Chương 2420 Phản chế (2)

🎧 Đang phát: Chương 2420

Đằng Quang chau mày:
– Có vẻ công pháp này gần giống của Thương, chuyên khắc chế việc rút nguyên lực của đối phương.
Trong kết giới, Lí Dật mặt mày âm trầm, lạnh lùng nói:
– Yêu Thương, ngươi nghĩ ta ngu ngốc đến mức vui vẻ chết vì ngươi sao? Ngươi nuôi ta như gia cầm, đến lúc cần thì thịt, còn muốn ta cảm kích? Cảm kích cái đầu nhà ngươi! Ta cho ngươi biết, thỏ nóng nảy cũng cắn người đấy.
Sắc mặt Thương cực kỳ khó coi.Hắn không rõ Lí Dật dùng công pháp quỷ dị gì, nhưng có vẻ nó chuyên để đối phó hắn.Giờ phút này, phần lớn lực lượng của hắn phải duy trì Thái Cực Phong Thiên Ấn và Hồn Thiên Nghi, bị Lí Dật kiềm chế nên không thể nhúc nhích, chỉ trơ mắt nhìn lực lượng trôi đi.
– Chết tiệt, đáng chết! Mau dừng tay! – Thương rống to, giận dữ, thân thể khổng lồ khẽ run rẩy.
Lê và Từ bên ngoài hoàn toàn choáng váng, một lúc sau mới phản ứng.
Từ hét lớn:
– Mau dừng tay, nếu không ta sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!
Lí Dật cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ châm chọc:
– Dừng tay thì chết chắc! Chi bằng liều mạng, hút sạch lực lượng của ngươi.Người thành thần sẽ là ta, ha ha ha!
Lê tức giận đến run người:
– Lí Dật, bao lần ngươi bên bờ sinh tử đều do ta cứu về, ngươi lại lấy oán trả ơn!
– Cứu? Đừng nói hay! Nếu không coi ta như heo để vỗ béo, ngươi sẽ cứu ta sao? – Lí Dật mắng lớn, mắt đầy vẻ dữ tợn – Ngay từ đầu khi bị các ngươi chọn nuôi nhốt, ta đã chuẩn bị cho ngày hôm nay rồi.Ta không phải loại người khoanh tay chịu chết.Muốn mạng ta, ta đánh không lại cũng phải khiến ngươi lột da!
Thương dần bình tĩnh lại.Giờ là thời khắc nguy hiểm nhất, không cẩn thận sẽ tạo cơ hội cho Lí Dật.Hắn trấn định:
– Lí Dật, dù ngươi rút được lực lượng của ta, cũng không thể thành thần.Một khi ta thoát ra, tất cả sẽ lưỡng bại câu thương.Hơn nữa, ngươi sẽ bị Yêu tộc truy sát vô tận.
Lí Dật cười lạnh:
– Yêu Thương, ngươi nói sai rồi.Thành thần, ngươi được, sao ta lại không? Hơn nữa, ta là mẫu thể Yêu tộc, thiên phú có lẽ không kém gì ngươi đâu? Đã nghĩ cho sự nghiệp lớn của Yêu tộc, sao không dâng hết lực lượng cho ta? Ta nhất định sẽ trân trọng lực lượng của ngươi, phù hộ Yêu tộc các ngươi.Đúng rồi, ngươi còn nguyện vọng gì chưa hoàn thành không? Nói ra đi, ta sẽ giúp ngươi.
Thương tức đến phát run, nguyên lực trong cơ thể không ngừng chấn động, hóa thành từng đạo vầng sáng tỏa ra xung quanh.Lực lượng trôi đi rất nhanh, tuôn vào thân thể Lí Dật.
– Đúng rồi, Đạo Quả này ngươi ăn được, sao ta lại không? – Lí Dật ngẩng đầu, nhìn mảnh vỡ Đạo Quả lơ lửng trên trời, há miệng hút.
Không gian thay đổi, không khí bị hút mạnh vào phổi, thể trạng Lí Dật bành trướng.Mảnh vỡ Đạo Quả nhanh chóng bay xuống, lọt vào miệng hắn.
