Đang phát: Chương 255
**Chương 255: Không phải là chuyện nhỏ**
– Được, ông cứ làm việc đi, rồi chờ tôi.Nhớ thu thập dược liệu và khoáng thạch quý cho tôi.Sau này tôi sẽ đưa danh sách, ông giúp tôi tìm dược liệu trong đó, tôi sẽ không bạc đãi ông.
Diệp Mặc dặn dò Trương Chi Hối.
Trương Chi Hối thở phào, gã sợ Diệp Mặc không có yêu cầu gì.Có yêu cầu thì gã mới yên tâm, nếu không có giá trị gì thì gã không tin Diệp Mặc sẽ tha cho gã.
Khi Trương Chi Hối đi, Diệp Mặc nhìn vào lùm cây bên cạnh, cười lạnh.Khi hắn giết Trịnh Thành Pháp, tên kia đã trốn ở đó.Diệp Mặc biết hắn là người trong hội đấu giá.
Hắn tin rằng sau khi thấy thủ đoạn của hắn, người của hội đấu giá sẽ không dám nói nhảm.Dù quen hắn cũng không dám làm gì.Hắn đắc tội với hội đấu giá vì có chút tài sản, có thể hợp tác.Nếu hội đấu giá không biết điều, hắn sẽ tiêu diệt hết.
Ra khỏi Vô Lượng sơn, Diệp Mặc gọi cho Kiều Cương, dù gì cũng đã hứa giúp y đua xe.Dù việc đã lỡ, hắn vẫn phải chào hỏi.
Kiều Cương mừng rỡ:
– Đại ca, em tưởng anh quên rồi.Em gọi anh không được.Cuộc thi còn 6 ngày nữa, anh ở đâu em đến đón.
Diệp Mặc không ngờ trận đấu chưa bắt đầu, nhìn lịch thì chưa đến cuối tháng.Vậy thì giúp anh ta một lần, dù sao tiền của anh ta cũng quý giá.Hắn nói:
– Tôi muốn đến Đại học sư phạm Đàn Đô tìm em gái, trước ngày thi đấu cậu đến tìm tôi.
– A, tốt quá, trận đấu gần Đàn Đô.Em đến đón anh, cảm ơn đại ca, xưng hô thế nào ạ?
Kiều Cương lo lắng cả tháng, giờ mới nhận được tin của Diệp Mặc, rất cảm kích.
Anh ta từng nghĩ Diệp Mặc lừa đảo, nhưng với kỹ thuật của Diệp Mặc, kiếm mấy trăm ngàn dễ dàng, cần gì lừa anh ta.
– Gọi tôi là Diệp Mặc.
Diệp Mặc không giấu giếm nữa, Tĩnh Nhất Môn đã biết, Trương Chi Hối và người của hội đấu giá cũng đã điều tra ra.
Hắn không đủ sức giấu thân phận, phi kiếm cũng đã thành.Trừ khi cả nước hoặc toàn bộ ẩn môn đối đầu với hắn, hắn không cần e ngại.Mà điều này không thể xảy ra, hắn không làm gì hại đến quốc gia, còn là huấn luyện viên phi tuyết, có giấy phép giết người.
***
Tê sương tự.
Vài người vội vã chạy tới.Trong mật thất, Tịch Ô Sơn đứng ngồi không yên.
– Tịch trưởng lão, ngài gọi chúng tôi đến đây làm gì?
Người nói là Phương Nương Tử, một phụ nữ trung niên.
Ngu sư huynh ngồi xuống, nói:
– Phương Nương Tử không cần gấp, tôi nghĩ đã tìm được Mạc Ảnh đưa Trú Nhan Đan ở hội đấu giá.
Tịch Ô Sơn đứng dậy, khoanh tay nói:
– Ngu sư huynh sáng suốt, Ô Sơn đã phát hiện ra tung tích của hắn, còn thấy hình dáng của hắn.Hắn chỉ khoảng 20 tuổi, nhưng…
– Ông thấy người của Đoạn Quyền Đường bao vây hắn?
Lão râu dê hỏi.
Tịch Ô Sơn gật đầu, Phương Nương Tử nói:
– Hắn bị người của Đoạn Quyền Đường giết? Bọn họ không cho Vũ Hội chúng ta chút thể diện nào sao?
