Đang phát: Chương 2595
Toàn bộ đại điện bỗng tối sầm lại, vẻ uy nghiêm, trang trọng trở lại như cũ.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Các ngươi lui xuống đi, các bộ phận phải đồng lòng làm việc.Hôm nay họp bàn những gì, không ai được phép tiết lộ nửa lời, nếu không sẽ bị trị tội nặng nhất!
– Tuân lệnh!
Mọi người đồng thanh đáp rồi lần lượt rời đi.
Thương Ngô Khung cũng đứng dậy đi ra ngoài.
Công Dương Chính Kỳ nheo mắt, gọi với theo:
– Thương Ngô Khung đại nhân.
Thương Ngô Khung dừng bước, quay lại:
– Chính Kỳ đại nhân có gì sai bảo?
Công Dương Chính Kỳ chậm rãi hỏi:
– Cái chết của Cổ Phi Dương năm xưa, là do ngoài ý muốn thật sao?
Thương Ngô Khung trầm ngâm một lát rồi khẽ đáp:
– Chắc là vậy.Ai mà biết được cơ chứ.
Sắc mặt Công Dương Chính Kỳ thay đổi, có phần giận dữ:
– Vậy bây giờ ngươi định giải quyết mối quan hệ với Lý Vân Tiêu thế nào?
Thương Ngô Khung đáp:
– Theo như những gì vừa bàn, nếu có thể giải quyết ôn hòa thì tốt nhất.
Công Dương Chính Kỳ cau mày:
– Hiện tại Lý Vân Tiêu có liên quan đến hầu hết mọi chuyện, động vào hắn sẽ ảnh hưởng đến toàn cục, đại nhân phải hết sức cẩn trọng.
Thương Ngô Khung nói:
– Ta sẽ chú ý.Ngay cả ta cũng không muốn dây vào kẻ điên đó.
Nói xong, Thương Ngô Khung quay người rời đi.
Công Dương Chính Kỳ nhìn theo bóng lưng Thương Ngô Khung khuất sau cánh cửa đại điện, nỗi lo trong lòng càng thêm sâu sắc.
– Đại nhân đang lo lắng điều gì?
Trong đại điện chỉ còn lại Tiêu Bân Úy.
Công Dương Chính Kỳ đáp:
– Ta lo lắng nhiều thứ, nhưng lo nhất là chuyện Ma chủ.Tiêu Bân Úy, từ hôm nay, tăng cường lực lượng phòng bị của Thánh Vực lên mức cao nhất.Siết chặt việc quản lý người ra vào, đặc biệt phải kiểm tra kỹ lưỡng người ngoài đến, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ khả nghi nào xâm nhập.
– Rõ, thưa đại nhân!
Tiêu Bân Úy trầm giọng:
– Nhưng việc nâng mức phòng vệ lên cao nhất vào lúc này, liệu có hơi quá không?
Công Dương Chính Kỳ lạnh lùng:
– Tuyệt đối không quá!
Tiêu Bân Úy nhíu mày:
– Ý đại nhân là lo Ma chủ tấn công? Chuyện này khó xảy ra lắm.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Hiện tại Ma chủ chỉ là phân thân, thực lực có mạnh đến đâu cũng khó mà tấn công vào Lam Tuyết Thánh Thành.Ta muốn ngươi tăng cường phòng vệ lên mức cao nhất, mục tiêu chính là bảo vệ Linh Hoa Diệu Cảnh.
– Linh Hoa Diệu Cảnh!
Tiêu Bân Úy kinh ngạc:
– Chẳng phải nơi đó là chỗ ở của vị đại nhân kia sao? Với thực lực của ngài ấy…
Công Dương Chính Kỳ ngắt lời:
– Thực lực của hắn ta thì ta không lo, nhưng phải đề phòng bất trắc.Ta nói cho ngươi biết, ngươi có biết vì sao những người phong ấn Ma chủ năm xưa lại đặt Thánh Vực ở Lam Tuyết Thánh Thành này không? Bởi vì dưới Lam Tuyết Thánh Thành này, có phong ấn một phân thân của Ma chủ.
– Cái gì!
Tiêu Bân Úy kinh hãi:
– Chẳng lẽ Phong Ấn Chi Địa nằm ngay trong Linh Hoa Diệu Cảnh?
Công Dương Chính Kỳ gật đầu:
– Đúng vậy.Cho nên từ giờ trở đi, không ai được phép ra vào Linh Hoa Diệu Cảnh, bất kể là ai, đều phải có lệnh của ta.Nếu có tình huống bất ngờ xảy ra, ngươi có quyền trực tiếp cắt đứt liên kết giữa Linh Hoa Diệu Cảnh và Thánh Vực, để nó trôi vào hư vô.Chỉ cần chúng ta bảo vệ được phân thân này, Ma chủ vĩnh viễn không thể khôi phục chân thân.
– Tuân lệnh!
