Đang phát: Chương 246
Khi Trần Mộ trở về, anh ta ngạc nhiên thấy tòa nhà đã thay đổi hoàn toàn.
Từ xa, anh đã nghe thấy giọng Ba Cách Nội Nhĩ đang quát tháo ầm ĩ:
– Tất cả tập trung cao độ cho tôi! Hách Tháp, cậu giỏi nhất khoản bẫy rập đúng không? Đem tất cả những gì cậu biết bày ra hết đi, rõ chưa? Là tất cả đấy! Hôm nay chúng ta mất mặt với ông chủ quá rồi! Phải xốc lại tinh thần cho tôi, chúng ta là tinh anh! Tinh anh! Có hiểu tinh anh là gì không? Là được trả lương cao hơn đám tạp tu bình thường, nhận những việc khó khăn hơn! Không thể áp dụng tiêu chuẩn bình thường cho chúng ta được! Tôi yêu cầu…
Ba Cách Nội Nhĩ chợt thấy Trần Mộ, hắn khựng lại rồi cười hề hề:
– Ông chủ, ngài về rồi!
Trần Mộ liếc nhìn vào trong phòng, trên sàn nhà, trần nhà, vách tường, trong góc nhà đều có thể thấy những vật kỳ quái nhỏ bé.Anh chỉ vào chúng, tò mò hỏi:
– Cái này là cái gì?
– Đều là mấy cái bẫy nhỏ thôi ạ.Đây là tạc đạn tạp giới, chạm nhẹ là nổ, uy lực không lớn lắm, chỉ có thể làm đứt chân thôi.Còn cái kia là phong oa môi, hắc hắc, kẻ xâm nhập chỉ cần tới gần, nó sẽ phóng ra một chùm năng lượng hỏa diễm nhiệt độ cao, rất khó trốn, một khi dính vào thì…
Ba Cách Nội Nhĩ cười đầy vẻ hiểm ác.
Nhìn Ba Cách Nội Nhĩ trước mắt, Trần Mộ hơi ngạc nhiên.Chẳng lẽ đây mới là bộ mặt thật của hắn?
– Ông chủ, năng lượng tạp mua được chưa ạ?
Ba Cách Nội Nhĩ cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
– À, mua được rồi, nhà đấu giá sẽ đưa đến.
– Vậy thì tốt! Bọn nhóc này, tôi nhất định phải huấn luyện chúng nó thật kỹ!
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt đột nhiên chạm phải Duy A, vẻ mặt hắn cứng đờ.
Duy A không thèm nhìn hắn, chăm chú nhìn vào thính thị huyễn tạp trước mặt.
Trần Mộ cũng đi vào phòng huấn luyện, ba tạp tu hộ vệ rất ý tứ không đi theo vào.
Suy nghĩ một chút, Trần Mộ liên lạc với Ngưỡng Mập.Gã béo này có vẻ rất phấn khởi như vừa làm được chuyện gì tốt.
– Sao vậy? Hiếm khi cậu tìm tôi hai lần trong một ngày đấy.
Ngưỡng Mập cười hì hì nói.
Trần Mộ đi thẳng vào vấn đề:
– Tôi muốn bán chiết hình yến ba tạp.
Vẻ mặt Ngưỡng Mập lập tức nghiêm túc hẳn lên:
– Cậu muốn bán nó?
– Ừ, tôi có hai tấm.Tôi đã nghĩ kỹ, cảm thấy bán đi có lợi hơn.
Trần Mộ cẩn thận nói.
– Cậu muốn bán thế nào?
Ngưỡng Mập cũng chăm chú vì hắn biết giá trị của tạp phiến này.
– Không đấu giá.
Trần Mộ quả quyết nói, lời của Ngưỡng Mập hôm đó anh khắc sâu trong tâm trí:
– Cậu tìm người bán đi, giá cả tùy cậu.
Ngưỡng Mập trầm ngâm:
– Chuyện này không khó.Chiết hình yến ba tạp muốn bán thật ra rất dễ dàng, bất quá chúng ta tốt nhất không nên để lộ ra.Tiêu Tư thì sao? Hắn hẳn là sẽ trả giá tốt.
Tiêu Tư? Trần Mộ hoàn toàn không có khái niệm về người này, anh nói:
– Về khoản này tôi không rành lắm, cậu xem rồi làm là được.
