Đang phát: Chương 2510
Lý Vân Tiêu nói:
– Lý Dật khi còn ở Thiên Thủy Quốc đã rất giỏi quyền thuật, hơn nữa hắn là người không chịu an phận, có lẽ sẽ tìm cách gây dựng thế lực riêng, chuyện này chưa hẳn là xấu.
– Chưa hẳn là chuyện xấu?
Phó Nghi Xuân ngạc nhiên, những người khác cũng vậy.
Lý Vân Tiêu cười:
– Thành Hồng Nguyệt vừa trải qua tai họa, lòng người chắc chắn hoang mang, cứ để hắn làm phép thử xem sao.
Mắt Ninh Khả Vi sáng lên, nói:
– Vân thiếu quả nhiên thông minh, những ai không một lòng với thành Hồng Nguyệt sẽ bị Lý Dật lôi kéo đi, còn lại đều là những người trung thành và kiên định nhất, đó sẽ là lực lượng vững chắc nhất để xây dựng lại thành Hồng Nguyệt!
Lý Vân Tiêu nói:
– Đúng vậy, hơn nữa Lý Dật kia cũng có chút kỳ lạ, số mệnh rất tốt, gặp dữ hóa lành, thậm chí còn gặp may trong rủi.Ta đã mấy lần muốn tự tay giết hắn nhưng hắn đều thoát được, ta cũng muốn xem hắn có thể phát triển đến mức nào.
Phó Nghi Xuân nói:
– Vậy cứ theo lời Vân thiếu, ta sẽ cố gắng không xung đột với hắn và tránh mặt hắn.
Lý Vân Tiêu gật đầu, rồi giữa trán lóe lên một tia sáng màu hồng, biến thành một bóng người trong sảnh.
Phó Nghi Xuân kinh ngạc:
– Nhược Băng tiểu thư.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nhược Băng, mọi chuyện vừa rồi ta đã nói cho nàng biết rồi, nàng muốn theo ta đi, tiếp tục tu luyện trong Giới Thần Bi, hay là quay về thành Hồng Nguyệt?
Khương Nhược Băng buồn rầu, sau khi chào Ninh Khả Vi và Tam lão thì ngước lên nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt thoáng chút khác lạ, môi đỏ khẽ mở, chân thành nói:
– Vân Tiêu, chàng muốn ta ở lại, hay muốn ta đi?
Mọi người khẽ động lòng, cùng nhìn về phía Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu thoáng chút ưu tư, lạnh nhạt nói:
– Đi hay ở là tùy nàng quyết định.
Khương Nhược Băng run lên, buồn bã cười:
– Nếu vậy, ta vẫn nên về thành Hồng Nguyệt.
Lý Vân Tiêu nói:
– Thành Hồng Nguyệt rất nguy hiểm, nàng ở lại tu luyện trong Giới Thần Bi chẳng phải tốt hơn sao?
Mắt Khương Nhược Băng lóe lên:
– Chàng đang muốn giữ ta lại sao?
Lý Vân Tiêu im lặng, rồi nói:
– Chỉ là đề nghị thôi.
Khương Nhược Băng cười:
– Ở trong Giới Thần Bi thì an toàn nhưng lòng không yên.Về thành Hồng Nguyệt thì nguy hiểm nhưng lại thấy an lòng.Thành Hồng Nguyệt là nhà của ta, cuối cùng ta vẫn phải về.Ta là công chúa thành Hồng Nguyệt, lúc này có lẽ nên trở về rồi.Hơn nữa La Thanh Vân đại ca cũng quen biết ta, sẽ chiếu cố ta thôi.
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Nếu nàng đã quyết định rồi thì nhớ bảo trọng.
Khương Nhược Băng cười:
– Ngày đó vô tình gặp chàng trong thành, cùng nhau say quên sầu, hy vọng có ngày gặp lại, vẫn có thể vui vẻ như vậy.
Lý Vân Tiêu nói:
– Bảo trọng.
Khương Nhược Băng cười nhạt rồi quay người đi.
Ninh Khả Vi khẽ thở dài rồi cũng cáo từ mọi người.
Trong sảnh giờ chỉ còn lại Lý Vân Tiêu, Khâu Mục Kiệt, Cẩn Huyên và Tống Quang.
Tống Quang vẫn còn rất căng thẳng, ngồi ngay ngắn, không dám nói một lời.
Lý Vân Tiêu nói:
– Mục Kiệt huynh, còn ngươi thì sao? Muốn về Càn Ba Sơn, đi theo ta, hay là tự mình đi tìm Vi Thanh tính sổ?
