Đang phát: Chương 25
Một đêm trôi qua, tờ mờ sáng, Hàn Lập đã vội vã hướng dược viên mà đến, lòng nóng như lửa đốt muốn xem đám dược thảo kia đã có biến chuyển gì.
Chưa đến nơi, một mùi hương dược liệu nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.
Hàn Lập khựng lại, trong lòng chợt lóe lên một tia hy vọng “Lẽ nào…?”
Bước chân hắn càng lúc càng nhanh, cuối cùng cũng dừng lại trước mấy gốc dược thảo tỏa hương thơm ngào ngạt.
“Đây…đây là đám thảo dược hôm qua?” Hàn Lập không tin vào mắt mình, đưa tay vỗ mạnh lên mặt, đến khi cảm thấy đau rát mới dừng lại hành động dại dột.
“Lá Hoàng Long Thảo chuyển sang màu tím đậm, Khổ Liên Hoa nở ra chín cánh, vỏ Vong Ưu Quả thì đen bóng… Ha ha! Ha ha!” Hàn Lập không kìm được, dù ngày thường tâm tĩnh như nước, giờ phút này cũng phải ngửa mặt lên trời cười lớn.
“Ta gặp may lớn rồi! Chỉ trong một đêm, dược tính của thảo dược đã tăng vọt, từ một hai năm thành mấy chục năm! Nhìn sắc lá, vỏ quả, cánh hoa, ngửi mùi hương…đây đích thị là dược liệu trân quý đã hoàn toàn thành thục!
Nếu cứ theo cách này mà bồi dưỡng, chẳng phải ta muốn bao nhiêu dược tài trân quý cũng được sao? Hơn nữa, dược tài mình không dùng hết có thể bán đi, tha hồ mà kiếm bạc!” Hàn Lập càng nghĩ càng hưng phấn, tâm tư bay bổng.
Hắn cảm thấy mình đã nhặt được chí bảo, đến mức lảo đảo suýt ngã, đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày, hệt như một gã thiếu niên mười bốn tuổi đang say sưa trong ảo mộng.
Một lúc sau, Hàn Lập mới dần tỉnh táo lại, lý trí dần hồi phục, bắt đầu lo lắng về những vấn đề có thể nảy sinh từ vận may trời giáng này.
“Trước hết, dược thảo này nhìn bề ngoài thì không có gì bất thường, nhưng dược chất bên trong thì phải kiểm nghiệm lại.Dù sao chúng cũng hấp thụ thứ chất lỏng kỳ quái kia mới biến đổi như vậy, ai biết có sinh ra biến dị gì không? Vụ con thỏ hôm qua, mình đã tận mắt chứng kiến, cẩn thận vẫn hơn.”
“Tiếp theo, lục dịch trong tiểu bình thần bí đã dùng hết, không biết dị tượng này có tiếp tục xảy ra hay không? Tốt nhất đừng là đồ dùng một lần, tối nay phải thử lại mới được.”
“Nếu hai phương diện trên không có vấn đề gì, mình còn phải nắm vững chi tiết cụ thể, quy trình của loại ‘thôi sinh dược’ này, để hoàn toàn kiểm soát được phương pháp thần kỳ này.”
Hàn Lập suy nghĩ hồi lâu, vạch ra mấy vấn đề cần giải quyết.Nếu không giải quyết được những nan đề này, vận may này đối với hắn chẳng khác nào trăng trong nước, hoa trong gương.
Sau khi đã tính toán kỹ lưỡng, Hàn Lập bắt đầu hành động.
Hắn rời khỏi dược viên, đến phòng bếp, hỏi quản sự mua hai con thỏ.Hành động này khiến quản sự bếp vừa mừng vừa lo, không hiểu thiếu niên này mua thỏ về làm gì, lẽ nào muốn tự tay giết thỏ để luyện trù nghệ?
Hàn Lập mặc kệ người khác nghĩ gì, lần này hắn không nhốt thỏ trong dược viên, mà nhốt trong phòng mình, để tiện quan sát sự biến đổi của chúng.
