Truyện:

Chương 258 Đối chiến linh sư

🎧 Đang phát: Chương 258

– Ồ, tưởng ai, hóa ra là mấy vị trưởng lão của Phi Linh Môn.Đến đông đủ vậy, mời vào trong!
Hồ Nam Sinh lên tiếng:
– Tề Bàn Tử, đây là chưởng môn của Phi Linh Môn chúng ta, đích thân đến tìm ngươi đấy.
Người đàn ông áo trắng nọ nãy giờ vẫn lén quan sát Lục Thiếu Du, nghe Hồ Nam Sinh giới thiệu liền niềm nở tiến tới:
– Ra là Lục chưởng môn đích thân đến.Nghe danh Lục chưởng môn trẻ tuổi tài cao đã lâu, vẫn luôn muốn đến bái kiến nhưng công việc bận rộn nên chưa có dịp, xin thứ lỗi.
Tề Bàn Tử tỏ ra thân thiết như thể bạn bè lâu ngày gặp lại.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt liếc nhìn Tề Bàn Tử, thái độ thờ ơ của hắn khiến gã có chút lúng túng.
Lục Thiếu Du bước thẳng đến trước mặt lão nhân khoảng năm mươi tuổi:
– Quản sự còn nhớ ta không?
Lão nhân này nãy giờ vẫn để ý đến Lục Thiếu Du:
– Ngươi là…
Một thiếu niên từng mua hàng hóa trị giá mười vạn kim tệ từ tay lão, lão phái người theo dõi nhưng đến nay vẫn bặt vô âm tín.Vì vậy, lão có ấn tượng sâu sắc với Lục Thiếu Du.Lão nhận ra Lục Thiếu Du ngay, vẻ mặt kinh ngạc.Lão cứ tưởng đám người lão phái đi sau khi cướp được đồ của thiếu niên đã bỏ trốn, xem ra bọn họ đều gặp chuyện chẳng lành.
Lục Thiếu Du thản nhiên nói:
– Nhớ ra rồi sao? Ta mua vài món đồ ở chỗ quản sự, nhưng quản sự lại phái người chặn giết ta.Tụ Bảo Môn làm ăn là chỉ có thu vào mà không có trả ra à?
Vẻ mặt Lục Thiếu Du lạnh băng, nhìn chằm chằm vào quản sự.
Tiểu Long cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ người Lục Thiếu Du, nó rụt lưỡi, mắt không rời lão nhân:
– Xèo xèo!
– Không phải, Lục chưởng môn hiểu lầm…!
Xoẹt!
Lão nhân im bặt, cơ mặt cứng đờ, chậm rãi cúi đầu.Năm ngón tay xuyên thủng ngực lão.
Lục Thiếu Du thu chân khí về, lạnh nhạt nói:
– Hiểu lầm? Giải thích gì đó đều vô nghĩa.
Tề Bàn Tử biến sắc mặt, trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du:
– Lục chưởng môn, sao lại giết người?
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng:
– Giết người thì sao? Tụ Bảo Môn ở trấn Hoa Môn bề ngoài buôn bán đàng hoàng, nhưng lại ngấm ngầm chặn giết thương nhân, làm chuyện xấu xa.Hôm nay ta sẽ tiêu diệt Tụ Bảo Môn để những kẻ khác nhớ lâu một chút.Từ giờ, trấn Hoa Môn thuộc về Phi Linh Môn ta, không phải nơi các ngươi muốn làm gì thì làm!
Lục Thiếu Du quay sang nói với đám người Phi Linh Môn:
– Ra tay, không để một ai sống sót!
Dứt lời, chân khí từ người Lục Thiếu Du bộc phát, khí thế hùng hồn, cuồng bạo tuôn trào.Không khí xung quanh bị đè ép, dạt ra.
– Giết!!!
Năm vị trưởng lão đã sớm nhận lệnh Lục Thiếu Du cùng xông lên, quyết không để một ai sống sót.Mục tiêu hôm nay là tiêu diệt Tụ Bảo Môn, giết một người răn trăm người, để kẻ khác phải kiêng dè.
Tề Bàn Tử lớn tiếng quát:
– Các người muốn gì? Sao lại đánh người? Có gì từ từ nói.
Tề Bàn Tử biết rõ, với thực lực hiện tại của Phi Linh Môn, bọn chúng không thể chống lại.
Hồ Nam Sinh là người đầu tiên lao lên:
– Muốn gì sao? Muốn diệt Tụ Bảo Môn nhà ngươi!
Chân khí bộc phát, Hồ Nam Sinh rút trường kiếm, kiếm ảnh đầy trời bao trùm lấy Tề Bàn Tử.
Vù vù vù!
Sắc mặt Tề Bàn Tử sa sầm, nhanh chóng lùi lại.Gã không dám đối đầu trực diện với Hồ Nam Sinh.
Bỗng có tiếng hét lớn:
– Muốn trốn hả? Muộn rồi!
Trịnh Anh vung trường kiếm, khí nóng rực bao phủ sau lưng Tề Bàn Tử.
Thường Lỗi, Trần Tân Kiệt, Chu Ngọc Hậu cũng tung ra các đòn tấn công, bao vây Tề Bàn Tử.Năm trưởng lão hợp lực vây công một mình gã.
Đám người Trương Minh Đào, Hoàng Bác Nhiên cũng xông lên.
– Giết!!!
Hai trăm đệ tử Phi Linh Môn lao vào ba mươi người của Tụ Bảo Môn, bọn chúng đánh hội đồng mà không hề thấy xấu hổ, ngược lại còn rất hưng phấn.
