Đang phát: Chương 247
Hoắc Vũ Hạo đương nhiên hiểu rõ, Y Lai Khắc Tư lại đang chỉ điểm hắn…
Y Lai Khắc Tư thúc giục: “Còn chờ gì nữa? Hào quang kia đã suy yếu, chính là thời cơ ngàn năm có một để phá vỡ nó!”
…Khi Hoàng Kim Lộ vừa tan biến, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông sóng vai xuất hiện.Hoắc Vũ Hạo buông tay, đồng thời dang rộng hai tay.Vương Đông cũng giơ cao tay phải.Bốn ánh mắt giao nhau, họ dường như nhìn thấy bóng hình mình trong mắt đối phương, tâm ý tương thông đến mức không cần lời nói.
Hoắc Vũ Hạo nâng niu tay phải của Vương Đông như bảo vật, khẽ nhắm mắt.Bàn tay hắn bỗng trở nên trắng muốt, còn tay Vương Đông lại nhuốm một màu vàng nhạt kỳ dị.Ba bàn tay hợp lại, một cỗ khí thế kinh thiên động địa bùng nổ, càn quét khắp đấu trường.
Từ bên ngoài nhìn vào, chỉ thấy màn sương băng đột ngột lan rộng, tựa như đóa hoa nở rộ, nhưng ẩn chứa trong vẻ đẹp ấy là áp lực khiến người ta run sợ.Lúc này, chỉ có Lăng Lạc Thần và Từ Tam Thạch mới cảm nhận rõ ràng nhất sự rung động trong lòng, bởi cảnh tượng trước mắt vượt quá sức tưởng tượng của họ.
Quầng sáng trắng hòa quyện với ánh vàng kim, bao phủ lấy Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.Ngay sau đó, một bóng người cao lớn lặng lẽ xuất hiện phía sau hào quang.Ảo ảnh cao khoảng hai trượng, dáng người vạm vỡ, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, khoác trên mình bộ trang phục trắng muốt như được đính kim cương.Đôi mắt hắn màu xanh biếc, không phải xanh thẫm mà là một màu xanh thăm thẳm vô tận.Nhìn tướng mạo, người này giống Hoắc Vũ Hạo đến tám phần, hay nói đúng hơn, đây chính là hình ảnh Hoắc Vũ Hạo khi trưởng thành.
Khi ảo ảnh xuất hiện, màn sương băng đang lan tỏa đột ngột cuộn trào, bắn thẳng lên trời, thậm chí hút cả hồn lực của Lăng Lạc Thần.Dù bất ngờ, Lăng Lạc Thần vẫn nhanh chóng trấn định, không hề phản kháng mà tiếp tục duy trì màn sương băng.Dù lượng sương băng hao hụt đáng kể, nhưng vẫn đủ sức bao phủ lấy bốn người.Rõ ràng là ảo ảnh, nhưng sao lại chân thực đến thế?
Ảo ảnh giơ tay phải, đặt lên tầng hào quang, hào quang dần ngưng tụ, còn ảo ảnh thì tan biến.Khi ảo ảnh biến mất, cả Từ Tam Thạch lẫn Lăng Lạc Thần đều cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt.
Khoảnh khắc sau, Tinh Chi Thủ Hộ rung lên bần bật, rồi một cây chùy khổng lồ xuất hiện.Cây chùy đen như mực, hai đầu nhô lên những lưỡi sắc bén màu xanh biếc, chuôi chùy được phủ một lớp hạt kim cương nhỏ li ti như trân châu.Cùng lúc đó, một âm thanh nức nở vang lên, tựa như không khí xung quanh đang khóc than cho sự xuất hiện của nó.
Hai đầu nhọn của thanh chùy bỗng bừng sáng màu xanh biếc, thân chùy lóe lên ánh vàng kim, còn cán chùy mang màu trắng của băng, ba loại ánh sáng cùng lúc nở rộ.Sau đó, thanh chùy hóa lớn, dài đến mười trượng, đường kính đầu chùy khoảng ba trượng, phía trên nhuốm một màu đỏ máu rực rỡ.
Tất cả ánh sáng vừa xuất hiện đều bị màu đỏ như máu kia thôn phệ, Tinh Chi Thủ Hộ cũng run rẩy dữ dội, phảng phất như có một bàn tay vô hình đang điều khiển thanh chùy.Thanh chùy lao thẳng xuống màn sáng Tinh Chi Thủ Hộ.
