Đang phát: Chương 250
Khi Cửu Liên vừa đặt chân đến hồ Dực Xà thì ở tận dãy núi Xích Long, quận An Thiền xa xôi, một Truyền Tống Trận cổ kính bỗng bừng sáng, thu hút sự chú ý của một đám người.
Những kẻ này khí tức bức người, hiển nhiên không phải hạng tầm thường.
Bên cạnh Bắc Sơn Hồ, một nam tử thân hình cao gầy khẽ truyền âm: “Phụ thân, người đưa ta đến đây làm gì? Ở An Thiền thành người không cho ta hỏi, đến tận chi nhánh Ứng Long Vệ này rồi, cũng nên cho ta biết chứ.”
Nam tử cao gầy vận hán phục đen tuyền, đầu đội cao quan, đôi mắt sâu thẳm tựa giếng cổ, nhưng mỗi khi khép mở lại lóe lên hàn quang khiến người ta kinh hãi.
Không ai khác, chính là phụ thân của Bắc Sơn Hồ – Bắc Sơn Dận!
Kẻ luôn lớn tiếng tranh giành vị trí An Thiền Hầu, không ai khác chính là Bắc Sơn Dận và Bắc Sơn Hắc Hổ.Hai người tính cách khác biệt một trời một vực.Bắc Sơn Hắc Hổ như một con mãnh thú thời thượng cổ, khí thế bá đạo ngút trời khiến người người khiếp sợ, hành sự cũng cực kỳ mạnh mẽ, xung quanh đầy rẫy tùy tùng.
Còn Bắc Sơn Dận lại là một kiêu hùng thực thụ, giỏi che giấu, giỏi nhẫn nhịn.Không ai đoán được gã đang toan tính điều gì, mọi thứ đều mờ ảo như sương khói.
“Nếu ở An Thiền thành nói cho con biết, e rằng với tính cách của con, sẽ tiết lộ ra ngoài, ảnh hưởng đến đại cục.” Bắc Sơn Dận lắc đầu.”Chuyện này vô cùng quan trọng, người biết không nhiều.Con xem, tuy Đông Thạch tiên nhân dẫn một đám người từ chi nhánh Ứng Long Vệ đến đây chờ đợi, nhưng người thực sự biết chuyện chắc chỉ có mình hắn.”
Bắc Sơn Hồ trong lòng có chút khó chịu.
Rốt cuộc là ai mà phụ thân và Đông Thạch tiên nhân phải đích thân nghênh đón? Lại có bí mật gì mà ngay cả con trai ruột như hắn cũng không được biết?
“Rốt cuộc là ai?” Bắc Sơn Hồ vô cùng mong chờ.
“Người này là Thiếu Viêm Nông, đến từ Thiếu Viêm tộc.” Bắc Sơn Dận truyền âm.
Sắc mặt Bắc Sơn Hồ lập tức biến đổi, kinh ngạc thốt lên: “Một trong tứ đại công tử của vương đô Đại Hạ, công tử Thiếu Viêm Nông? Sao hắn lại đến quận An Thiền bé nhỏ này, chuyện này…sao có thể?”
“Hiểu chưa, đó là lý do vì sao ta không nói cho con biết.” Bắc Sơn Dận liếc nhìn con trai mình.
Bắc Sơn Hồ gật đầu liên tục.
Đã hiểu!
Đương nhiên là đã hiểu!
Tuy An Thiền Bắc Sơn tộc là một chư hầu hùng mạnh từ thời xa xưa, nhưng nếu nhìn ra toàn bộ vương triều Đại Hạ…vẫn còn những thế lực mạnh mẽ hơn Bắc Sơn tộc rất nhiều.Ví dụ như hoàng tộc Đại Hạ chí cao vô thượng, hoặc là ‘Hạ Mang tộc’ – bộ tộc đã giúp hoàng tộc Đại Hạ thống nhất thiên hạ…Đó đều là những bộ tộc hùng mạnh nhất.
Thiếu Viêm tộc là thần tử phò tá hoàng tộc Đại Hạ!
Tương truyền, từ thời đại Thần Ma, Thiếu Viêm tộc đã sánh ngang với ‘Hạ Mang tộc’, hoàng tộc Đại Hạ, là những bộ tộc mạnh mẽ nhất.Lịch sử bộ tộc của bọn họ còn trải dài từ thời kỳ sơ khai của thế giới này.
