân sự II.
Tuy nhiên tinh thần thép của quân Liên Bang khiến cả đội hình trong thung lũng chỉ ngừng trệ trong giây lát, những con robot còn nguyên vẹn và toàn bộ hỏa lực cực mạnh ngay lập tức hành động.Vũ khí tầm trung bắt đầu bắn ra đạn kim loại và năng lượng về phía cây đại thụ.Dù ở đó còn chiến hữu của mình, họ cũng phải hành động nhanh chóng, giết chết tên Cơ Giáp Sư phản quốc đó!
Loạt đạn dễ dàng biến cả cây đại thụ thành từng mảnh nhỏ, bay tán loạn trong không khí.Tiếng súng dữ dội trong thung lũng đã phủ lấp tất cả.Vô số đạn dược bắn phá điên cuồng, che kín phía sau cây đại thụ.
– Lão Thất còn trụ được không?
Tiểu đội trưởng Lai Khắc dẫn theo năm con M52 men theo con đường, nhanh chóng lao qua bên đó.Vòng tròn bao vây không lọt một khe hở nào, trong lòng hắn lo lắng cho đội viên của mình.
Nhưng tiếp đó, mắt hắn co rút lại.Tâm trạng nặng nề và kiên quyết ấn nút bên cạnh.Bắt đầu từ bây giờ, hủy bỏ hệ thống phân biệt địch ta, tấn công không hạn chế, con robot đã bị gãy ống thủy lực cũng trở thành mục tiêu tấn công của hỏa lực!
Vì hắn phát hiện thân ảnh quỷ mị của Cơ Giáp Sư đã trèo lên bụng con robot, không biết bằng cách nào lại dễ dàng tháo bỏ lớp phòng ngự của robot, và đang chuẩn bị chui vào phòng điều khiển!
