Đang phát: Chương 2475
Đông Vô Mệnh mang theo cả trăm khôi lỗi mà chẳng thấy đâu.
Đám cường giả kéo đến ngọn núi này, yêu khí ngút trời, thu hút vô số ánh mắt.Người của Phi Linh Môn thì nhìn chằm chằm vào vực sâu thăm thẳm phía trước.
Tạ Thiên quan sát kỹ lưỡng, ánh mắt khẽ biến đổi:
– Nhiều người đến thật.
Tạ Địa phẩy tay áo đỏ, che giấu khí tức, nhưng khí thế vẫn rất đáng gờm:
– Khá đông đấy, nhiều khí tức cường giả, chắc mấy lão quái ẩn cư cũng mò ra rồi.
Ầm ầm ầm!
Trong vực sâu lại phát ra những tiếng động lớn.Vô số ánh mắt đổ dồn về phía vực sâu.Không gian nơi đó bắt đầu rung chuyển như sắp có thứ gì đó phun trào, những ngọn núi xung quanh cũng rung rinh theo.
Nhưng sự rung chuyển này chỉ diễn ra trong chốc lát rồi biến mất.Gần đây, tần suất rung chuyển tương tự xảy ra nhiều hơn, và mỗi lần lại càng lớn hơn.
Động tĩnh trong vực sâu khiến những người trên các ngọn núi phía xa đỏ mắt, tiếng thở dốc nặng nề.Bọn họ đến đây chỉ vì báu vật.
Cường giả Phi Linh Môn vừa đặt chân xuống đất, một giọng nói sang sảng vang lên từ ngọn núi bên cạnh:
– Tạ Thiên, Tạ Địa, không ngờ hai người thật sự ở Phi Linh Môn.Ta đến hơi muộn rồi.
Mấy chục bóng người bay đến.
Dẫn đầu là một người mặc áo xám, đáp xuống gần chỗ Tạ Thiên và Tạ Địa.Người này khoanh tay đứng, liếc nhìn Tạ Thiên và Tạ Địa.Đôi mắt sâu thẳm như hố đen, khoảng bảy mươi tuổi, tóc đen nhánh, trên người luôn có gió nhẹ thổi, tạo cảm giác dễ chịu như gió xuân.
Tạ Thiên nhìn người vừa đến, đánh giá từ đầu đến chân rồi cười nói:
– Lão già, thì ra ngươi cũng đột phá Vũ Tôn bát trọng rồi cơ đấy.
Lão nhân áo xám cười đáp:
– Buồn cười, chỉ có hai người các ngươi được đột phá thôi à?
Nụ cười rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng lại cho cảm giác mông lung khó nắm bắt.
– Vân Phi Hồng, không ngờ lão già nhà ngươi cũng đến.
Tiếng nói vừa dứt, trên bầu trời chợt vang lên những chấn động không gian.Một khe nứt không gian bị xé toạc, một người mặc trường bào màu tím bước ra.
Người áo tím vừa xuất hiện đã tỏa ra khí thế vô hình, khoảng bảy mươi tuổi.Người nào nhìn kỹ sẽ thấy tim đập nhanh, không kiềm chế được mà run rẩy.Dường như có một nguồn năng lượng thiên địa bao trùm lấy người này.
Sau lưng người áo tím có mấy chục bóng người đáp xuống, dẫn đầu là Lữ Chính Cường, theo sau là Lư Khâu Mỹ Vi, Giác Linh Tôn Giả, Tinh Linh Tôn Giả và các cường giả Vương cấp.
Lão nhân áo xám đến trước chính là Thiên Dương Tôn Giả Vân Tiếu Thiên của Vân Dương Tông.
– Mang Linh, ngươi cũng đến góp vui à?
Sau lưng Vân Tiếu Thiên là nhóm Thiên Thủy Tôn Giả, Thiên Phong Tôn Giả.
Vân Tiếu Thiên và Lữ Chính Cường vừa thấy mặt nhau liền trừng đối phương, như thể người kia nợ mình mấy chục bộ vũ kỹ địa giai vậy.
– Đều đến rồi sao? Vậy chúng ta cũng tới góp vui.
Tiếng nói vừa dứt, những bóng người từ các ngọn núi xung quanh bay lên không trung, tuy che giấu khí tức, nhưng khí thế vô hình vẫn rất kinh người.
Vù vù vù!
Từng bóng người đáp xuống, có khoảng mấy trăm người.Dẫn đầu là các chủ của Nhật Sát Các, Lạc Kiến Hồng; Kỷ Diệu Tông của Kiền Hiên Đảo; Ô Chấn Vũ của Tinh Ngục Các; Trọng Nham Tôn Giả, Đồ Linh Tôn Giả, Vạn Linh Tôn Giả, Phi Đao Tôn Giả, Kinh Hồn Tôn Giả…một đám cường giả đều có mặt.