Về sau, Thiếu Viêm tộc thần phục ‘Hạ Mang tộc’! Đi theo Hạ Mang tộc chinh chiến thiên hạ, là một trong những bộ tộc dưới trướng Hạ Mang tộc.Còn những bộ tộc như Bắc Sơn tộc chỉ là những kẻ gia nhập sau này, thực lực còn kém xa Thiếu Viêm tộc.
Mà hiện giờ…
Tộc trưởng của Thiếu Viêm tộc được tôn xưng là ‘Võ Thần Công’.Đồng thời, Thiếu Viêm tộc còn có ba vị được phong hầu! Lĩnh ba quận rộng lớn, mỗi quận đều lớn hơn quận An Thiền rất nhiều.Dù sao vương triều Đại Hạ có tới ba ngàn sáu trăm quận.Mỗi quận lớn nhỏ khác nhau.Quận An Thiền chỉ được coi là tầm thường.Có những quận rộng gấp mười lần An Thiền.
Người sắp đến có tên ‘Thiếu Viêm Nông’, là lãnh tụ trẻ tuổi của Thiếu Viêm tộc.Nếu không có gì bất ngờ, người kế vị Võ Thần Công chính là Thiếu Viêm Nông!
Đương nhiên, vị trí thủ lĩnh của một bộ tộc lớn như Thiếu Viêm tộc không dễ dàng được định đoạt như vậy.Còn phải vượt qua vô vàn thử thách…Và những thử thách này đều vô cùng khắc nghiệt.
Có thể nói, vị thế của Thiếu Viêm Nông ở ‘Thiếu Viêm tộc’ cũng giống như Kỷ Ninh lúc còn nhỏ ở Tây Phủ Thành!
Nhưng người nắm quyền giải quyết mọi chuyện bên trong lại là ‘Võ Thần Công’.
Một nhân vật có thể ảnh hưởng đến cả vương triều Đại Hạ đích thân đến đây, dĩ nhiên Bắc Sơn Dận, Đông Thạch tiên nhân phải đích thân nghênh đón, thậm chí còn phải giữ bí mật tuyệt đối, tránh rước họa vào thân.
“Đến rồi.”
“Đến rồi.”
Đôi mắt của mọi người cùng sáng lên.Chỉ thấy Truyền Tống Trận lóe sáng, một đám người xuất hiện.
Người dẫn đầu mặc đồ đen thoạt nhìn giản dị, nhưng nếu nhìn kỹ…thì phát hiện những sợi tơ may áo đều là từ râu rồng ‘Đông Hải Thần Long’ luyện chế ra.Trên môi hắn luôn nở nụ cười tự nhiên.Đám người nghênh đón cũng cảm nhận được vẻ cao quý tự nhiên toát ra từ vị thanh niên này!
Đó là vẻ cao quý chỉ có thể có được từ những lãnh tụ được bồi dưỡng bởi những bộ tộc lớn mạnh như Thiếu Viêm tộc.
Thiếu Viêm Nông còn được xưng tụng là một trong tứ đại công tử của vương đô Đại Hạ.Mặc dù địa vị của hắn chưa đủ cao để sánh ngang với hoàng tử hoàng tôn của hoàng tộc Đại Hạ, nhưng những người có thân phận hoàng tộc mà không có quyền lực cũng không đủ tư cách để kết giao với Thiếu Viêm Nông.
“Thiếu Viêm công tử.” Bắc Sơn Dận mỉm cười hành lễ.
“Thiếu Viêm công tử.” Đông Thạch tiên nhân cũng cúi đầu.
Thiếu Viêm Nông nhìn hai người, gật đầu: “Bắc Sơn Dận, Đông Thạch, lần trước ở vương đô ta chỉ thoáng gặp qua các ngươi.Lần này đến quận An Thiền, phải nhờ cậy các ngươi rồi.Thật khiến ta hổ thẹn.”
“Được giúp Thiếu Viêm công tử là vinh hạnh của chúng ta.” Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân cùng tiến lên phía trước, trong lòng không khỏi liếc nhìn người đứng bên cạnh Thiếu Viêm Nông.Đó là một trung niên da ngăm đen, cao gầy, đôi mắt hẹp dài.Khí tức của người này khiến Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân đều thầm giật mình.
