Đang phát: Chương 254
Những lời của Thượng tướng Mại Nhĩ Tư rất thẳng thắn và đơn giản, nhưng những người trong phòng họp đều là những người dày dặn kinh nghiệm, mưu trí sâu sắc, nên đều hiểu rõ ý nghĩa của chúng.Cuộc chiến giữa Liên Bang và Đế Quốc là cuộc chiến giữa robot thế hệ mới, nếu phi công Liên Bang điều khiển một robot mà chỉ chiến đấu được ba phút ở trạng thái siêu tần đã nổ tung, thì làm sao có cơ hội chiến thắng?
Khuôn mặt bình tĩnh của Viện trưởng Lâm Viễn Hồ lộ rõ vẻ mệt mỏi.Những áp lực trước đó, nay lại bị thái độ của Quân đội Liên Bang làm cho nặng nề hơn, tàn phá cơ thể vốn đã già nua của ông.Ông vô thức ôm ngực trái.
Sau một hồi im lặng, Lâm Viện trưởng mới lên tiếng:
– Vấn đề ổn định của robot ở trạng thái siêu tần không phải là không thể giải quyết.Vấn đề là thời gian.Robot Tử Hải có tính năng vượt trội.Nếu giải quyết được vấn đề này, nó sẽ giúp phi công trẻ của Liên Bang giành được nhiều lợi thế hơn trên chiến trường.
– Chúng ta nghe báo cáo kỹ thuật rồi tính tiếp.
Tổng thống Tịch Cách không chút khách khí cắt ngang lời giải thích của Viện trưởng Lâm Viễn Hồ, không để cho vị lãnh đạo giới khoa học Liên Bang giữ thể diện, đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Phó Chủ nhiệm Văn phòng Tổng thống Bố Lâm, đứng đợi bên ngoài, thấy Tổng thống đi ra, vội tiến lên nhận hồ sơ, liếc nhìn lên và nhận được cái gật đầu kín đáo của Tổng thống.
Bố Lâm lùi lại phía sau, chờ mọi người đi ra hết, rồi đến một góc khuất, lấy điện thoại di động ra, bấm số qua đường dây mã hóa bảo mật:
– Phu nhân, phía Quả Xác thể hiện rất tốt…
Các nhân vật quan trọng của Liên Bang lần lượt đi về phía phòng chỉ huy, không ai chú ý đến cuộc điện thoại của Phó Chủ nhiệm Bố Lâm.
Cố vấn An ninh Quốc gia vội vã theo sau lưng Tổng thống Tịch Cách, thấy vẻ mặt âm trầm và bước đi vội vã của ông, biết rằng lời nói của mình trong phòng họp đã khiến ông không hài lòng.Dù nhiệm kỳ của Tổng thống sắp kết thúc, ông vẫn không muốn quan hệ giữa hai người xấu đi, nên quyết định giải thích:
– Người đại diện Viện Khoa học Liên Bang điều khiển robot Tử Hải hôm nay là Trung tá Lý Phong, cháu đích tôn của vị lão nhân ở Phí Thành.Tôi lo lắng về điều đó, nên cho rằng tiêu chuẩn lựa chọn của Quả Xác có lẽ không ổn…
– Ông nghĩ Nguyên soái Lý Nguyên là người thế nào?
Tổng thống Tịch Cách đột ngột quay lại, quát lớn.Giọng ông không hề kiềm chế, ngữ khí nặng nề:
– Dùng đối chiến trực tiếp để quyết định tiêu chuẩn là đề nghị của Nguyên soái.Đừng dùng lòng dạ tiểu nhân mà so sánh với lòng dạ của Lý Nguyên soái.
Cặp mắt của Cố vấn An ninh Quốc gia hơi nheo lại, nhẹ giọng nói:
– Nhưng việc Liên Bang tạo dựng hình tượng anh hùng không hề dễ dàng…
Những lời này ẩn chứa nhiều ý tứ chưa nói hết.
