Đang phát: Chương 259
Chương 259: Chốn Cũ
“Ăn cơm xong rồi nói chuyện.” Diệp Mặc thấy Đường Bắc Vi có vẻ mệt mỏi, chắc hẳn dạo này cô đã rất lo lắng.
Đường Bắc Vi gật đầu.Ở bên Diệp Mặc, lại còn kể hết chuyện của mẹ mình, cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.Thức ăn ở khách sạn này cũng ngon, không ngờ cô lại thấy ngon miệng.
“Mấy người theo dõi em nói, đại ca của bọn họ tên là Khiêm Hòa.Ở Đàn Đô này, không ai dám động vào gã.Em biết mình đã nằm trong tầm ngắm của bọn chúng từ lâu rồi, chỉ là lần này trở về thì bị đẩy lên hàng đầu thôi.” Đường Bắc Vi ăn được chút gì đó, thấy khỏe hơn nhiều.
Diệp Mặc ngạc nhiên: “Danh sách gì cơ?”
Đường Bắc Vi kể lại: “Khiêm Hòa là một tên ác ma, chuyện gì xấu gã cũng làm.Em không hiểu sao gã vẫn nhởn nhơ đến giờ.Ở Đàn Đô này, bao nhiêu trường đại học, cao đẳng, thậm chí trường nghề, có rất nhiều cô gái bị gã hãm hại.Gã có một danh sách, ghi tên các cô gái vào đó, không chỉ học sinh mà còn cả người ở nơi khác nữa.Hễ gã thích ai là gã cho vào danh sách hết.”
Đường Bắc Vi nói đoạn, theo bản năng xích lại gần Diệp Mặc hơn rồi tiếp tục: “Hồi em học năm ba đại học, cũng bị gã ghi tên vào rồi.Danh sách của gã ghi chép rất chi tiết, ngày nào cần cô nào, ở đâu, đều có thứ tự cả.Đáng lẽ còn mấy tháng nữa mới đến lượt em, nhưng sau khi em từ Vô Lượng Sơn về, dùng Trú Nhan Đan, tên em bị đẩy lên trước.Nghe nói cuối tháng này sẽ bắt em đi.”
“Cuối tháng? Vậy là chỉ còn vài ngày nữa thôi?” Diệp Mặc thầm kinh ngạc.Nếu anh về chậm vài ngày nữa thì hậu quả khó mà lường được.
Đường Bắc Vi gật đầu: “Ban đầu em cũng không biết.Trường em có một hoa khôi tên Thiến Thiến, em với cô ấy chơi rất thân.Một tháng trước, cô ấy bị bắt đi.Khi trở về, cô ấy xanh xao vàng vọt, tiều tụy hẳn.Sau đó, cô ấy tìm em, em mới biết cô ấy từng xem qua cái danh sách đó, thậm chí em cũng nằm trong đó.Cô ấy còn nghe bọn chúng bàn về em nữa.Cô ấy bảo em phải trốn đi ngay.Cô ấy nói tối đó sẽ trốn trước.”
“Sao em không đi?” Diệp Mặc thấy lạ hỏi.
Đường Bắc Vi lắc đầu: “Tối Thiến Thiến trốn, bị bắt lại ngay.Hôm sau có tin cô ấy nhảy lầu tự tử.Em biết không phải cô ấy tự tử mà là bị hại.Sau đó, em lấy cớ xin ra khỏi trường nhưng bảo vệ không cho.Lúc đó em mới biết, không chỉ bảo vệ mà dù em ở đâu cũng có người theo dõi, chỉ chờ thời cơ bắt em đi.”
Mặt Diệp Mặc càng lúc càng trầm xuống.Không ngờ lại có kẻ coi trời bằng vung như vậy.
Đường Bắc Vi nói tiếp: “Mấy hôm trước, em mượn điện thoại của bạn báo cảnh sát.Hôm sau, bạn em bị đánh, bị thương nặng phải nhập viện.May mà anh cho em cái vòng cổ, tối đó có kẻ định ra tay với em, chắc là muốn dằn mặt thôi, nhưng bị vòng cổ bắn văng ra.Từ đó về sau, em luôn mang theo tấm Hỏa Cầu Phù bên mình.Nếu bọn chúng đến bắt em, em sẽ dùng bùa ném vào bọn chúng.Nhưng em biết em chỉ có vài tấm bùa thôi, nếu anh không đến, chắc chắn em sẽ rơi vào tay bọn chúng.”
Diệp Mặc im lặng một lúc lâu, trong lòng vẫn thắc mắc tại sao bọn chúng lại cần nhiều cô gái như vậy.Chẳng lẽ giống như giới tu chân, muốn luyện công pháp âm độc gì đó nên cần trinh nữ sao? Nhưng chuyện này khó xảy ra lắm, dù sao công pháp đó cực kỳ hiếm.Không chỉ hiếm mà ngay cả trong giới tu chân cũng không thấy nhiều.