Trong đám người, cường giả của Đảo Thiên Vân cũng có mặt, dẫn đầu là một nữ nhân trẻ trung khoảng mười sáu tuổi, mắt như minh châu, da dẻ trắng mịn như ngọc.Đôi mắt đẹp toát lên vẻ quyến rũ khó tả, khiến người nhìn vừa thấy đẹp lại không lả lơi, vừa diễm lệ lại không tục tĩu.Cô chính là đảo chủ hiện tại của Đảo Thiên Vân, Đạm Thai Tuyết Vi.
Bên cạnh Đạm Thai Tuyết Vi là một nữ nhân mặc cung trang màu đỏ, khí chất quyến rũ, mắt phượng u buồn, ánh mắt khiến người ta khó lòng kìm lòng.Da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh búi cao, môi đỏ thắm cong lên, thân hình yểu điệu khiến nhiều người phải ngoái nhìn.Nữ nhân này có khí thế bất phàm.Mộ Dung Lan Lan, người đã đột ngột mất tích khiến Lục Thiếu Du vô cùng thắc mắc.
Sau lưng Mộ Dung Lan Lan, hai vị Kính Hoa Thủy Nguyệt và đám cường giả Thiên Huyễn Tôn Giả cũng có mặt.
Đạm Thai Tuyết Vi và Mộ Dung Lan Lan đáp xuống ngọn núi, đôi mắt đẹp cùng hướng về phía Phi Linh Môn, nhìn đám người của Phi Linh Môn, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp, mơ hồ có chút thất vọng.
Thiên Huyễn Tôn Giả cũng có mặt trong đội hình cường giả của Đảo Thiên Vân.Đứng trước Đạm Thai Tuyết Vi là một nữ nhân mặc váy dài màu trắng, trông khoảng bốn mươi tuổi, nhưng tóc vẫn đen nhánh, da trắng nõn nà, ngũ quan tinh xảo không có vẻ già nua, ngược lại toát ra sức quyến rũ.Giống như rượu ngon lâu năm, càng ủ lâu càng thơm.Đôi mắt như nước kia khiến người ta khó lòng rời mắt.
Lúc này, trong đám cường giả, ngoài người của Nhật Sát Các, Kiền Hiên Đảo, Tinh Ngục Các, Thiên Vấn Đảo, còn có Ưng công tử Hàn Tử Khiêm, Tiêu Dao Vương Quân Lâm Hàn, Quy Ngọc Tôn Giả, Chân Nguyên Tôn Giả, Ngân Đao Tôn Giả, Địa Vũ Tôn Giả…cũng đều có mặt.
Đội hình cuối cùng là một thanh niên mặc trường bào màu trắng, ngũ quan tinh xảo như được điêu khắc, khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, đôi mắt trong veo, tay cầm một chiếc quạt trắng tinh.Trong vẻ tuấn tú lại có nét dịu dàng của nữ giới.Đây chính là Âm Dương Vương cải nam trang.Sau lưng nàng là Hàn Ngọc Tôn Giả, Hóa Linh Tôn Giả, đều là người của Thánh Linh Cốc.
Trong các thế lực lớn, mỹ phụ cung trang của Đảo Thiên Vân là nổi bật nhất.Trong Nhật Sát Các, Kiền Hiên Đảo, Tinh Ngục Các đều có một lão nhân, khí độ bất phàm, bộ dạng già nua, nhưng quanh thân lại vô hình tạo ra sự thay đổi năng lượng thiên địa.
Một đám người đứng thẳng, trên ngọn núi toàn là cường giả hội tụ.Khí thế kinh người vô hình khiến đám tán tu phía xa phải lùi lại, không ai dám đến gần.
Thiên Dương Tôn Giả Vân Phi Hồng, Mang Linh Tôn Giả, Thiên Địa Nhị Tôn và các cường giả cùng nhìn chằm chằm về phía những người vừa đến, dường như toàn là người quen.
– Thanh Oản Tôn Giả, Thiết Kiếm Tôn Giả, Thất Tinh Tôn Giả, Kiền Chính Tôn Giả, các vị cũng chịu ra mặt sao?
Trên đảo Thiên Vấn, mỹ phụ cung trang khoảng bốn mươi tuổi uyển chuyển bước lên:
– Đã lâu không gặp đám lão già các ngươi, không ngờ lần này ra ngoài lại gặp mặt đầy đủ thế này.
Thiên Dương Tôn Giả Vân Phi Hồng, Mang Linh Tôn Giả, Thiên Địa Nhị Tôn đều bị thu hút ánh mắt.
Thiên Dương Tôn Giả hỏi:
– Thanh Oản Tôn Giả mấy năm nay sống thế nào rồi?
Trên khuôn mặt già nua của Vân Phi Hồng thoáng qua một tia kích động mà người ngoài khó nhận ra.
Thanh Oản Tôn Giả mỉm cười đáp:
– Tạm được, thân thể vẫn còn khỏe mạnh.
Nụ cười của Thanh Oản Tôn Giả không giống một người đã sống không biết bao nhiêu trăm năm.Cô không khác gì một thiếu nữ, chỉ là có thêm khí chất chín chắn và quyến rũ, tựa như trái đào mọng nước tỏa hương thơm ngào ngạt.Nhiều cường giả đỉnh cao quen biết Thanh Oản Tôn Giả đều tiếc nuối dời mắt đi.
