Đang phát: Chương 242
Lục Thiếu Du hỏi:
– Nếu có kẻ lạ mặt xông vào Quỷ Vũ tông, ăn nói xấc xược, các ông sẽ xử lý thế nào?
Đỗ Vân Sơn đáp bằng giọng lạnh băng:
– Đương nhiên là giết không tha!
Lục Thiếu Du nhìn thẳng vào Đặng Phong Lương và Đỗ Vân Sơn:
– Trưởng lão Đỗ vừa nghe rõ rồi chứ.Về chuyện người La Sát Môn bị giết ở Phi Linh Môn, tôi nhớ ra rồi.Mấy hôm trước, có vài người không mời mà đến Phi Linh Môn, buông lời xúc phạm, nhục mạ người của chúng tôi.Tôi cứ tưởng là đám lính đánh thuê vô học nào đó nên đã cho người giết chết, ai ngờ lại là người của La Sát Môn.Quỷ Vũ tông danh tiếng lẫy lừng, La Sát Môn hành xử như vậy chẳng phải là bôi nhọ Quỷ Vũ tông sao?
Đám người Quỷ Vũ tông ngớ người, không ngờ thiếu niên này lại ăn nói sắc bén đến vậy.Ở Cổ Vực này, kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng.La Sát Môn có thực lực nên xâm nhập Phi Linh Môn cũng không có gì đáng nói, nhưng vấn đề là Lục Thiếu Du lại lôi cả Quỷ Vũ tông vào chuyện này.
Quỷ Vũ tông là một môn phái có tiếng ở Cổ Vực, muốn đứng vững ở đây thì phải còn tàn bạo hơn cả La Sát Môn.Nhưng có những việc các môn phái lớn có thể lén lút làm, chứ không thể đem ra bàn luận công khai.Ví dụ như việc La Sát Môn xâm nhập Phi Linh Môn, nếu là Quỷ Vũ tông, họ đã trực tiếp san bằng Phi Linh Môn rồi.Nhưng nếu không có lý do chính đáng, Quỷ Vũ tông chỉ có thể âm thầm ra tay.
Các môn phái lớn luôn có những điều kiêng kỵ.Quỷ Vũ tông có thực lực và danh tiếng, nên càng phải giữ gìn mặt mũi, điều đó rất quan trọng.Danh tiếng xấu thì sẽ bị các thế lực khác cảnh giác, thậm chí bị cô lập.Dù trong bóng tối các môn phái đều chẳng tốt đẹp gì, nhưng trên mặt nổi vẫn phải giữ đạo đức.
Đỗ Vân Sơn quay sang hỏi Đặng Phong Lương:
– Chưởng môn Đặng, có chuyện này thật à?
(Đặng Phong Lương) mặt mày co giật, lòng chìm xuống.Hắn không ngờ mình lại bị cuốn vào vòng xoáy này.Nếu Đỗ Vân Sơn đứng ra bảo vệ La Sát Môn, chẳng khác nào làm mất mặt Quỷ Vũ tông.Mà mặt mũi của Quỷ Vũ tông quan trọng hơn La Sát Môn nhiều.
Đặng Phong Lương lắp bắp:
– Chuyện này…
Đặng Phong Lương trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, giận dữ nói:
– Không có chuyện đó.Từ trưởng lão của La Sát Môn, vì cháu họ là Hoàng Hải Ba bị Phi Linh Môn giết, nên mới đến tìm hiểu sự tình, ai ngờ lại bị Phi Linh Môn đánh chết.Vì vậy La Sát Môn mới đến hỏi Phi Linh Môn tại sao lại giết Từ trưởng lão, kết quả trăm đệ tử đều bị giết sạch.
Lục Thiếu Du lạnh lùng quát:
– Hoàng Hải Ba là trưởng lão của Phi Linh Môn, lại cấu kết với kẻ giết chưởng môn đời trước của chúng tôi.Việc hắn bị Phi Linh Môn giết thì liên quan gì đến La Sát Môn các ngươi? Các ngươi đến đây hạch hỏi, chẳng lẽ kẻ cấu kết với Hoàng Hải Ba giết chưởng môn đời trước của Phi Linh Môn là La Sát Môn các ngươi sao?
Ánh mắt hắn lạnh băng, nhìn chằm chằm Đặng Phong Lương.
Trong mắt Đặng Phong Lương lóe lên sát khí, hắn hừ lạnh:
– Thằng nhãi ranh không biết trời cao đất dày, hôm nay ta sẽ tiêu diệt Phi Linh Môn của ngươi!
Đặng Phong Lương nhảy lên, tung một quyền phải, chân khí nóng rực cuồn cuộn lao thẳng về phía Lục Thiếu Du.Quyền kình chấn động không gian, tạo thành những gợn sóng, quyền phong cuồng bạo ép không khí nổ tung, hơi nóng lan tỏa khắp đại điện.
Đặng Phong Lương ra tay, Đỗ Vân Sơn khẽ nhíu mày nhưng không ngăn cản.
Thấy cú đấm mạnh mẽ đang lao tới, phản ứng đầu tiên của Lục Thiếu Du là né tránh.Đặng Phong Lương là Vũ Phách bát trọng, lại tu luyện thuộc tính hỏa, hắn không thể đánh lại.