“Anh à, hôm nay là ngày em thấy thoải mái nhất.Em không muốn về trường sư phạm nữa.Em tốt nghiệp rồi, vốn định học lên cao học, nhưng giờ em không dám về.” Dù Đường Bắc Vi nói hôm nay cô thấy thoải mái, nhưng nỗi lo lắng trong mắt vẫn chưa tan biến hết.
Diệp Mặc định nói gì đó thì cửa phòng bị đá văng ra, ba gã đàn ông xông vào.
Theo bản năng, Đường Bắc Vi lùi lại phía sau Diệp Mặc, lo lắng nói: “Anh ơi, trong bọn chúng có một người em từng gặp, hắn hay đến trường em, chính là thằng cao nhất đó.Thiến Thiến bị hắn bắt đi đấy.”
Đường Bắc Vi vừa dứt lời, gã cao nhất đã xông đến, đưa tay túm lấy Đường Bắc Vi: “Không ngờ còn dám trốn.Để xem cô trốn đi đâu được.Mấy con nhỏ trường các cô ghê thật, không ngờ có tới hai đứa muốn trốn.”
Ánh mắt Diệp Mặc lạnh lùng, anh tung chân đá thẳng vào mặt gã đàn ông.Gã bị Diệp Mặc đá bay thẳng vào tường.
Ầm một tiếng, bức tường vỡ toang, lộ ra phòng bên cạnh.Mấy vị khách đang ăn trong phòng đối diện thấy vậy thì ngây người.
Không chờ hai gã còn lại kịp phản ứng, Diệp Mặc đã lao đến, đá thêm mấy phát nữa khiến thất khiếu của gã cao lớn đều chảy máu, nội tạng phun cả ra ngoài.
Lúc này, mấy vị khách ở phòng đối diện mới kịp hoàn hồn, vội vàng bỏ chạy.Hai gã thanh niên còn lại thì sững sờ nhìn gã đồng bọn còn chưa kịp làm gì đã bị Diệp Mặc giết chết.
Diệp Mặc quay đầu lại, lạnh lùng nhìn hai gã còn lại: “Các người đến đây để chịu chết à?”
“Mày…mày dám giết Báo Đen.Mày…” Một trong hai gã chỉ tay vào Diệp Mặc, lắp bắp nói, nhưng không dám xông lên.
“Tôi giết hắn đấy.Các người muốn gì?” Diệp Mặc cười khẩy.
“Anh giỏi lắm, bọn tôi không phải đối thủ của anh, đương nhiên không dám làm gì.Xin cáo từ!” Gã mặt dài chắp tay nói, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.Anh ta biết, một mình Báo Đen có thể đánh lại hai người bọn họ.Báo Đen còn không phải đối thủ của người này, bọn họ xông lên chỉ có chết.
Diệp Mặc cầm chiếc khăn trên bàn, vừa lau tay vừa nói: “Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à? Các người nghĩ tôi là ai mà dễ gặp vậy sao?”
“Vậy anh muốn gì?” Gã mặt dài khẩn trương nhìn Diệp Mặc.Một khi Diệp Mặc ra tay, bọn họ chắc chắn không phải là đối thủ.Hơn nữa, trong mắt anh ta, Diệp Mặc giết người còn tàn bạo hơn cả bọn họ.Vừa rồi, hắn giết Báo Đen cứ như dẫm chết một con kiến vậy.Cái vẻ bình tĩnh, thản nhiên đó chứng tỏ hắn giết người như cơm bữa.Dù là bọn họ, cũng không dám giết người công khai ở nơi đông người như vậy.Nhưng người này lại dám làm.Hiện tại, anh ta đang nghĩ xem nên làm thế nào để trốn thoát.
“Không có gì cả.Các người mang cái xác này đi đi.” Diệp Mặc chỉ vào gã đàn ông đã bị anh giết chết nằm trên sàn.
Gã mặt dài lập tức đáp: “Được, được…Chúng tôi đi ngay.Nhị Thiết, mau vác Báo Đen lên.Chúng ta đi thôi.” Không ngờ anh ta lại quyết đoán đến vậy.
Dù Đường Bắc Vi từng thấy Diệp Mặc giết người, hơn nữa cô cũng từng dùng Hỏa Cầu Thuật để giết người, nhưng nhìn cảnh tượng đẫm máu trước mắt, cô vẫn không nhịn được cảm thấy buồn nôn.
Diệp Mặc nắm tay Đường Bắc Vi, truyền một ít chân khí qua, giúp cô bớt khó chịu rồi mới nói: “Bắc Vi, anh muốn đi cùng bọn chúng.Em…”
Đường Bắc Vi lập tức nói: “Anh, em đi cùng anh.Em ở lại đây một mình, em sợ lắm.”
