Đang phát: Chương 2525
Tả Thừa vội hỏi:
– Chiến Hồn Sơn chia làm hai khu vực, bên ngoài thì trọng lực cao nhất có thể gấp trăm lần bình thường, còn bên trong thì thay đổi liên tục.Lúc thì trọng lực bình thường, lúc lại đột ngột tăng lên gấp trăm, gấp nghìn, thậm chí hàng vạn lần, có thể nghiền nát người ta ngay lập tức.
– Cái gì? Trọng lực tăng đến gấp vạn lần? – Trần Thiến Vũ kinh hãi.
Tả Thừa nói:
– Đúng vậy, nên không ai dám tùy tiện vào khu vực bên trong.Người tu luyện ở Vô Pháp Thiên cũng chỉ dám ở ngoài rìa Chiến Hồn Sơn thôi.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Ngươi chưa từng vào bên trong à?
Tả Thừa cười khổ:
– Nhiều năm trước ta từng thử, nhưng đi chưa được một dặm đã phải quay lại, thật sự quá đáng sợ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy được, ngươi đưa chúng ta đến khu vực bên trong rồi có thể đi, còn lại chúng ta tự lo.
Tả Thừa mừng rỡ:
– Vâng, vâng! Mời đại nhân đi theo tôi!
Thoát khỏi đám người này thật là nhẹ nhõm.Hơn nữa, sau khi tiễn bọn họ, biết đâu anh ta còn có thể tìm được con của con cự lộc ở khu vực bên ngoài.
Đi chưa được bao xa, mọi người dừng lại.Phía trước đầy vết máu, ba cái xác chết nằm la liệt, trông rất thảm thương.
– Đây là…– Tả Thừa giật mình, vội chạy lên xem xét.Ba cái xác gần như khô quắt, khuôn mặt đầy kinh hoàng và đau đớn, cơ thể thối rữa.Rõ ràng kẻ ra tay vô cùng tàn độc.
– Vừa mới chết thôi! – Tả Thừa trầm giọng nói, mặt nặng trĩu – Hơn nữa, đây là do người giết!
Lý Vân Tiêu chỉ liếc qua, không mấy để ý:
– Ngươi biết họ à?
Tả Thừa lắc đầu:
– Không biết.Ở Giang Quái Thành này, ai dám đến Chiến Hồn Sơn thì tôi đều biết cả.Mấy người này chắc là những võ giả quanh năm ẩn tu ở gần đây, ít khi lộ mặt.
Kha An sợ hãi nói:
– Ba người này tôi từng thấy rồi.Họ là những người tu luyện đơn lẻ, thực lực rất mạnh.Đặc biệt là họ có một chiêu hợp kích rất lợi hại.Vậy mà lại chết thế này?
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Người của Vạn Tinh Cốc làm à?
Hoạt Ngọc cảm thấy ánh mắt dò xét của mọi người, vội nói:
– Tôi không biết, có lẽ…không phải đâu…
Càng về sau giọng hắn càng nhỏ, vì chính hắn cũng nghĩ nhiều khả năng là do Vạn Tinh Cốc gây ra.Ở Chiến Hồn Sơn này, ai còn có sức mạnh lớn như vậy chứ?
Lý Vân Tiêu nói:
– Chắc là Vạn Tinh Cốc rồi.Mục đích của chúng là gì? Chẳng lẽ cũng vì con cự lộc kia?
Mắt Khâu Mục Kiệt sáng lên:
– Khả năng cao là vậy.Thuần phục một con thú lớn như thế để làm thần thú hộ sơn thì quá hợp lý.Chúng ta đi nhanh lên, đừng để Vạn Tinh Cốc giành trước!
Mọi người đều ngạc nhiên.Mấy người này còn muốn tranh giành với Vạn Tinh Cốc sao? Nhưng nghĩ đến thực lực của họ, có lẽ họ cũng không phải dạng vừa.Thế là tất cả lại nơm nớp lo sợ dẫn đường phía trước.
***
Bên trong Chiến Hồn Sơn, một màn sương mù xám mịt bao phủ, không nhìn rõ năm ngón tay.Bỗng nhiên, một luồng sáng xanh lục lan tỏa, dần ngưng tụ thành một không gian màu xanh, ngăn cách với sương mù.
Lúc này, một vài bóng người mặc áo bào xám xuất hiện, không thấy rõ mặt.
– Túc Bình, gọi chúng ta đến đây có chuyện gì? – Một người cất tiếng, giọng điệu có vẻ thiếu kiên nhẫn.
Trong số đó, một người đàn ông nhỏ bé mặc áo bào hơi run lên, ánh sáng xanh thoáng hiện khuôn mặt thanh tú, trẻ tuổi nhưng lại trầm ổn hiếm thấy:
– Có người lên núi.
Người kia nhíu mày, để lộ một vết sẹo đáng sợ kéo dài từ trán trái xuống, xuyên qua mắt, mũi và môi, hằn sâu trên mặt.
– Hừ, mấy con ruồi bay vào thì có gì mà phải căng thẳng? – Gã đàn ông mặt sẹo lạnh giọng nói – Đó là khả năng tính toán đại cục của ngươi sao? Túc Bình, ta quá thất vọng về ngươi rồi!
Khuôn mặt thanh tú của Túc Bình vẫn bình tĩnh dưới ánh sáng xanh:
– Lần này người đến không hề đơn giản.
Hắn lấy ra một khối huyền khí hình vuông, bắn ra một đạo ánh sáng xanh, lan tỏa ra xung quanh.
Lập tức, một trận tuyến đầy trời hiện ra, vô số phù văn chớp động.Mọi người đứng dưới ánh sáng đó, chăm chú nhìn vào những phù văn, không chớp mắt.
– Đây là…– Gã đàn ông mặt sẹo kinh hãi – 15%?! Sao có thể! Chắc chắn Trắc Lượng Nghi bị hỏng rồi!
Túc Bình nói:
– Năng Lượng Cảm Ứng Bàn này có thể đo chính xác dù lực lượng có mạnh đến đâu.Thực lực của người lên núi đã đạt đến một mức khủng khiếp, khiến năng lượng trong Chiến Hồn Sơn tăng lên 15%.Ngay cả Du Tàng đại nhân cũng chưa chắc đạt được mức đó.
Mặt Du Tàng giật giật, vết sẹo trên mặt vặn vẹo như con rết, lộ vẻ âm trầm đáng sợ:
– Tổng cộng có bao nhiêu người lên núi?
Túc Bình đáp:
– Mười chín người.
– Ha ha ha! Mười chín người mà làm năng lượng tăng lên 15% thì có gì ghê gớm, hừ! – Du Tàng vung tay áo, mỉa mai – Để ta đi chém bọn chúng cho ngươi yên tâm.Đừng có chuyện gì nhỏ nhặt cũng triệu tập mọi người đến! Cái loại người tính toán đại cục như ngươi thật là yếu kém.Ta không hiểu sao tông chủ lại yên tâm giao việc ở đây cho ngươi nữa, hừ!
Hắn biến mất ngay tại chỗ, mấy bóng người khác cũng biến mất theo.
Túc Bình nói:
– Du Tàng đại nhân cẩn thận.
Nhưng bóng người đã biến mất, không ai nghe thấy.Dù nghe thấy cũng sẽ không trả lời.
– Aizz, Du Tàng quá nhỏ nhen, Túc Bình đừng chấp nhặt với hắn làm gì.– Một người đàn ông áo bào xám thở dài, giọng nói già nua nhưng lại hùng hồn.
