Đang phát: Chương 2494
Xung quanh không ít thương nhân và những người có địa vị cũng hùa theo chế giễu, ra mặt coi thường.
Kế Chính Đức mặt mày xám xịt, ngồi một mình uống rượu giải sầu, trong lòng đầy tức giận.
Trữ Khả Vân thở dài:
– Sao lại ra nông nỗi này? Tinh Nguyệt Trai tuy mới thành lập, nhưng cũng coi như có tiếng tăm, mấy hội buôn nhỏ này mà cũng dám không nể mặt.
Kế Chính Đức buồn bã nói:
– Cũng tàm tạm thôi, nếu không nhờ có chút danh tiếng, hôm nay đến cái ghế ngồi cũng không có phần, được xếp chỗ ở đây coi như thành chủ còn nể tình.
Trữ Khả Vân gật đầu:
– Uổng công ngươi rồi, đợi ta liên hệ với Hàn Quân Tử, ta sẽ nói giúp ngươi một tiếng, bảo hắn chú ý đến việc hỗ trợ Vĩnh Tương.
– Thật á?
Kế Chính Đức mừng rỡ, vội nói:
– Đa tạ đại nhân!
Lòng hắn vô cùng phấn khởi, không nói đến việc được người đứng đầu Tinh Nguyệt Trai để ý, cho dù chỉ cần được tổng phụ trách khu vực phía đông nhớ đến thôi, thì coi như bao nhiêu khổ cực cũng được đền đáp.
Hắn vội hỏi:
– Đến giờ tiểu nhân vẫn chưa biết quý danh của đại nhân, có thể cho tiểu nhân được biết không?
Trữ Khả Vân đáp:
– Ngươi không cần biết đâu.
– Vâng, vâng.
Kế Chính Đức thấy sắc mặt nàng lạnh lùng, không dám hỏi thêm.
Nhưng trong lòng hắn vẫn vô cùng bất an, lúc thì hưng phấn, lúc lại kích động, ngồi đó uống rượu một cách vui vẻ, tâm trạng tốt lên rất nhiều.
Yến Tinh Hỏa từ xa thấy được vẻ mặt của hắn, nhướng mày, lẩm bẩm chửi một câu “Đồ thần kinh!”.
Giọng hắn không hề che giấu, lọt vào tai mọi người, Kế Chính Đức tức giận ném chén rượu, toàn thân run rẩy.
Lý Vân Tiêu vỗ vai hắn, cười nói:
– Bình tĩnh nào, đừng nóng.
– Dạ, tại hạ không sao, chỉ là sợ liên lụy đến các vị bị người ta khinh thường, nhưng ở đây phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không được xung đột với hắn, nếu không cuối cùng chúng ta sẽ thiệt.
Kế Chính Đức tức giận nói:
– Yến Tinh Hỏa ở Vĩnh Tương này quan hệ rộng lắm, hắn có thể có mặt ở đây là nhờ vào mặt mũi của thành chủ.Hắn gây khó dễ cho ta là vì Tinh Nguyệt Trai hiện giờ là cái gai trong mắt hắn, hơn nữa chúng ta mở rộng việc làm ăn dần dần đe dọa đến mối làm ăn chính của Ngân Mã thương hội, hắn chỉ muốn đuổi chúng ta đi thôi.
Lý Vân Tiêu giơ ngón tay cái lên, khen:
– Khiến đối thủ phải sợ, thế là ông thành công lắm rồi, tin tôi đi, ngày ông trở thành người có tiếng nói ở đây không còn xa đâu.
Kế Chính Đức ngẩn người một chút, buột miệng nói:
– Mong là vậy.
Nói xong, hắn lại uống rượu.
Lý Vân Tiêu khẽ cười, đảo mắt nhìn quanh, chợt ngạc nhiên.
Ở buổi tiệc này, hắn lại thấy người quen, chính là hội trưởng Tử Vân thương hội, Cẩn Huyên.
Cẩn Huyên lúc này trang điểm đoan trang nhã nhặn, mặc bộ váy trắng, đôi mày hơi chau lại vẻ ưu tư.
Quanh nàng có không ít võ giả vây quanh, nàng chỉ cười đáp lễ, khẽ mím môi.
Lý Vân Tiêu nhỏ giọng hỏi:
– Tử Vân thương hội ở Vĩnh Tương này có địa vị lắm à?
Kế Chính Đức đáp:
– Dạ, Tử Vân thương hội bản thân thực lực cũng tốt, hơn nữa lại là chi nhánh của Thiên Nguyên thương hội ở Vĩnh Tương này.Thiên Nguyên thương hội vốn ở Vĩnh Tương cũng làm ăn được, không hiểu sao thời gian trước lại rút hết toàn bộ về, giao hết mọi việc lại cho Tử Vân thương hội xử lý, cho nên Tử Vân thương hội mới trở nên giàu có như vậy.
– Thiên Nguyên thương hội rút lui?
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Có chuyện gì xảy ra à?