Công chúa Cửu Cửu thất kinh khi thấy thanh chùy từ từ rơi xuống.Nàng cảm thấy Tinh Chi Thủ Hộ thoáng hiện một tia đỏ như máu, lồng ngực nàng nhói đau, viên thủy tinh hình thoi trên trán run rẩy kịch liệt rồi xuất hiện vài vết nứt, Tinh Chi Thủ Hộ triệt để sụp đổ.Ánh sáng đỏ huyết chợt lóe rồi tắt, băng sương trên sàn đấu cũng tan biến.Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lại một lần nữa xuất hiện trên sàn đấu, nhưng lúc này Vương Đông đã ngã xuống, tựa lưng vào Hoắc Vũ Hạo, rõ ràng đã mất đi ý thức.
Hoắc Vũ Hạo vẫn còn chút tỉnh táo, hắn nhìn thẳng về phía trước, tay phải ấn lên trán, sau đó ngón trỏ và ngón giữa chỉ thẳng lên trời.Một tia sáng màu xanh kỳ lạ bay thẳng lên không trung rồi biến mất, nơi tia sáng bay đến chính là chiếc lồng phòng ngự tuyệt đối đang giam giữ Mã Tiểu Đào.
Hai mắt Hoắc Vũ Hạo khẽ sụp xuống, nhưng hắn vẫn không quên liếc nhìn công chúa Cửu Cửu, ánh mắt còn kiêu ngạo hơn cả lúc nàng ta nhìn hắn trước trận đấu.Sau đó, hắn cũng ngất xỉu theo người bạn đang tựa vào lưng mình.
Keng.
Chiếc lồng phòng ngự bị tia sáng kia đánh trúng, vang lên một tiếng động lớn, rồi run rẩy kịch liệt.Màu vàng rực rỡ ban đầu giảm xuống với tốc độ kinh người, chỉ trong hai hơi thở đã chuyển thành màu xám, để lộ ra màu bạc thật sự của chiếc lồng.
Khi màn sương băng tan biến, khán giả bên dưới cũng nhìn thấy tình hình trên sàn đấu.Tinh Chi Thủ Hộ bề ngoài chỉ là Hồn Kỹ từ hồn hoàn thứ tư của công chúa Cửu Cửu, nhưng thực tế không phải muốn dùng là dùng được.Vũ Hồn Tinh Quan mạnh hơn những vũ hồn bình thường rất nhiều, người có vũ hồn này cũng có thiên phú cực cao, nhưng đồng thời khi tu luyện phải trả cái giá không nhỏ.
Hồn sư có vũ hồn Tinh Quan chỉ có thể tu luyện vào ban đêm, vì họ nhất định phải hấp thu năng lượng từ các vì sao trên trời để tăng cường tu vi, hơn nữa những hồn kỹ muốn thi triển phải thông qua năng lượng hấp thu ấy mới có thể sử dụng.Trong đó, kỹ năng cần hấp thu lâu nhất chính là Tinh Chi Thủ Hộ.Mười tám viên thủy tinh sáng như ánh sao cần mười tám ngày không ngừng hấp thu năng lượng mới hoàn thành, uy lực của Tinh Chi Thủ Hộ sẽ tăng lên theo tu vi của hồn sư, đây là một kỹ năng vô cùng hiếm thấy, vì nó không phụ thuộc vào năm tuổi của hồn hoàn.
Nhưng điểm yếu lại cực kỳ rõ ràng, một lần sử dụng phải cần ít nhất mười tám ngày sau mới lại sử dụng tiếp được.Đây cũng là lý do tại sao Tinh Chi Thủ Hộ có lực phòng ngự biến thái như vậy, chẳng những nó có thể sử dụng trên một phạm vi lớn, mà với tu vi của công chúa Cửu Cửu, lực phòng ngự của nó còn mạnh hơn một Chiến Hồn Sư hệ Phòng Ngự bậc Hồn Đế.