Tổng thống Tịch Cách trở nên cực kỳ âm trầm, thầm nghĩ vị thầy của mình càng ngày càng không coi ai ra gì, dám đem vị Nguyên soái đã lâu không can thiệp vào chuyện của Liên Bang ra để gây áp lực với Tổng thống đương nhiệm.Ông chậm rãi nói:
– Chuyện này không cần anh lo.Tôi đã ký công lệnh, yêu cầu tất cả chi tiết và quá trình đối chiến robot phải được giữ bí mật tuyệt đối.Cục Hiến chương đã xếp nó vào danh sách sự kiện bảo mật cấp độ 5 rồi.
– Hiệu quả phụ trợ phi hành của cặp cánh phụ trong môi trường chân không của robot không thể hiện hết.Nhưng trong quá trình robot bám trên vách đá của Sơn mạch Tạp Kỳ, hệ thống phun khí động cơ của cặp cánh phụ phía sau có tác dụng cân bằng khung máy động cơ của toàn bộ robot.
Trong đại sảnh phòng chỉ huy, hình ảnh đối chiến robot được chiếu lại trên màn hình lớn, các số liệu kỹ thuật phức tạp và mô hình hàm số cao cấp hiện lên bên góc, dùng để luận chứng.Chủ nhiệm Kỹ thuật của căn cứ lắp ráp thiết bị Quân dụng Bộ Quốc phòng cầm bút laser, chỉ vào các nội dung thuyết minh trên màn hình.Giọng ông vang vọng khắp phòng chỉ huy.
Các nhân viên kỹ thuật hai bên so sánh đối chiếu số liệu để xác minh.Các nhân viên quân đội thao tác và cung cấp báo cáo cho Chủ nhiệm Kỹ thuật.Các nhân vật quan trọng của Liên Bang đã trở về vị trí trên khán đài, ai nấy đều im lặng lắng nghe báo cáo.Căn phòng chìm trong im lặng.
– Xin mọi người chú ý kỹ tới các giá trị phòng ngự và động lực…
Chủ nhiệm Kỹ thuật chĩa bút laser vào hai đường cong trên hình ảnh hai robot, cố gắng kìm nén sự hưng phấn, bình tĩnh nói:
– Các chỉ tiêu công suất của hai robot thí nghiệm đối chiến đều đột phá giới hạn khoa học kỹ thuật hiện tại của Liên Bang.Công suất gấp 4 lần của hệ thống song động cơ đã được thể hiện đầy đủ.
– Hệ thống bảo tồn động lực và duy trì môi trường sinh thái của phi công cũng thể hiện rất tốt.Theo số liệu vừa phân tích, hệ thống duy trì môi trường sinh thái bên trong robot vẫn có thể tiếp tục duy trì hơn hai trăm phút nữa, ngay cả khi động lực bị hao mòn nghiêm trọng.
Chủ nhiệm Kỹ thuật Căn cứ lắp ráp thiết bị Quân dụng Bộ Quốc phòng khẽ ho hai tiếng, nghiêm túc nhìn các nhân vật Liên Bang trên khán đài, biết rằng đại đa số mọi người, kể cả Tổng thống Tịch Cách, không cần hiểu những danh từ tham số kỹ thuật chuyên ngành phức tạp này.Ông tạm ngừng một lát, rồi mỉm cười nói:
– Dù robot số một gặp trục trặc tại hệ thống động cơ sau khi tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần, nguyên nhân chưa được điều tra, nhưng chúng ta có thể khẳng định rằng hệ thống song động cơ robot mang tính cách mạng của Liên Bang đã được nghiên cứu thành công.
Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng khiến phòng chỉ huy vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.Cuộc chiến giành tiêu chuẩn robot thế hệ mới của Liên Bang là một cuộc nội chiến âm thầm và kịch liệt giữa các lực lượng bên trong Liên Bang, nhưng kết quả cho thấy, dù ai thắng ai thua, Liên Bang đã bước trước một bước so với Đế Quốc.Mỗi người ở đây đều cảm thấy tự hào vì điều đó.
Các chuyên gia kỹ thuật, giáo sư của Viện Khoa học Liên Bang cũng vỗ tay, nhưng vẻ mặt của họ không thoải mái và hưng phấn như các Công trình sư của Bộ Công trình Quả Xác.Chủ nhiệm Kỹ thuật của Căn cứ lắp ráp thiết bị Quân dụng lại tạm nghỉ giải lao mười phút, rồi tiếp tục thuyết minh báo cáo về các thông số kỹ thuật.
