Đang phát: Chương 2499
Gương mặt Liên Trường tái mét, sát khí ngút trời, dường như muốn nổ tung.Trong mắt hắn, Lý Vân Tiêu đã bị tuyên án tử hình.Hắn nghiến răng cười lạnh:
– Tốt lắm, ta sẽ vặn đầu tên nhà quê này xuống làm bóng, xem ngươi còn cười được không!
Cẩn Huyên tức giận, nhưng nghĩ đến thực lực của Lý Vân Tiêu thì không lo lắng gì cả, chỉ lạnh lùng nhìn hắn như đang nhìn một kẻ tự tìm đường chết.
Liên Trường bị ánh mắt khinh miệt của nàng chọc giận, “Ầm ầm” một tiếng bộc phát khí tức, chấn động không khí xung quanh, một cổ sát ý dày đặc lan tỏa.
Tống Quang và “Lý Vân Tiêu” đều nhíu mày.Đặc biệt là “Lý Vân Tiêu”, sau khi nhìn kỹ Lý Vân Tiêu, trong lòng “lộp bộp” một tiếng, cảm thấy dáng vẻ kia cực kỳ giống thân ảnh ở thành Hồng Nguyệt năm đó.
Nhưng tên này ăn mặc nhà quê như vậy, khiến hắn bớt nghi kỵ.
Lần cuối hắn thấy Lý Vân Tiêu là ở luận võ chọn rể của Khương Nhược Băng, đã nhiều năm trôi qua, Lý Vân Tiêu cũng thay đổi rất nhiều, đặc biệt là sau khi tu luyện thể thuật, khí chất và thần thái hoàn toàn khác trước.Thêm vào cách ăn mặc hiện tại, khiến “Lý Vân Tiêu” cảm thấy không thể nào là hắn được.
– Ngửi ngửi, thơm quá!
Yến Tinh Hỏa đột nhiên nhíu mũi, kinh ngạc nhìn Chính Đức:
– Chính Đức đại nhân, sao ngươi lại thơm như vậy?
Toàn thân Liên Trường run lên, hít sâu một hơi, sắc mặt đại biến, vừa sợ vừa giận, nhưng cũng mừng rỡ, quát:
– Vạn Hoa Bách Bảo Lộ! Thì ra kẻ trộm bảo vật là ngươi!
– Cái gì?!
Đám người xung quanh kinh hãi, khó tin nhìn sang.
Tống Quang kinh ngạc nói:
– Liên Trường công tử xác định? Không thể vu khống được đâu.
Dù sao Chính Đức thực lực có hạn, vị trí lại xa, sao có thể trộm được Vạn Hoa Bách Bảo Lộ?
Liên Trường lạnh giọng nói:
– Vạn hoa dùng để chế Vạn Hoa Bách Bảo Lộ đều là trân phẩm, một giọt đáng giá ngàn vàng, mùi thơm độc nhất vô nhị, thiên hạ không thể làm giả được.
Mọi người khẽ ngửi, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Yến Tinh Hỏa kinh ngạc nói:
– Quả nhiên giống hương khí lúc trước, không ngờ là người Tinh Nguyệt Trai trộm.
Trong mắt hắn lóe lên hàn quang, nhưng nhiều hơn là mừng rỡ.Tinh Nguyệt Trai đắc tội Liên gia, ít nhất không thể làm ăn ở thành Vĩnh Tương được nữa.
– Ha ha, lũ xuẩn tặc, xem các ngươi chết như thế nào!
Liên Trường hét lớn, cả người như chim bằng lăng không, mở năm ngón tay chụp tới, mặt đầy sát khí:
– Dám trộm đồ của ta, giết cả nhà các ngươi!
– A!!
Kế Chính Đức kêu thảm thiết, sắc mặt trắng bệch, run rẩy, khí tức kia ép tới khiến hắn khó thở, khóc lóc:
– Chuyện gì xảy ra vậy, cái này phải làm sao đây?
Yến Tinh Hỏa cười lớn:
– Ha ha, Chính Đức đại nhân, không ngờ ngươi lại to gan như vậy, dám coi thường thành chủ, Vân Tiêu công tử, Liên Trường công tử! Tinh Nguyệt Trai dám khí phách, không coi ai ra gì như vậy sao?