Vì lẽ đó, công chúa Cửu Cửu và Hoàng Đế Tinh La mới tự tin vào chiến thắng đến vậy.Nhưng giờ phút này, một kỹ năng với lực phòng ngự biến thái như thế cũng bị phá vỡ.Rõ ràng, với thực lực của những người trong học viện Sử Lai Khắc, lẽ ra không ai đủ khả năng làm được điều đó mới đúng.Chỉ có một lý giải duy nhất, một trong bốn người nấp trong màn sương mù kia vừa vặn có năng lực khắc chế Tinh La Thủ Hộ.Ngay sau đó, mọi người lại càng bất ngờ hơn khi kiện hồn đạo khí cấp bảy được xưng là có lực phòng ngự tuyệt đối cũng gặp vấn đề…
Y Lai Khắc Tư nói: “Dao khắc Phệ Linh đã được ta tịnh hóa vẫn chưa biến mất, Sinh Linh Kim chứa đựng một lượng Sinh Mệnh Lực khủng bố đến mức ngươi không thể tưởng tượng được đâu, cho nên ngươi phải tự mình làm ra một thanh đao khắc, khi đó uy lực của Sinh Linh Kim mới thật sự hé mở.Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, tên của nó sẽ là Sinh Linh Thủ Vọng.Thanh đao đó ngoài việc có thể rót ra mà đồng thời cũng có thể rút đi Sinh Mệnh Lực.Khả năng tước đoạt ấy gọi là Tài Quyết.Những Sinh Mệnh Lực được nó rút đi đều trở về nằm trong Sinh Linh Thủ Vọng.Mỗi năng lượng tồn tại trên đời này đều có sinh mệnh, mỗi khi tước đoạt Sinh Mệnh Lực nếu gặp phải phản kháng mới mất đi hiệu lực, có điều ở thế giới hồn đạo khí này của ngươi, nó là một loại vũ khí khá tốt.”
…………………….
Nếu Mã Tiểu Đào bỏ qua cơ hội trước mắt thì đây chẳng phải là Mã Tiểu Đào nữa.Trong thời gian bị nhốt ở bên trong, không một giây phút nào nàng ngừng thử phá tan nó.Tính tình Mã Tiểu Đào thế nào? Ví bản thân nàng là một thùng thuốc súng cũng không sai.Có điều nàng không phải dạng người nóng nảy bộc chộp không có đầu óc, mà ngược lại, vẻ ngoài của nàng như thế cũng vì sự nhạy bén thông minh kia được nàng che giấu vô cùng hoàn hảo.
Sau vài lần thử công kích mạnh, nàng đã hiểu, với tu vi của mình, nàng không thể nào phá vỡ được chiếc lồng giam này, ít nhất trong một thời gian ngắn nữa là không thể.Tiếp đó, nàng có một quyết định vô cùng sáng suốt, nàng trực tiếp ngồi xuống trong lồng, vừa cẩn thận khám phá, vừa bắt đầu vận chuyển hồn lực, khôi phục lại lượng hồn lực đã tiêu hao, đồng thời cũng không quên quan sát tình huống bên ngoài.
Mã Tiểu Đào biết, nếu mình liều mạng tấn công thì thời gian chiếc lồng giam này biến mất sẽ giảm xuống một ít, nhưng một khi đối phương đã sử dụng đến món hồn đạo khí này để giam giữ nàng, thì tuyệt đối khi mình thoát ra cũng sẽ bị đối phương liên thủ tấn công như Đái Thược Hành kia.Đã vậy, thì nàng thà chọn cách từ từ chờ đợi.Bất kể đối phương có chiến thuật gì, chỉ cần nàng không ngã xuống thì kết quả vẫn chưa được ấn định.
Hiện nay, tạm thời học viện Sử Lai Khắc mất đi đội trưởng là nàng, nhưng vẫn còn Đái Thược Hành, hắn không phải là người bị đánh bại một cách dễ dàng như thế, nếu có thua thì cũng sẽ khiến đối phương trả giá không nhỏ.Hơn nữa, chiếc lồng giam có lực phòng ngự mạnh như thế này không thể duy trì trong thời gian dài được.Cho nên nàng chờ đợi, một khi mình thoát ra sẽ trả cả vốn lẫn lời cho đối thủ.
Cô ngồi bên trong quan sát cục diện, cẩn thận từng ly từng tý mọi góc độ có thể quan sát được, nàng chờ một cơ hội để nghịch chuyển càn khôn.Từ trước đến nay, nàng chưa hề mất đi lòng tin vào thực lực của mình.Mã Tiểu Đào tự nhủ, chỉ cần nàng không ngã xuống, thì học viện Sử Lai Khắc sẽ không dễ dàng chịu thua.
