Chương 255 Yêu thú tập kích

🎧 Đang phát: Chương 255

Căn nhà đá không lớn, Tần Vũ bước vào, đảo mắt nhìn quanh, bên trong có sáu người đàn ông vạm vỡ đang ngồi quanh đống lửa.Tình Nhi níu lấy ống tay áo hắn, đôi mắt đen láy tò mò nhìn xung quanh.
“Nào, lại đây ta giới thiệu một chút, vị tiểu huynh đệ này cùng muội muội của hắn đi ngang qua đây muốn nghỉ chân một chút!” Cam Vân vỗ vai Tần Vũ, bộ dạng thân thiết khiến hắn hơi khó chịu, cau mày.
Sáu người đàn ông quan sát Tần Vũ và Tình Nhi.Thấy Cam Vân trịnh trọng giới thiệu như vậy, họ đều đứng dậy tiếp đón, đồng thời nhiệt tình mời hai người ngồi xuống.
Sau khi giới thiệu Tần Vũ và Tình Nhi, Cam Vân không giới thiệu tên của sáu người kia mà ngồi xuống phía bên trái Tần Vũ.
Không biết họ bàn nhau chuyện gì, trong phòng đá tràn ngập hương thơm nồng nặc, cực kỳ quyến rũ.Tình Nhi đến khiến mọi người quên mất việc thưởng thức món ăn, vừa ngồi xuống đã chăm chăm nhìn cô bé đang ngượng ngùng.
“Tiểu huynh đệ hình như không phải người Thiên tộc, vì sao không có cánh? Ta cũng lần đầu tiên thấy người không có cánh!” Người ngồi bên cạnh Cam Vân có mái tóc dài vừa dứt lời, năm người còn lại đưa ánh mắt từ Tình Nhi sang Tần Vũ, ánh mắt lộ vẻ đề phòng.
Tần Vũ mỉm cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.Cam Vân thấy hắn khó nói liền vội vàng đỡ lời:
“Tần Vũ huynh đệ sao lại không phải người Thiên tộc chứ, có lẽ hắn bị trọng thương, cánh bị đứt không thể khôi phục thôi!”
Hắn cười, vết sẹo trên mặt nhăn lại, quay đầu hỏi:
“Đúng không? Tần Vũ huynh đệ!”
Tần Vũ gật đầu, không nói gì.
“Các ngươi hỏi cái gì vậy? Ơ, mùi gì thơm vậy!” Tình Nhi bên cạnh vẻ mặt tò mò nhìn vật gì đó đen đen trên đống lửa, có chút nhíu mày.
Thấy Tình Nhi nhăn mày, Cam Vân nhìn sáu người, cả bọn hiểu ý nhau, ha ha cười lớn nói:
“Tiểu cô nương đừng xem thường, nó nhìn không đẹp nhưng ăn rất thơm đấy!”
Sáu người kia cũng cười lớn, vẻ mặt đồng tình.
Cam Vân cầm thanh sắt cắm vào vật đang cháy đỏ trên đống lửa, dường như không cảm thấy sức nóng, chìa vật đen đen đó ra mời:
“Các ngươi đừng xem thường, chỉ vì bắt con vật này mà cánh tay của Lão Hắc suýt chút nữa bị phế rồi!” Cam Vân chỉ một người đàn ông bên cạnh, trên cánh tay phải của hắn có một vết thương sâu đến tận xương, miệng vết thương vẫn còn rỉ máu.
Tình Nhi nhìn Tần Vũ, trên gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ thèm thuồng rồi lại có chút sợ sệt, không ngừng quan sát vật đen đúa kia.
Tần Vũ liếc nhìn vết thương trên tay Lão Hắc, tiện tay nhận lấy vật màu đen từ Cam Vân, hỏi:
“Lão Hắc bị thương sao không dùng lực lượng bản thân tự khôi phục?”
Người Thiên tộc tu luyện vốn là luyện lực lượng bản thân, đôi cánh phía sau chứa nguyên lực mà ngày thường họ khổ tu.Theo lý thuyết, họ không dễ dàng bị thương, mà nếu có bị thương thì sau một lát sẽ hoàn toàn khôi phục.
Tần Vũ nghi hoặc nhìn miệng vết thương của Lão Hắc, trong lòng thầm kinh ngạc.