Ngu sư huynh lắc đầu, cầm chén trà lên, nói:
– Phương Nương Tử quá nóng vội, Đoạn Quyền Đường không tệ, nhưng không đến nỗi không cho Vũ Hội chúng ta chút thể diện nào.Dù Trịnh Thành Tắc giết Mạc Ảnh, bọn họ cũng không dám lên mặt như thế.Tịch sư đệ có ý khác.Nói đi, Mạc Ảnh này, Vũ Hội chúng ta nhất định phải có được, bọn họ có điều kiện gì không?
Tịch Ô Sơn cười khổ, lắc đầu:
– Đoạn Quyền Đường không có điều kiện gì.
– Không thể nào? Dù Đoạn Quyền Đường cho Vũ Hội chúng ta thể diện, cũng không thể không có điều kiện gì.
Ngu sư huynh cau mày, gã tin rằng mình không sai.
Tịch Ô Sơn nói:
– Bọn họ không đưa ra điều kiện, vì không có cách nào.Mười hai người Đoạn Quyền Đường bao vây Mạc Ảnh, bao gồm Đường Chủ Trịnh Thành Pháp, đều bị Mạc Ảnh giết, không còn ai.
– Cái gì?
Ngu sư huynh kêu lên, chén trà rơi xuống đất.Gã không quan tâm đến.
Sau một hồi, gã hít một hơi nói:
– Trịnh Thành Pháp là cao thủ đỉnh cao kỳ đầu Địa Cấp, còn có mười một cao thủ khác.Người thanh niên đó có thể giết gã đó.Lẽ nào hắn từ trước đến nay đều giả bộ?
Tịch Ô Sơn gật đầu:
– Tôi đoán là hắn giả bộ.Tôi ở bên cạnh hắn nên rất rõ, hắn giết người rất quyết đoán, không chút tình người.
– Hắn có thể giết Trịnh Thành Pháp và mười một cao thủ khác.Tịch sư đệ, cậu thấy hắn tu luyện gì?
Ngu sư huynh hỏi.
Tịch Ô Sơn nói:
– Tôi nghi ngờ hắn đã lên đến cấp Tiên Thiên.
– Cái gì?
Ngu sư huynh ngây người ra, Phương Nương Tử và lão râu dê cũng thất kinh.Tiên Thiên, dễ dàng vậy sao?
– Cổ võ mấy trăm năm không có cao thủ cấp Tiên Thiên.Tịch sư đệ, cậu có nhìn lầm không? Mạc Ảnh này đã từng giết Độc Lang, có bản lĩnh giết cao thủ Địa Cấp, nhưng nói hắn đạt đến Tiên Thiên thì hơi quá rồi.
Ngu sư huynh nói.
Tịch Ô Sơn lắc đầu:
– Tôi khẳng định tôi không nhìn lầm, cũng không đoán sai.Lần trước hắn rơi xuống vách núi, tôi cũng hơi hoài nghi.Dù là cao thủ đỉnh phong Địa Cấp rơi xuống vách núi cũng sẽ chết, nhưng hắn lại còn sống.Hơn nữa, các người có biết hắn giết Trịnh Thành Pháp bằng chiêu gì không? Tôi nói nhất định các người sẽ không tin, với Trịnh Thành Pháp, hắn dùng hai chiêu, nhưng tôi nhận định hắn chỉ dùng một chiêu đã giết Trịnh Thành Pháp, hơn nữa chiêu đấy lại rất đơn giản.
Mấy người còn lại im lặng.Một chiêu mà có thể giết được một cao thủ Địa Cấp, dù là đỉnh cao Địa Cấp cũng không thể làm được.Vậy thì việc hắn đạt tới cảnh giới Tiên Thiên là có khả năng.
Thấy mọi người ngây người, Tịch Ô Sơn thở dài:
– Đừng nói là các người không tin, dù tôi tận mắt nhìn thấy cũng không dám tin.Lúc đó đứng cạnh hắn còn có Trương Chi Hối, nhưng Trương Chi Hối rõ ràng đã bại trong tay hắn, bị hắn thu phục, binh khí mà hắn sử dụng là gì, các người có biết không?
– Không ngờ là phi kiếm, không tin chứ gì.Không ngờ hắn có thể sử dụng được phi kiếm.Tốc độ của phi kiếm nhanh như sao băng rơi, thậm chí còn như mưa sao băng.Dù Trịnh Thành Pháp đã ngăn được một kiếm của hắn nhưng đao của gã đã bị gãy làm đôi, hơn nữa những phi kiếm đó còn tự động bay lại, giống như trận sao băng bay ngược lại phóng xuyên qua tim gã đó.Tôi không thể hình dung được binh khí đó.
