Đang phát: Chương 257
– Đường Bắc Vi, cô gan cũng lớn đấy, dám ở cùng gã đàn ông khác, còn thân mật như thế.
Một sinh viên mặc đồ đen lấy điện thoại, lạnh lùng nhìn Đường Bắc Vi nói rồi gọi điện, như báo cáo cho ai đó.
Nhiều sinh viên khác cũng nhìn Đường Bắc Vi với nhiều ánh mắt, thương hại, đồng tình, thậm chí lo lắng cho Diệp Mặc.Họ nghĩ việc Diệp Mặc ở cùng mỹ nữ Đàn Đô là vui vẻ, nhưng hậu quả thì khó lường, mà Diệp Mặc lại còn đẹp trai nữa chứ.
– Khiêm Hòa ca, Đường Bắc Vi đang ôm một nam sinh…ngay tại phòng học cũ.
Gã cúp máy, cười lạnh với Diệp Mặc rồi tiến lại gần.
– Mày dám tán tỉnh người mà Khiêm Hòa ca đã để ý?
Vừa nói xong, hai sinh viên khác đến, cùng gã bao vây Diệp Mặc và Đường Bắc Vi.
– Đừng để ý Đường Bắc Vi, đánh gãy chân thằng này trước.
Gã nói với hai người kia.
Diệp Mặc thấy chúng xem Đường Bắc Vi như đồ vật, chỉ cần ai chạm vào là đánh gãy chân, quá bá đạo, lòng hắn nổi sát khí.
– Khoan đã…
Tiểu Kỳ chạy đến.
Gã gọi điện thoại dừng lại, nhìn Tiểu Kỳ:
– Chị Kỳ, đây là lệnh của Khiêm Hòa ca, chị đừng nhúng tay.
Tiểu Kỳ biến sắc, biết Khiêm Hòa là ai, vẫn nói với Diệp Mặc:
– Cậu nên tránh xa Đường Bắc Vi, xin lỗi rồi đi đi, nếu không đừng trách tôi không báo trước.
Diệp Mặc lạnh lùng:
– Tránh ra, đừng chọc tôi.
Diệp Mặc không có thiện cảm với cô gái này.
Tiểu Kỳ không chịu được thái độ của Diệp Mặc, tái mặt, im lặng đứng sang một bên, khinh thường nhìn hắn.
Thấy Tiểu Kỳ tránh ra, Diệp Mặc nhìn gã vừa gọi Khiêm Hòa ca, chậm rãi nói:
– Mày muốn đánh gãy chân tao?
– Đúng, nhưng giờ không chỉ chân mà tay mày cũng phải gãy.
Gã xông lên, định đấm vào mặt Diệp Mặc.
Hai người kia cũng đồng thời tấn công vào chân Diệp Mặc.Rõ ràng chúng đã quen đánh nhau, phối hợp ăn ý.
Đường Bắc Vi chưa kịp phản ứng, Diệp Mặc đã nhảy lên, đá văng tên bên trái, rồi đá vào cổ tay tên trước mặt, sau đó đá vào chân trái tên bên phải.
Khi ba tên ngã xuống, Diệp Mặc mới ôm Đường Bắc Vi xuống đất, xoay một vòng 360 độ, mà chúng còn chưa chạm được vào áo hắn.
– Đẹp trai quá…
Vài sinh viên thầm kêu lên, một cước đá ba người, còn ôm người xoay trên không, quá giỏi.
Đường Bắc Vi không nói gì, không ngạc nhiên, cô biết anh mình giỏi, giết người còn dám, ba sinh viên này có là gì.
Diệp Mặc cúi xuống nhìn ba tên:
– Mày muốn đánh gãy chân tay tao?
– Đúng, mày đừng tưởng biết võ là ngon, đắc tội Khiêm Hòa ca thì sống không yên đâu, dám cướp đàn bà của Khiêm Hòa ca, mày chán sống rồi…, A…, …
Gã không nói được nữa vì Diệp Mặc đã dẫm lên miệng gã.
Diệp Mặc có thể đá vỡ đầu gã, nhưng trước mặt nhiều người, hắn không làm vậy, chỉ là dẫm gãy răng gã, miệng đầy máu.
Gã không ngờ Diệp Mặc lại độc ác như vậy.
Diệp Mặc nhấc chân lên rồi liên tục dẫm xuống, tiếng “rắc rắc” vang lên, khiến người nghe rùng mình, Diệp Mặc đã dẫm nát chân cả ba tên.
Mọi người xung quanh kinh hãi, người này nhìn hiền lành, nhưng ra tay quá ác, không chỉ đánh người của Khiêm Hòa, còn đánh nát chân chúng, không phải gãy mà là nát, ba sinh viên này coi như xong, mà Diệp Mặc cũng xong, hắn đã đụng vào người không nên đụng.