Khâu Mục Kiệt khẽ nói:
– Đi theo ngươi thì có lợi gì?
Lý Vân Tiêu nói:
– Không có.
– Không có lợi thì sao ta phải đi theo ngươi?
Khâu Mục Kiệt cười lạnh, khinh thường nói:
– Ngươi không phải muốn ta làm tay sai miễn phí đấy chứ?
Lý Vân Tiêu nói:
– Mặc dù không có lợi, nhưng cũng không có hại.
Khâu Mục Kiệt lạnh lùng nói:
– Ý gì?
Lý Vân Tiêu cười:
– Ngươi đi tìm Vi Thanh tính sổ là không thể nào, thậm chí ta dám nói, nếu ngươi một mình hành động thì đời này cũng không có cơ hội giết Vi Thanh.Hơn nữa Càn Ba Sơn không còn là của ngươi nữa, điểm này ngươi nên hiểu rõ, dù muốn về cũng chỉ có thể ở tạm, không thể nào giành lại được.Đi theo ta tuy không có lợi, nhưng cũng không có hại, không phải sao?
Khâu Mục Kiệt biến sắc, hắn vốn là người thông minh, hiểu rõ lời Lý Vân Tiêu nói, chỉ dựa vào hắn thì không thể nào đối phó được Vi Thanh, nhưng ngoài mặt vẫn không phục, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Lý Vân Tiêu cười nhạt, biết hắn sẽ không đi, nếu có Khâu Mục Kiệt ở bên cạnh thì sẽ giúp được hắn rất nhiều chuyện.
Hắn xoay người nói:
– Thành chủ đại nhân, mới đến thành Vĩnh Tương đã gây ra không ít phiền toái cho quý thành, thật hổ thẹn.
– Đâu có đâu có, không dám không dám!
Tống Quang vội vàng đứng lên, kinh sợ nói:
– Nếu không có Vân thiếu ra tay giúp đỡ, không chỉ hai vị tiểu thư nhà ta thân bại danh liệt, mà cả Tống gia cũng sẽ hổ thẹn, bị người trong thành chê cười, Vân thiếu chính là đại ân nhân của Tống gia ta!
Lý Vân Tiêu nói:
– Ân nhân thì không dám nhận, tên kia dám mạo danh ta làm chuyện xấu, ta tự nhiên phải ra tay.Cẩn Huyên là bạn tốt của ta, mong thành chủ đại nhân chiếu cố nàng nhiều hơn ở thành Vĩnh Tương.
– Tự nhiên, đó là tự nhiên!
Tống Quang vội vỗ ngực nói:
– Từ nay về sau, chuyện của thương hội Tử Vân chính là chuyện của Tống mỗ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Như vậy ta yên tâm rồi.
Cẩn Huyên run giọng nói:
– Vân thiếu, chàng muốn đi sao?
Lý Vân Tiêu khẽ cười:
– Thiên hạ làm gì có bữa tiệc nào không tàn, lần trước chia tay chẳng phải rất nhanh đã gặp lại sao? Lần sau gặp lại cũng sẽ không lâu đâu.
Nói xong, hắn hóa thành một đạo lôi quang, biến mất ngay trên đại điện.
Khâu Mục Kiệt hừ lạnh một tiếng, cũng lóe mình lên, theo sát phía sau.
Toàn bộ đại điện thoáng cái trở nên trống trải, Cẩn Huyên rốt cục không kìm được nước mắt.
Lý Vân Tiêu sau khi rời khỏi thương hội Tử Vân liền đến khu vực truyền tống của thành Vĩnh Tương, tiến vào thành Trường Cốc, một trong các chủ thành của Đông Vực.
– Cái gì? Ngươi muốn đi Vô Pháp Thiên?
Khâu Mục Kiệt ngạc nhiên, nhìn Lý Vân Tiêu một cách kỳ lạ:
– Chỗ đó gần như bị cô lập, hiếm khi có dấu chân người, chẳng lẽ ngươi muốn đi tìm thiên tài địa bảo gì sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Coi như vậy đi, nhưng còn một chuyện quan trọng hơn, đợi đến đó ngươi sẽ biết.
Khâu Mục Kiệt lạnh lùng nói:
– Chuyện của ngươi thì có liên quan gì đến ta chứ? Ta không cần biết, ngươi đừng mong ta giúp ngươi chuyện gì.
Lý Vân Tiêu cười:
– Nhiều khi có rất nhiều chuyện là thân bất do kỷ mà thôi.