Ngưỡng Mập không từ chối:
– Được thôi, nhưng lợi nhuận từ tạp phiến này tôi không nhận.Tôi muốn bổ sung một thỏa thuận.Sau này nếu xuất hiện tạp phiến tương tự chiết hình yến ba tạp, tôi sẽ là người tìm giúp cậu người bán, lợi nhuận thuộc về cậu.
Trần Mộ khó hiểu:
– Tại sao? Chúng ta không phải đã thỏa thuận rồi sao?
Ngưỡng Mập lắc đầu:
– Cậu không hiểu ý tôi rồi, tạp phiến giá trị như thế này, không phải cứ có tiền là mua được.Việc cậu cho tôi tìm người bán đã là một sự giúp đỡ lớn rồi.Lợi ích của tôi cũng không hơn cậu là bao, hơn nữa cậu đang cần tiền.Tôi thấy áy náy vì không đảm bảo được an toàn cho cậu.Số tiền đó đối với cậu là vô cùng quan trọng, còn với tôi chỉ là thêm chút gấm hoa thôi.Hơn nữa, cậu càng an toàn thì lợi ích của tôi càng lớn.
– Được.
Trần Mộ suy nghĩ một lát, cảm thấy Ngưỡng Mập rất quan tâm đến mình, nên không khách sáo, thản nhiên chấp nhận.
Ngưỡng Mập rất thích thái độ này của Trần Mộ, cười nói:
– Vậy thì tốt rồi! Về phần an toàn, Ba Cách Nội Nhĩ đúng là chuyên gia.
Nói đến đây, ánh mắt hắn lộ vẻ hồi tưởng:
– Năm đó, hắn nổi danh lừng lẫy…Ai, không nói nữa, sau này cậu sẽ biết đồng tiền mình bỏ ra đáng giá đến cỡ nào, sau này cậu cần gì cứ báo, tôi sẽ tìm cách đáp ứng cậu.
Nghe Ngưỡng Mập kể, có vẻ quá khứ của Ba Cách Nội Nhĩ rất huy hoàng.Trần Mộ đột nhiên nhớ ra một việc, hỏi:
– Anh có nghe qua về kim ban nhuyễn dịch khuẩn chưa?
Ngưỡng Mập sửng sốt:
– Kim ban nhuyễn dịch khuẩn? Sao cậu lại nhắc đến thứ đó?
– Chỉ là nghe nói, nên tò mò không biết nó là cái gì.
Trần Mộ không muốn người khác biết về vấn đề sức khỏe của mình, nên che giấu nói.
– Vật này tôi có nghe nói.Nó xuất xứ từ Bách Uyên Phủ, rất quý hiếm, nghe nói có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng cũng chỉ là nghe nói thôi, thật hư thế nào thì không biết.Thành thật mà nói, tôi không tin thứ gì có thể kéo dài tuổi thọ, chắc là phóng đại thôi.
Ngưỡng Mập vỗ đầu, bỗng nhiên vẻ mặt như chợt hiểu:
– Tôi biết cậu nghe từ đâu rồi, là tin tức trên thính thị huyễn tạp phải không! Lần này Liên Bang tổng hợp học phủ chi mạnh tay quá, ngay cả vật quý giá nhất cũng đem ra, xem ra bọn họ quyết tâm có được Trung Châu tập đoàn rồi!
Thấy Trần Mộ nghi hoặc, Ngưỡng Mập cười nói:
– Kim ban nhuyễn dịch khuẩn là loại đồ vật không thể dùng tiền mua được.Cả liên bang, chắc chỉ có lục đại thế lực mới có, Liên Bang tổng hợp học phủ lại đem ra để chiêu mộ Trung Châu, sao mà không ngạc nhiên.Tôi chỉ không hiểu, Liên Bang tổng hợp học phủ vì sao lại làm ầm ĩ chuyện này lên như muốn cho nhiều người biết vậy.
Trần Mộ nghe như lọt vào sương mù, không hiểu vì sao Ngưỡng Mập lại nhắc đến Liên Bang tổng hợp học phủ.Ngưỡng Mập còn nói nhiều điều mà Trần Mộ không hiểu.Nhưng anh vẫn nắm được một vài thông tin hữu ích.
Thứ nhất, nhà đấu giá của Ngưỡng Mập không có kim ban nhuyễn dịch khuẩn, hơn nữa hắn cũng không có cách nào tìm ra.
Thứ hai, có khả năng chỉ lục đại thế lực mới có dịch khuẩn kia.
Thứ ba, Liên Bang tổng hợp học phủ lần này mang theo kim ban nhuyễn dịch khuẩn, có vẻ như muốn dùng nó làm một trong những vật trao đổi với Trung Châu.