“Thần Ma!”
“Đúng là Thần Ma!”
Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân nhanh chóng xác nhận.
Với một bộ tộc cổ xưa như Thiếu Viêm tộc, việc nuôi dưỡng Thần Ma cũng chỉ là chuyện thường tình.Dù sao bộ tộc này đã hưng thịnh từ thuở khai thiên lập địa, săn bắt không biết bao nhiêu Thần Ma.Tuy Thần Ma ngông nghênh, nhưng trước cái chết, không ít kẻ phải khuất phục.
“Thiếu Viêm công tử.” Đông Thạch tiên nhân chỉ vào đám người phía sau.”Những người này đều đã được dặn dò kỹ lưỡng, có thể hoàn toàn tin tưởng.Trong đó có hai gã Vạn Tượng Chân Nhân viên mãn, cùng trăm tên Tử Phủ tu sĩ.Thiếu Viêm công tử có việc gì cứ sai bảo bọn chúng.Dù sao hai gã Vạn Tượng Chân Nhân này cũng là Nhị Trảo Ứng Long Vệ của ta.”
“Nhị Trảo Ứng Long Vệ?” Thiếu Viêm Nông gật đầu.Người đạt đến Nhị Trảo Ứng Long Vệ ít nhất cũng ngang với Nguyên Thần đạo nhân thông thường, cũng coi như có ích.Còn trăm tên Tử Phủ tu sĩ kia? Cùng lắm cũng chỉ là vật hi sinh mà thôi.
“Bộ Du bái kiến Thiếu Viêm công tử.” Một thanh niên tóc rối bù cung kính nói.
“Tuyết Hồng Y ra mắt công tử.” Một thiếu niên áo đỏ cũng cúi đầu hành lễ.
Thiếu Viêm Nông gật đầu nhẹ: “Lần này phải nhờ đến hai vị rồi.”
“Được cống hiến cho Thiếu Viêm công tử là vinh hạnh của chúng ta.” Tuyết Hồng Y và Bộ Du Chân Nhân đều khiêm tốn đáp lời.
Bên cạnh, Bắc Sơn Dận cũng lên tiếng: “Ta cũng đã chuẩn bị hơn mười tên Vạn Tượng Chân Nhân cùng trăm tên Tử Phủ tu sĩ.Bọn chúng đều là tử sĩ, trung thành tuyệt đối.Có lẽ mười tên Vạn Tượng Chân Nhân không bằng được Tuyết Hồng Y, Bộ Du, nhưng nếu phối hợp, đến cả Nguyên Thần đạo nhân cũng phải kiêng dè.”
“Tử sĩ?” Thiếu Viêm Nông nghe xong mắt sáng lên, lộ vẻ tươi cười.
Để một người tu tiên làm tử sĩ là điều vô cùng khó khăn.Thông thường phải huấn luyện thành tử sĩ trước, sau đó mới bồi dưỡng thành người tu tiên! Nhưng với tâm tính của tử sĩ, việc tiến xa trên con đường tu tiên lại vô cùng gian nan…Vì vậy, việc Bắc Sơn Dận có thể mang đến mười tên Vạn Tượng Chân Nhân là tử sĩ, quả là một món quà lớn.
Dù sao Đông Thạch tiên nhân từ chi nhánh Ứng Long Vệ chỉ phái Tuyết Hồng Y và Bộ Du đến hỗ trợ, chứ không thể dùng họ làm tử sĩ.
“Đây là con ta, tên là Bắc Sơn Hồ.Nó chưa từng gặp Thiếu Viêm công tử, nhưng đã sớm nghe danh ngài.Lần này nài nỉ ta mãi, muốn ta dẫn nó đến gặp Thiếu Viêm công tử một lần.” Bắc Sơn Dận mỉm cười.
“Bái kiến Thiếu Viêm công tử.” Bắc Sơn Hồ vô cùng kích động.
Thiếu Viêm Nông gật đầu nhẹ: “Bắc Sơn Hồ…Ừ, ta sẽ nhớ kỹ.”
Chỉ một câu nói đơn giản cũng khiến Bắc Sơn Hồ vô cùng hưng phấn.