“Được, vậy chúng ta đi cùng nhau.Chỉ là có vài chuyện anh sợ em không chịu nổi.” Diệp Mặc gật đầu.
“Không sao đâu.Có anh ở bên, em không sợ gì cả.” Đường Bắc Vi biết người anh trai mình mới quen không phải là người bình thường.Đúng như anh nói, anh có đạo pháp.Nên cô không lo anh mình sẽ bị hại.Người có đạo pháp chỉ có trong truyền thuyết, đối phó với người thường thì có gì phải lo.
Trái lại, gã mặt dài lại kinh ngạc nhìn Diệp Mặc: “Anh…anh muốn đi cùng bọn tôi?”
Diệp Mặc cười lạnh: “Sao, chẳng phải các người đến mời tôi đi sao? Giờ tôi chiều theo ý các người, đi cùng các người.Không được à?”
“Đi, đi…Nhị Thiết, vác Báo Đen lên, chúng ta về ngay.” Gã mặt dài cũng rất dứt khoát, lập tức chỉ huy Nhị Thiết vác xác Báo Đen vội vã đi ra ngoài.
Diệp Mặc đi đến chỗ lễ tân, lấy thẻ ra nói: “Quẹt thẻ đi.”
Người quản lý đứng ở quầy lễ tân run rẩy nói: “Thanh toán rồi, thanh toán rồi, không cần…” Giờ anh ta còn dám đòi tiền bọn này sao? Bọn chúng nguy hiểm quá.Ngay cả báo cảnh sát anh ta cũng không dám.
Diệp Mặc biết chắc vừa rồi ba tên kia đã cảnh cáo quản lý.Anh cũng mặc kệ, nắm tay Đường Bắc Vi đi theo gã mặt dài lên một chiếc xe việt dã đậu bên ngoài khách sạn.
Chiếc xe việt dã chạy ra khỏi nội thành.Xe chạy rất nhanh.Chưa đến một giờ sau đã tới một căn biệt thự nằm riêng biệt ở vùng ngoại ô.Nói đúng hơn, nơi này không thể gọi là biệt thự mà phải gọi là trang viên tư nhân nhỏ mới đúng.
Bên ngoài trang viên có một rừng trúc lớn.Bên trong còn có một hồ nhân tạo.Vừa đến đây, Diệp Mặc đã thấy nơi này quen thuộc.Lúc trước, khi Văn Đông dẫn anh đến Đàn Đô giao dịch mô hình, đã đến nơi này.Không ngờ lần thứ hai đến Đàn Đô, anh vẫn tới đây.
Tuy nhiên, lần trước đến đây, căn biệt thự này đã bị Văn Đông cho nổ tung rồi.Giờ mới có một năm mà nó đã được xây dựng lại, còn đẹp hơn trước nữa.Diệp Mặc cười lạnh.Đúng là không sợ chết, không ngờ mình lại gặp cái biệt thự này đến hai lần.Chứng tỏ người ở đây xui xẻo.
Xe việt dã dừng ở cổng.Bảo vệ cổng kiểm tra giấy tờ một lát mới cho vào.
“Dẫn bọn chúng vào trong.” Gã mặt dài vừa xuống xe thì có một gã mặt sẹo đi tới.Phía sau gã là hai gã thanh niên mặc áo đen.Khi gã mặt sẹo nhìn thấy Diệp Mặc, trong mắt gã lóe lên sát khí.Nhưng gã không động thủ.Dường như biết có người sẽ giết Diệp Mặc, gã không cần phải ra tay.Rõ ràng, chuyện Diệp Mặc giết Báo Đen đã truyền tới đây rồi.
Diệp Mặc kéo tay Đường Bắc Vi đi theo gã mặt dài vào đại sảnh.Đường Bắc Vi có chút lo lắng.Cô thấy ở đây toàn là những kẻ hung hãn.Hơn nữa ai cũng có vũ khí trong tay, cứ như một tổ chức bí mật của quốc gia vậy.
Diệp Mặc còn chưa bước vào đại sảnh thì thần thức của anh đã quét qua hết rồi.Có tất cả mười mấy người.
Bốp bốp…Diệp Mặc vừa bước vào đại sảnh thì một tràng vỗ tay đơn điệu vang lên.
“Không tệ.Gan dạ lắm.Không chỉ dám giết người của tao mà còn dám đến đây.Mày có dũng khí đấy.Nhưng dù mày có dũng khí đến đâu, đắc tội với Nhiếp Vô Biên tao thì chỉ có đường chết thôi.”
Nhiếp Vô Biên? Lúc này, Diệp Mặc bỗng nhớ đến cô Nhiếp Song Song xinh đẹp tuyệt trần, còn nhớ cả câu nói “Tôi vẫn còn là xử nữ” của cô ta nữa.
