Đang phát: Chương 254
“Trông tôi giống không?” Hạ Thiên cười hỏi.
“Thằng nhãi ranh, dù cậu có đem năm mươi vạn quân ra đây cũng không đủ trả đâu.” Ba Lữ lữ trưởng nói.
“Năm mươi vạn của tôi thì không sao, nhưng tiền trợ cấp cho quân nhân cần mấy vị thủ trưởng giúp đỡ.Sử Ba Tám nói với tôi, nó là con một, nếu ba mươi vạn tiền trợ cấp này mà còn bị tham ô thì bố mẹ nó sống thế nào?” Hạ Thiên nhìn ba vị lữ trưởng và sư trưởng nói.
“Chuyện này giao cho ba người các cậu.” Sư trưởng nói xong liền đi ra khỏi phòng.
Ba vị lữ trưởng nhìn nhau, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu.
“Ôi chà, người tôi đau quá, đi không nổi, phải có người vịn.” Hạ Thiên vừa nói vừa ngã về phía Binh Hoa Lôi Đình.
Thấy Hạ Thiên giở trò vô lại, ba vị lữ trưởng cười rồi cũng đi ra ngoài.
“Đừng có giả vờ, vừa nãy còn khỏe lắm mà giờ đã không được rồi.” Binh Hoa Lôi Đình cau mày nói.
“Không được, tôi không được, toàn thân đau nhức, chắc chắn là nội thương tái phát.” Hạ Thiên không ngừng xáp lại gần ngực Binh Hoa Lôi Đình.
“Người đâu!” Binh Hoa Lôi Đình đột nhiên hô.
“Có mặt!”
“Hai người các cậu đưa cậu ta về bệnh viện.” Binh Hoa Lôi Đình nói.
“Thôi được rồi, tôi khỏe rồi, không sao hết, nhìn này, thân thể cường tráng.” Hạ Thiên không muốn về bệnh viện nữa, dù người còn hơi đau nhức nhưng không đáng ngại, nằm trên giường bệnh khiến cậu khó chịu.
“Còn giả vờ nữa là tôi bắt cậu chạy mười cây số việt dã đấy.” Lôi Đình nói.
“Báo cáo trưởng quan, có thể cho tôi mượn một trăm tệ được không? Tôi đói bụng từ nãy đến giờ.” Hạ Thiên nhìn Lôi Đình nói.
“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi ăn cơm.” Lôi Đình nói.
“Có mỹ nữ đi cùng thì còn gì bằng.” Hạ Thiên cười hì hì.
Lôi Đình dẫn Hạ Thiên đi đổi một bộ thường phục, họ không thể cứ mặc quân phục đi lung tung được, như vậy sẽ bị cho là cố ý khoe khoang.Hạ Thiên không có quần áo nên phải mặc tạm một đôi giày lính và mượn một bộ quần áo rộng thùng thình, không vừa người.
Từ quân đội đến khu phố chỉ mất nửa tiếng, Lôi Đình gọi một chiếc taxi đưa Hạ Thiên đến đó.
Lôi Đình dẫn Hạ Thiên đến một quán cháo ven đường ăn tạm.
“Tôi muốn làm lại thẻ ngân hàng.” Hạ Thiên nói, thẻ của cậu đang ở chỗ dì.
“Phải về nơi làm thẻ mới làm lại được.” Binh Hoa Lôi Đình giải thích.
“Móa, phiền phức vậy, thế thì làm thẻ mới cho xong.” Hạ Thiên bất đắc dĩ nói, bảo cậu về Giang Hải làm lại thẻ rồi quay lại thì chẳng khác nào bị điên.
“Ừ.” Binh Hoa Lôi Đình gật đầu.
Tiền làm thẻ của Hạ Thiên vẫn là mượn của Binh Hoa Lôi Đình.Nhân viên ngân hàng thấy Hạ Thiên chỉ gửi mười tệ thì chẳng buồn để ý đến.
“Cho tôi mượn điện thoại một chút.” Hạ Thiên cầm lấy điện thoại.
“Dì ơi, chuyển hết tiền trong thẻ của con vào số thẻ này giúp con.” Hạ Thiên đọc số thẻ cho dì rồi cúp máy.
“Cậu không phải là phú nhị đại thật đấy chứ?” Binh Hoa Lôi Đình nhìn Hạ Thiên hỏi.
“Sai, tôi là bố của phú nhị đại.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
“Cậu còn có việc gì không?” Binh Hoa Lôi Đình hỏi, nếu không phải vì Hạ Thiên lập công lớn như vậy thì cô đã chẳng thèm đi cùng một gã đàn ông.