Nghĩ thông suốt, Trần Mộ đột nhiên nói:
– Nếu tôi dùng chiết hình yến ba tạp để trao đổi với lục đại thế lực lấy kim ban nhuyễn dịch khuẩn, có được không?
Ngưỡng Mập lắc đầu chắc chắn:
– Khó lắm! Cậu có thể không biết, liên bang không sản xuất ra kim ban nhuyễn dịch khuẩn, hơn nữa quan hệ của chúng ta với Bách Uyên Phủ không tốt, nên số lượng kim ban nhuyễn dịch khuẩn được chuyển vào liên bang rất ít.Mấu chốt là, nó có thể kéo dài tuổi thọ.Chỉ cần một ít kim ban nhuyễn dịch khuẩn là có thể khiến một đại chế tạp sư tận tâm phục vụ trong thời gian dài.Chiết hình yến ba tạp tuy trân quý, nhưng vẫn không thể so sánh với nó được.
Trần Mộ im lặng.
Ngưỡng Mập nói đúng, Trần Mộ không cho rằng mình có thể so sánh với đại chế tạp sư.Dù anh hiểu biết một ít lý thuyết, nhưng về việc lý giải kết cấu năng lượng và khống chế cảm giác thì anh còn kém xa.
Sau khi nói chuyện với Ngưỡng Mập, Trần Mộ đến trung tâm lưu trữ thông tin mới biết chuyện về kim ban nhuyễn dịch khuẩn đã lan truyền rộng rãi.Mất một hồi lâu anh mới hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Hóa ra Liên Bang tổng hợp học phủ muốn lôi kéo Do Văn Châu, ngoài những lợi ích đã hứa hẹn còn bất ngờ đưa ra kim ban nhuyễn dịch khuẩn, thông tin về việc này gây tranh cãi rất nhiều.Dân chúng bình thường rất hiếu kỳ về kim ban nhuyễn dịch khuẩn, tất cả mọi người tò mò muốn biết dược hiệu của nó có thần kỳ như trong truyền thuyết hay không.
Thời gian này, La Dữu thành trở thành tâm điểm chú ý của toàn liên bang.Đầu tiên là chuyện về Trung Châu tập đoàn, tiếp theo là cuộc tranh đấu giữa Liên Bang tổng hợp học phủ, Trung Đạt Thư Phủ và Pháp Á, sau đó lại đột nhiên xuất hiện seri tạp phiến chấn động liên bang, rồi đến bây giờ Liên Bang tổng hợp học phủ tung ra kim ban nhuyễn dịch khuẩn.La Dữu thành nhỏ bé có thể nói là đang trải qua một cơn bão lớn.
Trung Đạt Thư Phủ cũng phản ứng rất nhanh.Mọi người kinh ngạc phát hiện Do Văn Châu và Trung Đạt Thư Phủ thường xuyên đàm phán liên tục.Ai cũng đoán Trung Đạt Thư Phủ đã đưa ra những điều kiện rất hấp dẫn, chỉ là Do Văn Châu và Trung Đạt Thư Phủ vẫn giữ kín.
Trong khi đó, Pháp Á, một trong ba thế lực tham gia cuộc tranh đấu, lại nằm ngoài dự đoán của mọi người, dường như chỉ đứng nhìn Liên Bang tổng hợp học phủ và Trung Đạt Thư Phủ đấu đá.Điều này khiến những người dân hiếu kỳ và thích xem kịch thất vọng.
……
Đến Quả cùng Tiểu Man Hồ Tử đang ngồi trước mặt một người phụ nữ đeo mặt nạ.
Ba người họ không biết người phụ nữ này, cũng chưa từng nghe nói đến.Đối phương luôn đeo mặt nạ, không để lộ nửa điểm dung nhan.Đến Quả đã cẩn thận liên lạc với tổ chức và được thủ lĩnh xác nhận người phụ nữ này là do cấp trên phái tới, đồng thời yêu cầu họ phải tuân theo mọi mệnh lệnh của cô ta.
– Tôi nghĩ, thân phận của tôi chắc không có vấn đề gì chứ?
Người phụ nữ đeo mặt nạ cười nói.
– Thật sự xin lỗi nếu có mạo phạm.Mong ngài thông cảm!
Hồ Tử vội vàng nói.