Khi ông hoàn thành báo cáo, đến lượt một nhân viên đại diện Viện Khoa học Liên Bang, người đại diện cho nhóm chuyên gia nghiên cứu chế tạo hệ thống song động cơ của robot số 1, lên bục diễn thuyết, trần tình tổng kết về những trục trặc của bên mình.
Đây là một giáo sư kỹ thuật, khoảng năm mươi tuổi.Vẻ mặt của ông có chút xấu hổ, nhưng vẫn bình tĩnh trình bày lại các thông số kỹ thuật quan trọng của robot, rồi nghiêm túc nói:
– Về trục trặc cuối cùng của robot Tử Hải, sau khi nghiên cứu cẩn thận, chúng tôi cho rằng đây chỉ là một tình huống ngẫu nhiên.Trong lần thí nghiệm đối chiến robot này, các tính năng ưu việt của robot Tử Hải đã được thể hiện một cách toàn vẹn nhất.Không thể dựa vào một sự cố ngẫu nhiên mà phủ nhận tính ưu việt của Tử Hải.Điều này hoàn toàn không phù hợp với tinh thần Khoa học.
Lời của vị Giáo sư Viện Khoa học Liên Bang vừa dứt, các chuyên gia, nhân viên kỹ thuật bên phía Viện Khoa học Liên Bang đều gật đầu tán đồng.Còn các nhân viên kỹ thuật, các Công trình sư bảo dưỡng của Quân đội Liên Bang thì im lặng, không phát biểu ý kiến.Một số người còn nhớ lại biểu hiện khủng bố của robot Tử Hải trong trận đối chiến, cũng cho rằng những lời này có lý.Nếu Liên Bang từ bỏ những tính năng phi thường như vậy, thì thật đáng tiếc.
Nhưng các nhân viên kỹ thuật của Bộ Công trình Quả Xác thì không chấp nhận.Họ không để ý trên khán đài có bao nhiêu nhân vật quan trọng, bao nhiêu danh tướng, bao nhiêu chính trị gia nổi tiếng.Thậm chí họ còn quên đi sự tồn tại của Tổng thống, mọi người đều bàn luận sôi nổi, ồn ào, bày tỏ sự phẫn nộ.
Biểu tình của vị Giáo sư Viện Khoa học Liên Bang trên bục lại cực kỳ bình tĩnh, như không hề nghe thấy tiếng ồn ào của Bộ Công trình Quả Xác, thành khẩn nói:
– Nếu có thể giải quyết được trục trặc kia, giữ lại được những tính năng ưu việt của robot Tử Hải, tôi cho rằng đó mới là kết quả tốt nhất.
Sau đó vị Giáo sư còn nói thêm rất nhiều, nhưng Thương Thu không nghe thấy.Cô đang cúi đầu, tính toán lại các số liệu, suy nghĩ xem lát nữa mình lên bục sẽ nói gì.Cô chợt nhớ tới Hứa Nhạc ở căn cứ Cựu Nguyệt, lòng lặng yên suy nghĩ.Chuyện vẫn chưa kết thúc, lát nữa mình phải đại diện cho Hứa Nhạc và những người khác, đem đến cho Viện trưởng Lâm Viễn Hồ, cho mọi người trong phòng chỉ huy này, một sự kinh hỉ lớn.
– Đừng để ý tới những gì họ nói.
Chủ nhiệm Jose vội chạy lại, vừa đi vừa nghe điện thoại di động, vẻ gấp gáp, mỉm cười nói nhanh với Thương Thu:
– Mọi chuyện đã ổn định.Tổng thống đã quyết định chọn tiêu chuẩn của chúng ta.
– Tôi không bất ngờ về chuyện này.Thiết kế hệ thống phun lưu khí điện tử của robot Viện Khoa học Liên Bang có vấn đề, tính ổn định của hệ thống song động cơ dưới trạng thái chiến đấu siêu tần, họ không giải quyết được.
Thương Thu ngẩng đầu lên, dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ gọng kính trên mũi, khẽ mỉm cười.