Thấy Tần Vũ quan tâm, Lão Hắc dường như rất vui mừng, sắc mặt cũng hòa nhã hơn, khàn khàn nói:
“Đây là vết thương do Không Minh thú gây ra, nó có thể khắc chế nguyên lực của chúng ta, cho nên chỉ có thể để nó từ từ khép lại thôi!”
Những người này hình như thường xuyên bị thương, họ không để ý đến những vết thương như vậy, có vẻ không quan tâm nói:
“Chỉ cần bảy ngày là lành thôi, nào nào nào, chúng ta uống rượu!”
Mỗi người lấy từ trong ngực ra một vò rượu, Cam Vân lấy cho Tần Vũ một vò, định đưa cho Tình Nhi nhưng bị Tần Vũ ngăn lại:
“Tình Nhi còn nhỏ, không thể uống rượu, tất cả dồn hết cho ta đi!”
Tình Nhi đang cẩn thận ngắm nghía vật màu đen kia, thầm nghĩ có thể nếm thử nhưng lại có vẻ ghê sợ, nhăn mũi.
Cam Vân gật đầu, thấy bộ dạng nghịch ngợm của Tình Nhi với vật màu đen trên tay, hắn bóc lớp vỏ bên ngoài, cười nói:
“Đây là thịt Không Minh thú đấy, các người tới thật đúng lúc, hôm qua Lão Hắc và Hùng Ưng lên núi gặp Không Minh thú nên mới có loại thịt ngon thế này để nhấm nháp!”
Vừa nói, hắn vừa đưa miếng thịt đã bóc vỏ cho Tình Nhi, bản thân cũng cầm một miếng gặm.
Tình Nhi nửa tin nửa ngờ, tiếp nhận miếng thịt trông rất hấp dẫn, một mùi hương nồng nặc xộc vào mũi, không nhịn được quay sang Tần Vũ nói:
“Vũ ca ca, huynh…ăn trước một miếng đi!”
Tần Vũ biết cô bé chưa từng ăn loại thịt này, trong lòng có chút tò mò, cười nghiêng đầu cắn một cái.
Thịt Không Minh thú rất mềm, cắn một miếng là cảm nhận được mùi vị thơm nồng, thịt tan ra trong miệng, rất đậm đà.
“Đúng, ăn rất ngon, Tình Nhi ăn nhiều một chút đi!” Tần Vũ lộ vẻ tán thưởng, không ngờ trong một sơn thôn như vậy lại có loại thịt này, hắn không khỏi nhìn Cam Vân.
Cam Vân và sáu người Lão Hắc đứng lên, cứ uống một ngụm rượu lại cắn một miếng thịt, trong nhất thời cả gian phòng rộn rã tiếng nhai.
Tình Nhi rất tin tưởng Tần Vũ, thấy hắn nói vậy cũng không hề do dự, huống chi mùi thơm nồng đã khiến bụng cô bé sôi lên không thể kiềm chế.
Cô bé mở miệng cắn một miếng, chỉ thấy toàn thân thư thái, rốt cục không cần để ý đến hình tượng mà ăn ngấu nghiến.
Tần Vũ tranh thủ cơ hội quan sát những người như Lão Hắc.Bọn họ đều có hai đôi cánh, thân thể tráng kiện, trông rất uy thế.
Tần Vũ cảm giác Cam Vân và Lão Hắc mạnh hơn rất nhiều so với năm người còn lại.Mặc dù đều có hai đôi cánh, nhưng hơi thở trên hai người này phát ra mạnh hơn những người khác.Hơn nữa, từ thái độ của năm người, có vẻ Cam Vân và Lão Hắc là thủ lĩnh.
Cam Vân cho Tần Vũ cảm giác mãnh liệt nhất.Người này chắc chắn sắp đột phá ba đôi cánh, phía dưới lưng đã mọc ra hai cục thịt, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra.
Một khi đột phá ba đôi cánh, tu vi của Cam Vân nhất định sẽ tiến nhanh.Dù phải chống lại sáu người như Lão Hắc, e rằng trong thời gian ngắn cũng không dễ dàng bị thua.
Nghĩ vậy, Tần Vũ có chút so đo.Dù sao hắn cũng không quen biết ai ở Thiên giới này.Muốn nhanh chóng tìm ra bọn Tần Tư ở đây, chỉ dựa vào bản thân hắn thì hoàn toàn không thể.