“Đi mua hai bộ quần áo đi, quần áo mượn rộng quá, mặc khó chịu.” Hạ Thiên nói.
“Vậy cũng được, đi thôi.” Binh Hoa Lôi Đình dẫn Hạ Thiên đến một cửa hàng trong thành phố.
Binh Hoa Lôi Đình tuy xinh đẹp nhưng không cố ý ăn mặc, quần áo trên người cũng chỉ là đồ thể thao bình thường.
“Đội trưởng, cô mà mặc đồ nữ tính một chút chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.” Hạ Thiên liếc nhìn Lôi Đình nói.
“Tôi chưa từng mặc loại quần áo đó.” Binh Hoa Lôi Đình nói.
“Tôi mua cho cô một bộ nhé.” Hạ Thiên nói.
“Đừng có dùng cái kiểu tán gái của mấy cậu ấm đó với tôi, chỉ khiến tôi thêm ghét cậu thôi.” Binh Hoa Lôi Đình lạnh lùng nói.
“Tôi đã bảo tôi không phải cậu ấm rồi, tiền của tôi đều tự kiếm đấy.” Hạ Thiên nói.
“Cậu làm lính thì kiếm đâu ra nhiều tiền thế, chẳng phải dựa vào người nhà à?” Binh Hoa Lôi Đình nói.
“Nhà tôi chỉ có một dì và một em họ, tôi dựa vào họ cái gì?” Hạ Thiên giải thích.
Nghe Hạ Thiên nói vậy, Lôi Đình mới biết cậu là trẻ mồ côi, thái độ lập tức dịu đi: “Xin lỗi.”
“Có gì đâu mà ngại, tuy bố tôi không để lại cho tôi gia tài bạc triệu nhưng ông đã để lại cho tôi tài sản quý giá nhất, chính là bản lĩnh của tôi hiện tại.” Hạ Thiên nói, cậu không hề ghen tị với những phú nhị đại kia, tiền dù có nhiều đến đâu rồi cũng có ngày tiêu hết, nhưng bản lĩnh thật sự thì không bao giờ mất đi.
“Bố cậu cũng là lính à?” Binh Hoa Lôi Đình hỏi.
“Có thể coi là vậy.” Hạ Thiên gật đầu.
“Thảo nào cậu bắn giỏi như vậy.” Binh Hoa Lôi Đình ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
“Tôi không học bắn súng từ ông ấy, mà là từ một người bạn.” Hạ Thiên nói.
“Ồ? Ai dạy cậu bắn súng?” Binh Hoa Lôi Đình hỏi.
“Ngô Đại Ngưu.” Hạ Thiên nói.
“Ngô Đại Ngưu?” Binh Hoa Lôi Đình hơi sững sờ, cô không thể quen thuộc hơn người này, đây chính là tay súng bắn tỉa lợi hại nhất dưới trướng cô trước kia, bắn trúng mục tiêu di động cách hai ngàn mét một trăm vòng.
“Ừ.” Hạ Thiên gật đầu.
“Thảo nào cậu bắn giỏi như vậy, Ngô Đại Ngưu trước khi xuất ngũ là binh giỏi nhất của tôi đấy, nhưng sau đó vì lý do đặc biệt nên bị điều đi, tuyên bố ra ngoài là xuất ngũ, sao cậu lại quen biết anh ta?” Binh Hoa Lôi Đình hỏi.
“Anh ta bị điều đến Giang Hải, tôi cũng ở Giang Hải nên quen biết thôi.” Hạ Thiên giải thích.
Hạ Thiên thấy một cửa hàng liền định đi vào.
“Này, quần áo ở đây đắt lắm, chúng ta đi chỗ khác xem đi.” Binh Hoa Lôi Đình kéo tay Hạ Thiên lại, dù Lôi Đình là đội viên đội đặc nhiệm Mãnh Hổ nhưng cô không phải phú nhị đại hay con ông cháu cha.
Nói cách khác, gia cảnh cô rất nghèo khó, mấy năm nay mới khấm khá hơn một chút, cô đều gửi tiền về cho bố, chỉ giữ lại một phần nhỏ cho mình.
Dù cô không thường xuyên đi mua sắm nhưng cũng biết quần áo ở đây đắt đỏ cỡ nào.
“Nếu cô không vào thì tôi mua lung tung đấy, mua xong rồi gửi đến ký túc xá của cô.” Hạ Thiên uy hiếp.
“Cậu dám, tôi cho cậu chạy hai mươi cây số việt dã.” Lôi Đình trừng mắt.
“Dù cô bắt tôi chạy năm mươi cây số tôi cũng dám, tôi là người điên, cô biết tôi dám làm gì mà.” Hạ Thiên khiêu khích.