– Chết tiệt! – Thương giận dữ, quyết định thật nhanh – Thà bị trọng thương, cũng không thể để Lí Dật hút tiếp.Bị hắn cướp nguyên lực, lại cướp Đạo Quả, thì tu vi cả đời, cố gắng mấy vạn năm qua sẽ uổng phí!
Hắn hét lớn, song giác trên đầu bắn ra lực lượng khủng bố, lao về phía trước.Kết giới phong ấn sụp đổ, hóa thành vô số mảnh vỡ.Thương phun ra ngụm máu lớn, cưỡng ép thoát khỏi sự kiềm chế của Lí Dật, sắc mặt tái nhợt.Sau khi thoát ra, hắn vận chuyển nguyên lực vào lòng bàn tay, đánh thẳng về phía Lí Dật, muốn giết chết hắn tại chỗ.Sự phẫn nộ trong lòng hắn không thể diễn tả bằng lời, chỉ có nghiền Lí Dật thành bột mới nguôi giận.
Lí Dật kinh hãi, nuốt vội Đạo Quả vào bụng, đồng thời tung hai đấm nghênh đón, dồn hết lực lượng vào một kích này.
“Ầm ầm!”
Quyền uy khủng bố tan vỡ, một đạo ánh sáng màu xanh đẩy ra.Thương bị ánh sáng đánh lùi mấy bước, kinh hãi nhìn phía trước.Sau khi hào quang tan, trước mặt Lí Dật xuất hiện một bóng người thanh sắc, mỉa mai nhìn Thương.
Lí Dật mừng rỡ, bước lên bái lạy:
– Vi Thanh đại nhân.
Thân ảnh kia chính là Vi Thanh, ánh mắt lộ sát cơ, lạnh giọng:
– Mảnh vỡ Đạo Quả vừa rồi ngươi đã ăn hết rồi sao?
Lí Dật run lên, vội cúi đầu:
– Tình huống khẩn cấp, ta tưởng mình chết chắc, sợ Đạo Quả bị Thương cướp mất, nên cắn răng nuốt.Mảnh vỡ Đạo Quả này vốn để dâng cho đại nhân.Tại hạ đáng chết, xin đại nhân giáng tội!
Vi Thanh nhìn chằm chằm hắn một hồi rồi nói:
– Nuốt rồi thôi, coi như là cơ duyên của ngươi.Hơn nữa, ngươi âm thầm đầu nhập vào ta, mảnh vỡ Đạo Quả coi như là ban thưởng.
Sắc mặt Thương lạnh đi, lộ vẻ giận dữ, căm hận nhìn Vi Thanh và Lí Dật.
Lý Vân Tiêu giật mình, nhớ lại thủ đoạn phản công Thương của Lí Dật.Nếu không có chỗ dựa, hắn lấy đâu ra công pháp thần kỳ như vậy? Không ngờ hắn đã sớm đầu phục Vi Thanh, không biết làm sao liên hệ được nữa.
Lí Dật thầm mắng trong lòng.Nếu không khôn khéo ăn trước một miếng, giờ làm gì có phần? Nhưng mặt hắn vẫn giả bộ cảm động, kích động không nói nên lời:
– Đa tạ Vi Thanh đại nhân ban thưởng.Đại nhân đối với tại hạ ân tái tạo, trời đất bao la cũng không sánh bằng, sông biển sâu cũng không bằng ân tình của đại nhân!
Mọi người nổi da gà, Vi Thanh cũng cảm thấy không tự nhiên, hừ một tiếng rồi nói:
– Ngươi lui xuống tiêu hóa Đạo Quả đi.Chỉ cần trung thành với ta, tương lai sẽ có trọng dụng.
– Vâng, đa tạ đại nhân.
Lí Dật cảm ơn rối rít, vội vàng bay xuống đất, cẩn thận trốn ra xa, cảnh giác nhìn đám Yêu tộc.Hắn hấp thụ một phần lực lượng của Thương, lại ăn Đạo Quả, nhưng trong thời gian ngắn không thể tiêu hóa.Chỉ là, lực lượng của Thương dường như có lực tương tác lớn với hắn, khiến cơ thể ấm áp, thoải mái.

☀️ 🌙