Tuy tu vi của bọn Cam Vân còn thấp, nhưng Tần Vũ trước đây là Chưởng khống giả, nhất là trong quá trình khôi phục tu vi, hồi phục cánh cho Thiên Ngân, hắn cũng đã tham gia rất nhiều.Nâng cao tu vi của bọn Cam Vân có chút khó khăn, nhưng không phải là không thể làm được.
Lúc này, mọi người đã vỗ vỗ bụng, vẻ mặt thích thú.Tần Vũ trầm ngâm một lát, nhìn Cam Vân nói:
“Tổng cộng có bao nhiêu người trong thôn này?”
Cam Vân kinh ngạc nhìn Tần Vũ, đáp:
“Tổng cộng không quá trăm người, mà bọn ta là những người duy nhất có khả năng bảo vệ ngôi làng này!”
“Không phải thôn của các người thường xuyên bị yêu thú tập kích hay sao? Vì sao không rời khỏi đây?”
Cam Vân nói:
“Cũng đã sớm chuẩn bị rời đi rồi.Đợi lần này đánh lui được yêu thú, chúng ta sẽ chuyển đến một ngôi làng khác có lực lượng phòng vệ mạnh hơn.”
Tần Vũ “à” một tiếng, nói:
“Các ngươi còn trẻ, tu vi cũng không cao lắm, vẫn còn cơ hội phát triển.Chẳng lẽ sau này cứ ở lại thôn trang nhỏ bé này sao?”
Sắc mặt Cam Vân trở nên trịnh trọng, đứng lên nhìn Lão Hắc và mọi người.Thấy trên mặt họ có chút ngưng trọng, hắn lại thoáng mỉm cười nhìn Tần Vũ, chần chừ nói:
“Chúng ta muốn giúp đỡ người trong thôn.Nơi này cũng gần phủ Kim tướng quân, nếu may mắn có thể làm việc cho Kim tướng quân thì tiền đồ vô lượng!”
Hắn thở dài, trong mắt rõ ràng không hy vọng lắm về việc này, thậm chí đã chuẩn bị cho việc bị cự tuyệt.
Tần Vũ mỉm cười nghe Cam Vân nói.Hắn biết bọn họ sợ tu vi thấp kém sẽ không được Kim tướng quân để vào mắt.Nghĩ đến Kim tướng quân, Tần Vũ đột nhiên nhớ đến người đàn ông đã bị hắn giết ban ngày.Nhớ đến bộ dạng lang sói của tên kia, hắn cũng khinh bỉ Kim tướng quân.
Thấy sắp phải ra ngoài, sáu người cùng nhau bàn bạc, lớn tiếng thảo luận về cách ra mắt Kim tướng quân.Trong chốc lát, căn nhà trở nên náo nhiệt vô cùng.
Thấy Tần Vũ trầm tư, trong mắt Cam Vân hiện lên một tia sáng, nhưng lập tức trở lại bình thường.
Đang ồn ào, Tần Vũ đột nhiên phát hiện ngoài thôn trăm dặm có những luồng khí tức mãnh liệt truyền đến, lập tức đứng lên quát:
“Bên ngoài thôn có điều bất thường!”
Bọn Cam Vân nghe thấy vậy cũng kinh ngạc, trên mặt lộ vẻ nửa tin nửa ngờ, mở cửa phòng bay ra ngoài.
Tần Vũ kéo Tình Nhi theo sau.Từ xa phía tây ngôi làng, hắn thấy mấy trăm bóng đen khổng lồ từ mặt đất chui lên, giống như động đất khiến mọi người không đứng vững.
“Tất cả mọi người ở yên trong nhà, không được ra ngoài!” Cam Vân lớn tiếng hô.Nhìn thanh thế kinh người của đám yêu thú phía trước, sắc mặt hắn trắng bệch, thở dốc khó khăn.
Vẻ mặt của bọn Lão Hắc cũng khó coi.Nhìn thoáng qua đã thấy mấy trăm bóng đen tiếp cận, họ nhìn nhau lộ vẻ sợ hãi.
Tình Nhi ngược lại rất bình tĩnh, kéo ống tay áo Tần Vũ, trong đôi mắt ánh lên những tia sáng nhìn vào bóng tối đang có hàng trăm điểm sáng lập lòe, đúng là không hề sợ hãi.

☀️ 🌙