Dưới lớp mặt nạ, một tiếng cười quyến rũ vang lên:
– Không sao cả.Các vị cẩn thận như vậy, tôi rất hài lòng.Các người có thể gọi tôi là phu nhân.
– Tôi đã xem qua hồ sơ của các người, không tệ, đều rất ưu tú, nhất là Đến Quả đại nhân.Được các vị giúp đỡ, tôi rất vinh hạnh, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.
Thanh âm của nàng ngọt ngào, mang theo một chút lười biếng:
– Nghe nói, các người đã tìm ra người chế tạo seri tạp phiến?
Thấy Đến Quả không nói gì, Hồ Tử đành mở miệng:
– Đúng vậy, phu nhân.Hôm qua, sau khi tổng hợp tất cả thông tin, chúng tôi đã phán đoán ra người chế tạo seri tạp phiến chính là chủ nhân công ty Thiên Cánh: Tào Đông.Chúng tôi hy vọng không làm kinh động các thế lực khác, nên đã bí mật hành động, muốn bắt hắn về tổ chức, nhưng không ngờ lại thất bại.
– Ồ, tôi đã xem qua báo cáo của các người, nhưng tôi vẫn chưa hiểu rõ tình huống này.Lực chiến đấu của Đến Quả đại nhân trong tổ chức rất ưu tú mà.
Phu nhân cười nhẹ, ánh mắt trong veo chuyển động nhìn Đến Quả.Tiểu Man bên cạnh lộ ra một tia giận dữ, nhưng đành cố kiềm chế.Đến Quả mặt không chút thay đổi, ngồi thẳng lưng.
Hồ Tử thấy vậy, vội vàng nói:
– Tình huống là như thế này.Theo thông tin điều tra, bên cạnh Tào Đông chỉ có một cao cấp tạp tu.Vì vậy chúng tôi mới quyết định kế hoạch tác chiến phù hợp.Thật không ngờ, vào ngày hôm đó, bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện rất nhiều cao thủ.Bất ngờ không đề phòng, chúng tôi bị tổn thất nặng, có ba nhân viên bị tập kích chết.
– Ồ, bọn họ có bao nhiêu người?
Phu nhân có chút kinh ngạc.
– Khoảng từ mười sáu đến hai mươi người, đều là tinh nhuệ.Không phải quân đội, nhưng chiến thuật phối hợp rất xuất sắc.Có ba người thực lực không kém gì tôi.
Đến Quả đột nhiên mở miệng.
Phu nhân động dung:
– Tra được lai lịch của bọn họ chưa?
Hồ Tử cười khổ:
– Chưa được, đối phương phòng thủ rất kỹ, chúng tôi mới chỉ ở vòng ngoài.Hơn nữa bọn họ rất cảnh giác, càng tệ hơn là một thủ hạ của tôi bị mất tích.
– Mất tích?
Giọng Hồ Tử lo lắng:
– Vâng! Tên thủ hạ này theo tôi đã năm năm, rất được việc.Lần này hắn dẫn đường cho Đến Quả và Tiểu Man, đã được lệnh quay về trước khi chiến đấu xảy ra.Không ngờ đến giờ vẫn chưa trở về.Tôi nghi rằng hắn đã bị thế lực khác bắt giữ.Nếu vậy, thông tin về Tào Đông có lẽ đã bị lộ ra ngoài.
Dưới lớp mặt nạ, một tiếng cười khẽ vang lên:
– Thật thú vị.Nếu người khác đã biết người chế tạo kia là ai, vậy cần gì phải dùng thủ đoạn nữa?
Hồ Tử trầm ngâm nói:
– Nếu thực lực của đối phương đủ mạnh, hẳn là không khác gì chúng ta.Nếu không đủ mạnh, có lẽ sẽ đem tin tức này bán đi.
– Nói vậy, kẻ ra tay hẳn là có thực lực đủ mạnh?
Phu nhân hỏi thẳng vào vấn đề.
Hồ Tử khẳng định:
– Đúng!
– Vậy có mấy thế lực mạnh như chúng ta?
Mắt Hồ Tử sáng lên:
– Ý ngài là Trung Đạt Thư Phủ và Liên Bang tổng hợp học phủ? Nhưng nếu bọn họ biết là chúng ta, có lẽ sẽ không động thủ.
Dưới lớp mặt nạ lại phát ra một tiếng cười khẽ:
– Trên đời này có những kẻ mạnh thường rất tự tin.Tất cả cao thủ đều cố chấp đến cực điểm! Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta sẽ được chứng kiến một màn kịch hay!