Sau đó, hắn quay lại dược viên, cẩn thận hái mấy gốc dược thảo được thôi sinh, chế thành vài cân thuốc bổ xương, trộn lẫn vào những món ăn mà thỏ thích nhất, ngày ba bữa đút cho chúng ăn, để xem thảo dược này có độc hay không.
Làm xong mọi việc, Hàn Lập lo lắng chờ đợi màn đêm buông xuống, cảm giác thời gian trôi qua thật dài đằng đẵng.Cuối cùng, đêm tối mà hắn chờ đợi cũng đến.
Trời vừa nhá nhem tối, Hàn Lập đã chạy ra ngoài phòng, lấy tiểu bình từ trong túi đặt lên mặt đất, bản thân thì tập trung tinh thần chờ đợi biến hóa.
Một khắc trôi qua… không có động tĩnh gì.
Hai khắc trôi qua… tiểu bình vẫn im lìm.
Đến canh ba…
Thời gian càng trôi, lòng Hàn Lập càng chìm xuống.Đợi đến tận hừng đông, tiểu bình vẫn không có dấu hiệu dị động.
Hắn hoàn toàn uể oải.”Chẳng lẽ bình này chỉ dùng được một lần? Chẳng lẽ mình đã làm sai điều gì?”
Hàn Lập cố gắng vực dậy tinh thần, nhìn một lượt xung quanh.
“Không có gì khả nghi, ngoại trừ trời hơi tối.” Hàn Lập lẩm bẩm.
Hắn chợt khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên trời.Bầu trời đen kịt, chẳng nhìn thấy gì.”Trời hơi tối…” Câu nói này bỗng nhiên làm Hàn Lập bừng tỉnh.
“Chẳng lẽ vì hôm nay trời âm u, không có ánh trăng?” Hàn Lập nhớ lại, trước kia, khi tiểu bình phát sinh dị biến đều là vào những đêm trăng thanh gió mát, có thể nhìn rõ ánh sao và ánh trăng.Còn hôm nay, trời âm u, mây đen vần vũ.
Hàn Lập so sánh một chút, tinh thần khẽ rung lên.Nhìn sắc trời, biết đêm nay sẽ không có gì xảy ra, liền cất tiểu bình đi, chuẩn bị đợi đến đêm trăng sáng sẽ thử lại.
Nhưng ngoài dự liệu của Hàn Lập, nửa tháng sau bầu trời chẳng những không quang đãng mà còn liên tục mưa phùn.Thời tiết này kéo dài cho đến tận hôm nay.
Hàn Lập nhìn cơn mưa rả rích bên ngoài, lòng nóng như lửa đốt.Hắn càng cần trời quang đãng, trời lại càng mưa không dứt, chẳng có ý định dừng lại.
Hắn quay đầu nhìn hai con thỏ đang trú mưa trong phòng.Vẻ nghịch ngợm, nhanh nhẹn của chúng càng khiến Hàn Lập thêm bực bội.Từ ngày hai con thỏ này ăn dược vật trộn lẫn thức ăn, chẳng những không có vấn đề gì, mà còn tinh ranh hơn trước.Hơn mười ngày nay, Hàn Lập mỗi ngày đều cẩn thận quan sát chúng, xác định lũ thỏ không có dấu hiệu trúng độc, ngược lại còn khỏe mạnh hơn nhờ ăn thuốc bổ cân tráng cốt.
Kết quả tốt này chẳng những không làm Hàn Lập vui mừng, mà còn khiến hắn có chút hụt hẫng.Hết cách, đối với hắn, việc tiểu bình có thể tái sinh lục dịch hay không đã trở thành mấu chốt của tất cả.Mà thời tiết khốn kiếp này cứ triền miên dai dẳng khiến cho bí ẩn này không thể giải đáp, khiến lòng Hàn Lập vô cùng buồn bực!