Nụ cười của cô dần cứng ngắc lại, rồi biến mất, vì cô phát hiện biểu tình của Chủ nhiệm Jose có vẻ nghiêm túc.Lúc này trong phòng chỉ huy ồn ào náo nhiệt.Vị Giáo sư của Viện Khoa học Liên Bang đang cố gắng giải thích, tìm cách vãn hồi tình hình, còn bên dưới thì ồn ào, không ai để ý đến cuộc trao đổi giữa Thương Thu và Chủ nhiệm Jose.
– Cô và Hứa Nhạc có phải đã biết trước kết quả này?
Chủ nhiệm Jose không nhìn Thương Thu, mà nhìn về phía vị giáo sư của Viện Khoa học Liên Bang đang báo cáo trên khán đài.Vị giáo sư đang giải thích rằng trục trặc của robot Tử Hải là do robot tiến vào trạng thái chiến đấu siêu tần quá lâu, khiến chất liệu cấu tạo hệ thống song động cơ không chịu nổi, chỉ cần thay thế bằng vật liệu bền hơn, cộng thêm cải tạo thiết kế, là có thể giải quyết tốt vấn đề này…
Nghe câu nói đó, Thương Thu khẽ chấn động, không hiểu vì sao ông lại nói như vậy.Cho dù Công ty Cơ khí Quả Xác có đoán trước được những gì cô sẽ nói, thì đây chẳng phải là chuyện cần làm sao?
– Tôi đã nhận được chỉ thị của ngài Tổng giám đốc…
Chủ nhiệm Jose khẽ cúi đầu, nhẹ giọng nói:
– Khi đã chiến thắng, không cần sinh thêm chuyện phiền phức.Dù sao chúng ta cũng là một phần của Liên Bang.Đẩy một lãnh tụ giới Khoa học vào tình thế tuyệt vọng, khiến một vị lão nhân mất hết mặt mũi, danh dự… Đó không phải là chuyện vui vẻ gì, cũng không cần thiết phải làm như vậy.
Thương Thu im lặng thật lâu, phân tích ý tứ trong lời của Chủ nhiệm Jose.Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên, nhìn ông bằng ánh mắt phức tạp, khẽ nói:
– Tôi không biết trong mấy phút vừa rồi, sau tấm màn chính trị, các nhân vật quan trọng của Liên Bang đã có những giao dịch ngầm gì.Nhưng thưa Chủ nhiệm Jose, ngài nên hiểu rõ ràng, tôi chỉ là một nhân viên kỹ thuật có suy nghĩ đơn thuần.Những gì tôi đã đồng ý với Hứa Nhạc, tôi nhất định sẽ làm.
Chủ nhiệm Jose không ngờ cô lại dám cự tuyệt an bài của mình.Khuôn mặt hòa hoãn của ông cau lại, giọng trầm hơn, khiển trách:
– Tổng thống, Hội nghị Liên Tịch, Ban giám đốc công ty, toàn bộ Liên Bang… không ai chấp nhận nghe những chuyện ngốc nghếch mà cô sắp nói đâu!
Nói xong, Chủ nhiệm Jose thấy Thương Thu cúi đầu im lặng, biết rằng cô đã chấp nhận an bài của mình, nên nhẹ nhàng thở phào, rồi khẽ nói:
– Ngay sau ngày mai, Lâm Viện trưởng sẽ đệ đơn xin từ chức, cáo lão về hưu… Địa vị của ông ta trong lòng dân chúng Liên Bang rất cao.Nếu tạo ra lời đàm tiếu không đáng có, lòng tin của công dân Liên Bang với Chính phủ sẽ giảm xuống mức khủng khiếp.Trong thời khắc Đế Quốc đang rục rịch hành động, chúng ta rất cần sự tin tưởng tuyệt đối của công dân Liên Bang đối với Chính Phủ.
Chủ nhiệm Jose vỗ vai Thương Thu.Lúc này những báo cáo, phát biểu của vị giáo sư Viện Khoa học Liên Bang đã kết thúc.Thương Thu cúi đầu, chầm chậm tiến về phía bục diễn thuyết.Sau khi lên tới trên bục, cô nhanh chóng trình bày lại các số liệu kỹ thuật của mình, nhưng trong lòng lại đang suy tính điều gì.