Lục Thiếu Du liếc thấy một Linh Sư tứ trọng mặc trường bào đang định thừa cơ hỗn loạn trốn vào Tụ Bảo Môn.
– Muốn trốn sao?
Lục Thiếu Du nhíu mày, mắt lóe lên tia sáng lạnh, lặng lẽ bám theo thanh niên mặc hoa phục.
Lục Thiếu Du xuyên qua Tụ Bảo Môn, ra phía sau là một đại viện rộng rãi.Nhưng không thấy bóng dáng Linh Sư mặc trường bào hoa phục đâu.
Lục Thiếu Du đứng trong đại viện, quan sát bốn phía, tập trung tìm kiếm.Hắn nhướng mày, lao về phía gian phòng đầu tiên.
Vù vù vù!
Lục Thiếu Du vừa lao vào phòng thì có một ngọn lửa nóng rực phun ra.
Cộp cộp cộp!
Lục Thiếu Du buộc phải nhanh chóng lùi trở lại đại viện, loạng choạng mấy bước mới đứng vững.Thanh niên mặc hoa phục đã xuất hiện trước mắt hắn.
Thanh niên mặc hoa phục cảm nhận được khí thế từ người Lục Thiếu Du, lạnh lùng nói:
– Hừ! Ra là chỉ là một Vũ Sư tứ trọng, dám đấu với ta sao?
Thanh niên mặc hoa phục phát ra linh lực.Lục Thiếu Du cảm nhận khí thế từ người đối phương, nhíu mày.Thanh niên này là một Linh Sư tứ trọng, linh lực không yếu, linh hồn lực còn mạnh hơn Vũ Sư rất nhiều.
Linh Sư tứ trọng hét lớn:
– Linh Lực Thúc Phược!
Gã kết thủ ấn, từng tia linh lực trắng vô hình như suối phun ra từ thân thể.
Linh lực nhanh chóng ngưng tụ thành gợn sóng khí lưu, khuếch tán trong không gian, bao trùm tất cả.Những khí lưu gợn sóng này dường như không có lực lượng gì, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy khi chúng xẹt qua, không gian hư vô sẽ hằn lên những dấu vết rất nhạt.
Sóng gợn khí lưu dày đặc từ trên trời giáng xuống, bao phủ Lục Thiếu Du.Hắn cảm nhận rõ ràng những gợn sóng linh lực vô hình này xé gió mà đến, khí thế sắc bén trực tiếp công kích linh hồn.Linh Sư khó đối phó nhất là vì trong lực công kích của chúng có chứa những yếu tố kỳ dị, khiến Vũ Giả rất e ngại.
Khóe môi Lục Thiếu Du cong lên, nở một nụ cười lười biếng.Khi những linh lực hóa thành sóng gợn đến gần hắn, không khí xung quanh dường như có một bức tường năng lượng vô hình ngăn lại, khiến chúng không thể tiến gần hơn.
– Linh Sư tứ trọng, tiếc rằng linh hồn lực của ngươi quá yếu.
Nụ cười trên môi Lục Thiếu Du tắt ngấm, khuôn mặt hắn trở nên lạnh lùng:
– Đao Hồn Trảm!
Lục Thiếu Du đánh ra thủ ấn, một luồng linh lực cực kỳ cường đại bộc phát.Trên trán hắn, một lực lượng linh hồn vô hình dâng trào.
Lực lượng dao động, không gian run rẩy.Một tiếng nổ lớn vang vọng giữa không trung.
Linh lực từ bốn phương tám hướng tụ tập lại, một cơn gió khủng khiếp đè ép không gian, khiến nó biến dạng.Khí thế cường đại, một thanh linh đao đỏ rực ngưng tụ trong tay Lục Thiếu Du.Xung quanh linh đao, những gợn sóng không gian lan tỏa, tiếng xé gió sắc nhọn vang lên.
Vù vù vù!
Linh đao đỏ xé rách không khí, xẹt qua khí lưu, cắt vỡ hư không.Nhát đao chém ra khiến không gian chấn động, đao quang lóe lên những tàn ảnh, mang theo một uy thế kinh khủng.Ánh sáng chói mắt bắn ra.
Linh đao khủng bố va chạm với sóng linh lực vô hình của Linh Sư tứ trọng, trực tiếp xuyên thủng nó, khiến không gian trong khoảnh khắc vặn vẹo, năng lượng bạo động.
Một tiếng cắt năng lượng khẽ khàng vang lên.Sóng linh lực của Linh Sư tứ trọng vỡ tan, một lực lượng sắc bén, không gì sánh bằng khuếch tán.
– Ngươi cũng là Linh…!
Linh Sư tứ trọng chưa kịp nói hết câu thì linh đao đỏ đã xuyên qua không gian, bắn thẳng vào trán gã.Cơ thể gã run lên bần bật, linh hồn đau nhức.Trong não gã, linh hồn bị lực lượng của đối phương bẻ gãy, nghiền nát, khiến gã mất đi tri giác.
Lục Thiếu Du mỉm cười:
– Ta chưa từng cắn nuốt Linh Giả bao giờ, ngươi là người đầu tiên.

☀️ 🌙