Một giọng nói lạnh băng vang lên từ phía trong đại điện:
– Một tên Vũ Phách nhỏ bé, cút ngay cho ta!
Nghe thấy giọng nói này, Lục Thiếu Du đang định bỏ chạy bỗng khựng lại, hắn ngồi yên tại chỗ.
Hàng chục luồng sáng đen bắn ra, nhắm thẳng vào cú đấm đang tấn công Lục Thiếu Du, bao trùm lấy quyền kình.Trong chớp mắt, những tiếng nổ liên tiếp vang lên.
Bùm! Bùm! Bùm!
Mỗi khi một luồng sáng đen nổ tung, Đặng Phong Lương lại bị đẩy lùi một bước.Đến tiếng nổ thứ mười, một luồng sáng đen phá tan ánh sáng quyền ấn, xuyên thẳng vào nắm tay của Đặng Phong Lương.
Bùm! Bùm! Bùm!
Đặng Phong Lương bị đánh bay, đập mạnh vào vách tường phía sau đại điện, miệng phun ra một ngụm máu lớn.
Biến cố bất ngờ khiến mọi người giật mình, vội vàng đứng dậy cảnh giác.
Đỗ Vân Sơn không để ý đến Đặng Phong Lương, hỏi:
– Xin hỏi các hạ là vị cao nhân nào? Có thể cho tại hạ được diện kiến không?
Hai cường giả Vũ Tướng bên cạnh Đỗ Vân Sơn cũng nhìn chằm chằm vào phía sau đại điện, vẻ mặt kinh hoàng.
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ trong đại điện:
– Đỗ Vân Sơn, ngươi không cần biết ta là ai, ngươi còn chưa đủ tư cách.Về nói với lão già Đới, Quỷ Vũ tông không cần xen vào chuyện của Phi Linh Môn ta, nếu không ta sẽ đến Quỷ Vũ tông một chuyến.La Sát Môn từ nay về sau sẽ do Phi Linh Môn thay thế, mỗi năm La Sát Môn cống nạp cho Quỷ Vũ tông bao nhiêu, Phi Linh Môn ta sẽ cống nạp y như vậy.
Giọng nói này vang vọng bên tai mỗi người như sấm sét, khiến họ váng đầu hoa mắt.
Đỗ Vân Sơn biến sắc, vội vàng nói:
– Ta nhất định sẽ chuyển lời của tiền bối, vậy chúng ta xin phép cáo từ.
Đỗ Vân Sơn đã đổi cách xưng hô từ “các hạ” thành “tiền bối”.
Giọng nói lạnh lùng tiếp tục:
– Đi đi, nói với lão già Đới rằng Quỷ Vũ tông của hắn gây dựng đến ngày hôm nay không dễ dàng gì, tốt nhất là đừng chọc vào ta, nếu không ta sẽ không khách khí đâu!
Đỗ Vân Sơn hoảng hốt đáp:
– Vâng, chắc chắn ta sẽ chuyển lời lại!
Đỗ Vân Sơn gần như chạy trốn khỏi đại điện, lúc này hắn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến đám người La Sát Môn nữa.
Thấy đám người Quỷ Vũ tông bỏ đi, ba trưởng lão La Sát Môn đỡ Đặng Phong Lương dậy, định rời đi.
Một giọng nói vang lên:
– Còn định đi đâu? Hôm nay giải quyết dứt điểm luôn đi!
Một mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa khắp đại điện từ bóng tối.
Ba trưởng lão La Sát Môn sợ hãi đến xanh mét mặt mày:
– Tiền bối tha mạng!
Với khí thế này, bọn họ biết mình không có sức chống cự.
Trong chớp mắt, một bóng áo đen đáp xuống đại điện.
– Chết đi!
Khí thế khủng khiếp bộc phát, ánh sáng đen tràn ngập đại điện, như một không gian đen tối vô tận bao trùm tất cả.Ánh sáng đen cuồn cuộn cuốn lấy ba trưởng lão, chưởng môn và cả Đặng Phong Lương đang nằm dưới đất.
Ánh sáng đen xoay tròn như lốc xoáy, tạo ra một thứ khí tức kỳ dị khiến mọi người nghẹt thở, khó chịu như bị bóp cổ.
Bùm! Bùm! Bùm!
Những tiếng nổ vang vọng trong đại điện, khiến cả tòa nhà rung chuyển.Ánh sáng đen bắn tung tóe, năng lượng cuồng bạo khuếch tán.Trong khoảnh khắc, mọi thứ như sụp đổ, đại điện vừa mới xây xong suýt chút nữa lại đổ sập.
Vù! Vù! Vù!
Ánh sáng đen rút lại, để lộ thân hình Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh.Ánh sáng đen đậm đặc thấm vào từng lỗ chân lông trên cơ thể hắn.
Lúc này, trong đại điện có bốn xác chết, Đặng Phong Lương và ba trưởng lão La Sát Môn đều đen thui, không còn chút sự sống.
Lục Thiếu Du cười khổ, hắn định giữ lại một người sống để hỏi thăm tình hình, ai ngờ lão độc vật lại ra tay tàn nhẫn như vậy.
Phương Tân Kỳ lo lắng Quỷ Vũ tông sẽ không bỏ qua chuyện này:
– Đông lão, về phía Quỷ Vũ tông…