Kế Chính Đức nói:
– Việc này ta cũng không rõ lắm, đại nhân nếu muốn biết cụ thể, phải hỏi Cẩn Huyên hội trưởng thôi.Lần này nàng xuất hiện ở hôn lễ này, thật sự là ngoài dự đoán của ta.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nàng ở Vĩnh Tương, thành chủ gả con gái, ít nhiều gì nàng cũng phải nể mặt chứ.
Kế Chính Đức nói:
– Cũng đúng, nhưng mà Cẩn Huyên hội trưởng ngày thường khó gặp lắm.Vừa trẻ vừa đẹp, lại có quyền thế, giàu có bậc nhất, là hình mẫu lý tưởng của bao nhiêu người, đại nhân nếu muốn làm quen với nàng, đây là cơ hội tốt đó, hết tiệc thì khó nói lắm.
Lý Vân Tiêu nói:
– Hiểu rồi.
Nhưng hắn vẫn không để ý, đứng sau lưng Kế Chính Đức không nói gì, như một người bình thường, như một hòn đá ven đường.
– Cẩn Huyên tiểu thư, mấy ngày không gặp, sao trông cô có vẻ lo lắng vậy, tôi thật đau lòng.
Một chàng trai mặt mũi khôi ngô, tươi cười, không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt Cẩn Huyên.
Đường nét trên khuôn mặt chàng trai rõ ràng, như đao khắc, đôi mày tràn đầy khí phách, mặc áo bào xanh, vẻ mặt tự tin và ung dung.
Chàng trai thong thả phe phẩy quạt giấy, ra vẻ chỉ điểm giang sơn, chậm rãi nói:
– Không biết tôi có vinh hạnh được xoa dịu nỗi ưu phiền trên đôi mày xinh đẹp của Cẩn Huyên tiểu thư không?
Cẩn Huyên hơi lúng túng, thấy người tới, gượng cười:
– Ra là Liên Trường đại nhân.
Chàng trai cười nhẹ:
– Chuyện gì khiến Cẩn Huyên tiểu thư xinh đẹp phải cau mày vậy, tôi thấy mà xót?
Cẩn Huyên nghiêm mặt:
– Liên Trường đại nhân quá lời rồi.Gần đây thương hội mở rộng quá, có chút khó xoay xở thôi.
– Ồ? Chỉ là chuyện thương hội thôi sao?
Liên Trường khép quạt, cười nói:
– Gần đây tôi cũng có nghiên cứu về hoạt động của thương hội, hay là chúng ta cùng nhau thảo luận nhé.
Hai tên thủ hạ lập tức mang ghế đến, đặt ngay bên cạnh Cẩn Huyên, hắn không chút khách khí ngồi xuống.
Cẩn Huyên biến sắc, đứng dậy, chỉ sang phía đối diện:
– Liên Trường đại nhân, mời ngài ngồi bên kia.
Liên Trường cười:
– Tôi ngồi một mình có chút không quen, không biết có thể mời Cẩn Huyên tiểu thư cùng đối ẩm được không? Chúng ta có thể tâm sự chuyện thương hội.Tôi tin rằng với khả năng của mình, tôi có thể giải quyết mọi vấn đề đau đầu của Cẩn Huyên tiểu thư.
Cẩn Huyên nói:
– Điều khiến tôi đau đầu nhất hiện giờ chính là Liên Trường đại nhân ngài đấy, xin ngài hãy trở về chỗ của mình đi.
Một tên gia nhân sau lưng Liên Trường tức giận:
– Cẩn Huyên tiểu thư, công tử nhà ta là đại công tử của Liên gia, với thân phận và địa vị của ngài ấy, lẽ nào không xứng để tiểu thư uống một chén hay sao? Tiểu thư tự cao quá rồi đấy.
Một tên gia nhân khác lạnh lùng nói:
– Hừ, tiểu thư nên suy nghĩ kỹ, đắc tội với công tử nhà ta, liệu có phải là quyết định sáng suốt hay không!
Liên Trường biến sắc, nổi giận:
– Hai thằng nô tài các ngươi ăn nói bậy bạ gì đó! Bổn công tử tuy gia thế hiển hách, quyền thế ngập trời, nhưng cũng không dùng thân phận để chèn ép người khác! Huống chi Cẩn Huyên là tuyệt thế giai nhân, sao có thể đường đột! Hai thằng chó các ngươi, còn không mau xin lỗi rồi cút đi diện bích.
– Dạ, dạ!
Hai người vội vàng quay sang Cẩn Huyên xin lỗi, còn tự tát vào mặt mình, ra vẻ cầu xin tha thứ.
Liên Trường nói:
– Cẩn Huyên tiểu thư, hạ nhân không hiểu chuyện, có gì đắc tội, muốn đánh muốn giết tùy cô.
Hai người nghe xong, lập tức sợ hãi quỳ xuống, dập đầu lia lịa cầu xin tha thứ.
Cẩn Huyên cảm thấy bất lực, phất tay:
– Tất cả đứng lên đi, mau trở về chỗ của mình, yến tiệc sắp bắt đầu rồi, mọi người đang nhìn đấy, như vậy thật mất thể diện.