Hắn thừa cơ hãm hại, chụp đủ loại mũ, hy vọng có thể đè chết Kế Chính Đức, đoạt lấy cơ nghiệp của Tinh Nguyệt Trai.Cho dù Tinh Nguyệt Trai sau này phái người đến, hắn cũng không cần e sợ.
Huyền Hoa cười ha ha:
– Chính chủ tìm tới, vậy phải làm sao bây giờ?
Lý Vân Tiêu nói:
– Làm sao bây giờ? Ta có lấy Vạn Hoa Bách Bảo Lộ của hắn đâu, ngươi lấy à?
– Chưa, chưa, đương nhiên chưa!
Huyền Hoa vội xua tay.
– Hừ, còn dám nói dối! Đợi ta lột da các ngươi ra sẽ biết.
Liên Trường mở năm ngón tay thành trảo, chụp về phía Lý Vân Tiêu.
Hắn cảm thấy chính chủ là Kế Chính Đức, nhưng muốn băm vằm Lý Vân Tiêu trước!
Đột nhiên La Thiên khẽ động, chắn trước mặt Lý Vân Tiêu:
– Để ta.
Hắn một tay thành chưởng, không nhìn cũng chụp xuống.
Dù sao Liên Trường cũng là đồ đệ của ái đồ hắn, hắn muốn bảo vệ, sợ Lý Vân Tiêu ra tay giết chết đối phương.
Liên Trường trên không trung hoảng sợ, phát hiện nguyên lực toàn thân bị trói buộc, không thể vận chuyển.
Không chỉ vậy, không gian xung quanh cũng thay đổi, hắn bị ném mạnh ra ngoài, đập mạnh vào tường.
– Cái gì?!
Mọi người kinh hãi, không ít người nhận ra chưởng kia của La Thiên lợi hại thế nào.
“Vút…vút…vút…vút!”
Bốn phía thân ảnh xoay nhanh, xuất hiện rất nhiều võ giả trên không, khí tức hội tụ trên bầu trời, tập trung vào nhóm Kế Chính Đức.
Sắc mặt Tống Quang ngưng trọng, đứng lên khỏi ghế:
– Các hạ là ai?
La Thiên nói:
– Kẻ không liên quan, nhưng không thể làm ngơ trước một số việc.Thành chủ xin hãy mở to mắt, đừng để kẻ gian che mắt.
– Kẻ gian?
Sắc mặt Tống Quang trầm xuống:
– Ngươi chỉ ai?
Đồng tử “Lý Vân Tiêu” co lại, vỗ bàn, tức giận nói:
– Ngươi khẩu khí thật lớn, nói Liên Trường công tử là kẻ gian, hay là chỉ ta?
La Thiên nhìn hắn:
– Trong lòng ngươi tự rõ.
“Lý Vân Tiêu” giận dữ:
– Gan chó thật lớn!
Hắn lạnh giọng:
– Dám ngấm ngầm hại ta, có dám báo danh tính không?
La Thiên nói:
– Danh hào lão phu không vang, không muốn nói cho đám vớ vẩn các ngươi nghe, tự cảm thấy xấu hổ.
Yến Tinh Hỏa vội nói:
– Vân Tiêu công tử, bọn họ là người Tinh Nguyệt Trai.
– Hả? Tinh Nguyệt Trai?
“Lý Vân Tiêu” lạnh lùng nói:
– Ta trước khi đi thành Hồng Nguyệt đoạt Nhược Băng, đã gặp đại chưởng quỹ Tinh Nguyệt Trai, hắn còn nhờ ta chiếu cố việc buôn bán của các ngươi, xem ra chuyện hôm nay phải để đại chưởng quỹ các ngươi ra mặt giải quyết!
Tống Quang cũng lạnh lùng nói:
– Các hạ hẳn là cao thủ Tinh Nguyệt Trai phái tới? Tinh Nguyệt Trai ở thành Vĩnh Tương buôn bán ế ẩm, thế lực nhỏ nhất, nhưng ta không xem thường quý phái, còn giúp đỡ nhiều, hôm nay quý phái muốn báo đáp như vậy sao?
– Đáng chết! Dám đánh ta!
Liên Trường từ xa lao tới, người đầy bùn đất, trong tay lóe lên hàn quang, cầm kiếm đâm về phía La Thiên.