– Phi kiếm?
Mọi người hóa đá.Nếu chỉ giết Trịnh Thành Pháp, bọn họ vẫn không tin hắn là người đạt đến cấp Tiên Thiên.Bây giờ hắn còn sử dụng được phi kiếm thì chứng tỏ hắn đã đạt đến Tiên Thiên.
Phương Nương Tử lẩm bẩm:
– Không ngờ có thể sử dụng được phi kiếm, lẽ nào thực sự có cao thủ Tiên Thiên sao, không ngờ là sự thật.
Tịch Ô Sơn thở dài:
– Điều này không phải là thứ khiến tôi kinh ngạc, điều khiến tôi kinh ngạc nhất chính là không ngờ hắn có thể tạo ra cầu lửa.Thi thể của mười mấy tên này đã bị quả cầu lửa đó đốt thành tro bụi.
– Á…
Ngu sư huynh không thể kiềm chế được sự kinh hãi, sắc mặt tái nhợt, ngồi xuống.
Gã và Phương Nương Tử thì thào nói:
– Tôi đây đi khiêu chiến với một cao thủ Tiên Thiên, không ngờ là cao thủ Tiên Thiên.Tôi điên rồi…
Gã nhớ ra cái gì đó, đứng lên nói:
– Tịch sư đệ, chúng ta lập tức ngừng điều tra và truy tìm tung tích về hắn.Thu hồi lại những hành động của chúng ta với hắn.Loại người này Vũ Hội chúng ta không thể dây vào.
Tịch Ô Sơn cười khổ:
– Đã muộn rồi, lúc trước khi tôi ở bên cạnh hắn, hắn đã phát hiện ra tôi.Nhưng hắn chỉ liếc nhìn tôi một cái, sau đó cười lạnh lùng, nhưng lại không gọi tên tôi ra.Tôi dám khẳng định hắn đã phát hiện ra tôi.
– Lợi hại như vậy sao?
Lão râu dê than lên.
Ngu sư huynh im lặng hồi lâu, rồi nói:
– Nếu hắn muốn báo thù chúng ta thì chúng ta không có cách nào ngăn cản được.Hắn đã phát hiện ra Tịch sư đệ, nhưng lại không chỉ ra, chứng tỏ hắn có ý nghĩ gì đó, hoặc là có một thứ gì đó mà hắn cần chúng ta giúp.Hơn nữa chúng ta không có gì đắc tội với hắn, Trương Chi Hối đắc tội với hắn như vậy mà hắn còn không giết, lại còn thu nạp để dùng, có lẽ chúng ta cũng giống như Trương Chi Hối.
– Ý của sư huynh là gì?
Ánh mắt Tịch Ô Sơn sáng lên.
Ngu sư huynh nói:
– Hắn có thể luyện ra Liên Sinh Đan và Trú Nhan Đan.Điều này chứng tỏ hắn là một người có thực lực rất mạnh, hơn nữa đối với những loại dược liệu này nhất định có quan hệ gì đó.Hắn không xung đột với chúng ta, chắc không phải vì sợ chúng ta, mà là muốn mượn chúng ta để làm tay sai cho hắn, cũng giống như Trương Chi Hối.
– Bây giờ chúng ta phải làm sao? Chủ động liên lạc với hắn?
Phương Nương Tử hỏi.
Ngu sư huynh lắc đầu:
– Không, người này tính tình rất kỳ quái, hơn nữa tu vi của hắn còn đến cấp Tiên Thiên, nói không chừng đã hơn một trăm năm tuổi.Chúng ta chỉ có thể đợi hắn đến tìm chúng ta.Ngộ nhỡ lại xúc phạm đến tiền bối này, thì Vũ Hội chúng ta thực sự sẽ gặp nguy hiểm.Còn nữa, chúng ta phải lập tức thông báo cho các trưởng lão mở cuộc họp.Việc này không phải là chuyện nhỏ.
***
Diệp Mặc muốn gây áp lực cho hội đấu giá, không ngờ hiệu quả lại tốt đến như vậy.Lúc này hắn đã ngồi trên máy bay đến Đàn Đô, một mình thăm Đường Bắc Vi, còn giúp mẹ Đường Bắc Vi trị bệnh.Lần trước hắn đưa một viên dược hoàn cho Đường Bắc Vi, Diệp Mặc tin rằng viên dược hoàn này có thể duy trì được tính mạng mẹ cô ấy đến nửa năm.