Nhưng việc chưa kết thúc, Diệp Mặc sút ba tên hôn mê xuống hồ, rồi dẫn Đường Bắc Vi đi.
Lát sau mọi người mới nghĩ đến việc vớt ba người lên, nếu không họ sẽ chết đuối.Tiểu Kỳ thấy vậy thì run sợ, cô từng thấy nhiều ác nhân, nghe nhiều chuyện xã hội đen, nhưng giữa ban ngày ban mặt, ngay tại trường học mà làm chuyện như giết người thế này thì cô mới thấy lần đầu, người này thật tàn nhẫn.
May mắn ba tên không chết đuối, đồng bọn đã vớt họ lên và đưa đến bệnh viện, nhưng có lẽ họ sẽ phải ngồi xe lăn suốt đời.
– Anh…
Đường Bắc Vi lo lắng.
Diệp Mặc khoát tay:
– Bắc Vi đừng lo, anh em ta không động đến người khác, nhưng người khác đừng động đến anh em ta, chỉ cần anh còn sống, không ai được động đến em.
Đường Bắc Vi gật đầu, bớt lo lắng.
– Kể anh nghe mọi chuyện, anh không thể bỏ qua chuyện này, em gái Diệp Mặc dễ bị bắt nạt vậy sao?
Diệp Mặc thấy sự hoảng sợ trong mắt Đường Bắc Vi, lòng rất phẫn nộ.
– Cậu kia đứng lại.
Diệp Mặc và Đường Bắc Vi vừa ra cổng trường thì bị bảo vệ chặn lại.
Diệp Mặc kéo Đường Bắc Vi ra sau, lạnh lùng nhìn bảo vệ:
– Chuyện gì?
– Cô ta không được rời khỏi trường.
Bảo vệ chỉ Đường Bắc Vi, hắn không thấy Diệp Mặc đánh người lúc nãy, nếu không đã động thủ rồi.
Diệp Mặc hiểu ra, thế lực của tên kia lớn thật, dám giám sát Đường Bắc Vi, không khác gì giam lỏng.
Diệp Mặc tiến lên, tóm lấy cổ bảo vệ, nhấc lên, tát mấy cái rồi đá hắn vào tường, rồi nói:
– Hôm nay tao muốn đưa cô ấy ra ngoài, mày cản được không?
Diệp Mặc đã dạy dỗ bảo vệ, khiến hai người khác không dám nhúc nhích, nhưng lòng hắn càng thêm bực tức.Đây là trường đại học mà như vườn rau của bọn đầu gấu.
Diệp Mặc vừa đi thì một chiếc Land Rover lao vào trường Sư phạm Đàn Đô.
Xe dừng lại chỗ Diệp Mặc đánh người, một gã vạm vỡ bước xuống, theo sau là hai vệ sĩ.
Gã vạm vỡ hỏi:
– Chuyện gì xảy ra?
– Có một nam sinh đánh gãy chân tay anh Bảo, vừa đưa đi bệnh viện rồi, hắn còn dẫn Đường Bắc Vi đi, chúng em không phải đối thủ của hắn.
Hai sinh viên sợ hãi nói.
Hai bảo vệ cổng cũng chạy tới chào gã vạm vỡ rồi nói:
– Hòa thiếu gia, có người đưa Đường Bắc Vi đi, còn đánh bảo vệ chúng tôi.
– Một lũ ăn hại…
Gã vạm vỡ chửi rồi nói tiếp:
– Dám động vào người phụ nữ tao để ý, chán sống rồi.
Tiếng còi cảnh sát vang lên, ba bốn xe cảnh sát chạy vào trường, một cảnh sát trung niên bước xuống, thấy gã vạm vỡ thì vội vàng đến cung kính nói:
– Hòa thiếu gia, có người báo án, nói người của cậu bị đánh, tôi đến ngay.
Gã vạm vỡ gật đầu:
– Lão Ngũ vất vả rồi, anh điều tra xem gã nam sinh kia đưa người đi đâu rồi báo cho tôi, chuyện bắt người thì tạm thời không cần để ý.
– Vâng, Hòa thiếu gia, tôi đi trước.
Cảnh sát họ Ngũ chào rồi lên xe rời đi.
Khiêm Hòa nhìn theo xe cảnh sát, mắt lạnh lẽo:
– Dám cướp đàn bà của Khiêm Hòa này, còn ra tay tàn nhẫn như vậy, đánh gãy chân tay người của tao, tao mà để mày yên thì còn mặt mũi nào nữa.