“Lần này ta đến quận An Thiền là để thực hiện một thử thách nhỏ của bộ tộc.” Thiếu Viêm Nông nhìn Đông Thạch tiên nhân, Bắc Sơn Dận.”Cho nên không thích hợp phô trương ồn ào.Hai vị đã tặng ta một ít người, cũng giúp ta tăng thêm phần thắng.Ta cũng không thể lơ là với thử thách này, nên sẽ không ở lại đây lâu.Các ngươi không cần tiễn.”
“Chúng ta sẽ ở lại đây, chờ Thiếu Viêm công tử thắng lợi trở về, cùng nhau ăn mừng chiến thắng.” Bắc Sơn Dận và Đông Thạch tiên nhân nhìn theo bóng dáng đám người Thiếu Viêm Nông rời đi.
Trong Truyền Tống Trận chỉ còn lại Bắc Sơn Dận, Bắc Sơn Hồ và Đông Thạch tiên nhân.
Bên ngoài, dĩ nhiên vẫn có lão bộc phụ trách trông coi trận pháp.Nhưng cuộc nói chuyện vừa rồi đã được Đông Thạch tiên nhân dùng lực lượng trời đất ngăn cách âm thanh, nên những lão bộc này không hề hay biết người vừa đến là ai.
“Phụ thân, chúng ta tặng tử sĩ, mà Thiếu Viêm công tử cứ thế mà đi sao?” Bắc Sơn Hồ chớp mắt.
Bắc Sơn Dận liếc nhìn con trai mình.”Được nhận đã là may mắn của chúng ta rồi.Hiện giờ hắn còn phải vượt qua thử thách, cần người giúp đỡ nên mới nhận.Đến khi hắn trở thành ‘Võ Thần Công’, một nhân vật cực kỳ quan trọng trong vương triều Đại Hạ, dù chúng ta có tặng gì hắn cũng không thèm nhìn.Bây giờ tặng một phần, sau này sẽ nhận lại trăm phần, ngàn phần!”
Bắc Sơn Hồ trầm ngâm.
“Đi thôi, trở về.” Bắc Sơn Dận ra lệnh.
Một chiếc thuyền màu đỏ sậm, mang dáng dấp cổ xưa bay lượn trên không trung.
Trong chiến thuyền có sáu trăm Tử Phủ tu sĩ và hơn mười Vạn Tượng Chân Nhân.Thiếu Viêm Nông cùng người trung niên có đôi mắt hẹp dài đứng ở mép thuyền, nhìn xuống mặt đất bao la phía dưới.
“Tuyết Hồng Y, Bộ Du.” Thiếu Viêm Nông hỏi.”Quận An Thiền của các ngươi có những nhân vật lợi hại nào? Không tính Nguyên Thần đạo nhân và tiên nhân.”
“Không tính tiên nhân, Nguyên Thần đạo nhân…” Tuyết Hồng Y đáp.”Những Vạn Tượng Chân Nhân được coi là mạnh ở quận An Thiền gồm có mấy người ở Hắc Bạch Học Cung…dĩ nhiên còn có Liệt Thiên Kiếm Phái, Mộc Lam Tộc, Lạp Long Tộc, mỗi nơi đều có một vài tinh anh.Nhưng những kẻ đó đều là hạt giống của cả một thế lực, e là khó có thể tiếp cận.”
Thiếu Viêm Nông gật đầu nhẹ.
Tuyết Hồng Y là người ưu tú nhất trong thế hệ trẻ của Tuyết Long Sơn.Nhưng vì Tuyết Long Sơn chỉ là một môn phái nhỏ ở vương triều Đại Hạ, nên Tuyết Hồng Y đành phải làm lính hầu.
Càng là người ưu tú, lại càng khó đoán.
“Sao?” Bộ Du Chân Nhân bên cạnh mắt sáng lên.”Hình như đã đến địa giới Yên Sơn.Ở Yên Sơn có một thiên tài tuyệt thế, là Vạn Tượng Chân Nhân đỉnh cao của Hắc Bạch Học Cung.Đó là Bắc Minh Chân Nhân Kỷ Ninh.”
Nghe thấy tên Kỷ Ninh, Tuyết Hồng Y lập tức nhíu mày.
“Kỷ Ninh?” Thiếu Viêm Nông cũng lộ vẻ tò mò.