Tiêu Bân Úy nghiêm mặt, nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Trên bầu trời Lam Tuyết Thánh Thành, mây ngũ sắc rực rỡ trải dài vạn dặm.
Chu Sở đứng trên không trung, thấy Thương Ngô Khung từ chánh điện đi ra, mắt sáng lên, vội vàng bay xuống:
– Sư tôn.
– Ừ.
Thương Ngô Khung đáp nhẹ một tiếng, mặt không biểu cảm, thản nhiên bước đi, mỗi bước xa mười trượng.
Chu Sở muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cẩn thận theo sát phía sau.
– Hử?
Đột nhiên Thương Ngô Khung khẽ kêu lên, dừng bước.
Một dải ngọc lưu ly từ trong đám mây bay xuống, như một sợi dây nhỏ, từ từ hạ xuống trước mặt Thương Ngô Khung rồi biến hóa, dần dần hóa thành một hư ảnh đang ngồi xếp bằng, chớp mắt mở mắt ra.
Thương Ngô Khung nhìn người đó:
– Ti Đình Ngữ, có chuyện gì?
Hình chiếu của Ti Đình Ngữ có vẻ hoảng hốt, dường như phải dùng đại thần thông mới có thể hiện hình:
– Ta cần Lý Vân Tiêu, ngươi đưa hắn đến chỗ ta.
Thương Ngô Khung nhíu mày:
– Có chuyện gì sao?
Ti Đình Ngữ đáp:
– Luân Hồi Đại Chuyển Bàn.
Thương Ngô Khung hỏi:
– Lẽ nào Đại Chuyển Bàn gặp vấn đề?
Ti Đình Ngữ khẽ nhắm mắt, không đáp, dường như đang đợi câu trả lời của Thương Ngô Khung.
Thương Ngô Khung nói:
– Lý Vân Tiêu có Thánh Khí trong người, lại thêm Diệp Phàm giữ Cửu Đỉnh Chi Chu bên cạnh, đúng là những đối tượng thích hợp nhất để nghiên cứu Thánh Khí.Ta đồng ý với ngươi, sẽ cố gắng hết sức.Nhưng ngươi cũng biết tính cách của hắn rồi đấy, nếu không mời được thì ta sẽ bắt.
Trong mắt Thương Ngô Khung lóe lên một tia lạnh lẽo.
– Ừ.
Ti Đình Ngữ đáp một tiếng rồi niệm chú, toàn bộ hình chiếu tan biến trong nháy mắt, không để lại dấu vết.
Thương Ngô Khung đứng trên bầu trời, dường như đang suy tư điều gì, nhìn những đám mây cuồn cuộn vô tận, vẻ mặt trầm ngâm.
– Chu Sở.
Đột nhiên Thương Ngô Khung khẽ gọi.
– Dạ? Sư tôn có gì sai bảo!
Chu Sở đang mang đầy tâm sự, giật mình khi nghe Thương Ngô Khung gọi, vội vàng cúi người đáp.
– Ngươi đã gặp Lý Vân Tiêu rồi, thấy hắn thế nào?
Thương Ngô Khung khẽ hỏi.
Chu Sở giật mình, có chút lo lắng:
– Hắn hung hăng càn quấy, coi trời bằng vung, cuồng vọng tự đại, hơn nữa…
– Hơn nữa gì?
Thương Ngô Khung hỏi tiếp.
– Hơn nữa thực lực kinh người, sư tôn, hắn thật sự…thật là Cổ Phi Dương sao?
Chu Sở cẩn thận hỏi, không dám ngẩng đầu, mồ hôi đã túa ra ướt đẫm trán và hai tay.
Thương Ngô Khung gật đầu:
– Chắc chắn trăm phần trăm.Cổ Phi Dương còn sống, thật sự nằm ngoài dự liệu của ta.Lúc ta nghe tin này, căn bản không dám tin.Đúng là thế sự khó lường, người tính không bằng trời tính.
– Sư tôn định làm gì?
Sắc mặt Chu Sở hơi tái đi, nhớ lại ở Tân Duyên Thành, mình đã chọc phải một sát tinh như vậy, không chỉ suýt mất mạng mà mấy ngày qua còn nung nấu ý định báo thù.Xem ra đúng là làm nhiều chuyện quá thì chỉ có chết!
Bây giờ Chu Sở chỉ mong đối phương quên chuyện này, đừng tìm mình trả thù là may mắn lắm rồi.
Thương Ngô Khung thở dài:
– Ta sẽ đến Linh Hoa Diệu Cảnh, tâm sự với Lão Quái kia.
Thương Ngô Khung đang định quay người thì đột nhiên vươn tay chộp lấy không trung, một đạo bạch quang ngưng tụ thành Ngọc Bài, trên mặt ngọc lưu chuyển ánh sáng rồi biến mất.
Thương Ngô Khung nhíu mày, nhìn về phía một tòa thiền điện ở xa xa, hừ nhẹ một tiếng rồi đổi hướng đi về phía đó.
