Chương 2414 Kịch Chiến Bắt Đầu

🎧 Đang phát: Chương 2414

Bốn Hắc Nghê trao nhau ánh mắt, đồng loạt gầm lên, vô số lưỡi đao đen ngòm tựa cuồng phong bạo vũ trút xuống, khí thế kinh thiên động địa chém về phía đám khổng lồ.
Không như những vũ khí tầm thường, lưỡi đao hắc ám này vừa rời khỏi miệng đã ẩn hiện như bóng ma, khi chạm vào thân xác gã khổng lồ thì ánh đen chợt lóe, hòa tan vào da thịt, biến mất không dấu vết.
Ngay sau đó, thân ảnh Hắc Nghê lóe lên, bám sát theo lưỡi đao.Chân trước vung lên, từng lưỡi đao bất ngờ trồi lên, chém thẳng xuống.
Gã khổng lồ đỏ rực chẳng hề nao núng, vung hai tay múa may trước mặt, đồng thời đám xúc tu đỏ tươi phía sau điên cuồng xoay tròn, tạo thành tấm màn huyết sắc nghênh đón lưỡi đao.
Tuy bị thương chi chít, rõ ràng không phải đối thủ của Hắc Nghê, nhưng đám khổng lồ sở hữu thân thể bất tử, dù bị chém tan nát đến đâu, chỉ cần hóa thành đám mây máu là có thể phục hồi nguyên trạng.
Bốn Hắc Nghê chiếm thế thượng phong tuyệt đối, nhưng lại e ngại khả năng hồi phục vô tận của đám khổng lồ, hai bên lâm vào cục diện giằng co.
“Chủ nhân, để thuộc hạ giúp một tay.Mấy con Hắc Nghê này khó nhằn thật, nhưng thuộc hạ biết vài nhược điểm của chúng.” Dương Lộc thấy vậy liền cung kính xin chỉ thị.
“Không cần, bốn huyết linh kia mới luyện thành, cứ để chúng giao đấu nhiều hơn cũng không sao.Thật ra ta có việc quan trọng khác muốn ngươi làm.” Mã Lương nhìn trận chiến xa xăm, thản nhiên đáp.
“Xin chủ nhân cứ phân phó!” Dương Lộc rùng mình đáp lời.
“Vừa rồi ta đã âm thầm thi pháp, phát hiện trận pháp này nhất định có hai mắt trận.Ngươi đến một chỗ, phá hủy nó cho ta.Chỉ cần mắt trận vỡ, ta sẽ thu hồi phân nửa pháp lực đang dùng để ngăn cản cấm chế pháp tắc, sau đó thừa cơ bắt gọn lũ kia.” Mã Lương không chút do dự ra lệnh.
“Tuân mệnh, thuộc hạ lập tức đi ngay.Nhưng mắt trận còn lại chủ nhân tính sao?” Dương Lộc khom người vâng lệnh, nhưng ngập ngừng hỏi.
“Hừ, ngươi cứ làm tốt việc của mình là được, mắt trận kia không cần ngươi bận tâm.” Mã Lương trầm giọng.
“Vâng, thuộc hạ lắm miệng, mong chủ nhân thứ tội.Ta lập tức đi phá mắt trận.” Dương Lộc cảm thấy lạnh sống lưng, vội cúi đầu.
“Chậm đã, ta có hai thứ này cho ngươi.”
Mã Lương vung tay, cán ô xanh biếc đang bao bọc đám mây máu tách ra một đạo hào quang, bắn nhanh xuống.Chớp mắt, một chiếc ô nhỏ xíu xuất hiện.Giữa đôi mày Mã Lương cũng xuất hiện một viên ngọc long lanh trong suốt.
“Cầm lấy! Trong Ý Niệm Châu có lưu lại cảm ứng vị trí pháp trận của ta.Có nó, ngươi sẽ dễ dàng tìm thấy nơi cần đến, hơn nữa thông qua nó, ta có thể biết được tình hình của ngươi.Còn đây là một phần Thanh Độn Tán, có thể giúp ngươi ngăn cản cấm chế của trận pháp trong thời gian ngắn, tốt nhất nên đi nhanh về nhanh.” Mã Lương ném hai vật qua, nghiêm giọng.
“Chủ nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ không khiến ngài thất vọng.” Dương Lộc đón lấy hai vật.
Hắn ném chiếc ô nhỏ ra phía trước, một làn ánh sáng xanh bao phủ toàn thân.Dương Lộc đảo thần niệm vào viên châu trong tay, xoay người biến thành nguyên hình gấu đầu hưu.
“Xé gió!”
Con thú lao ra khỏi đám mây, hóa thành luồng sáng lao về trung tâm trận kỳ, biến mất hút.
Mã Lương thấy Dương Lộc đi xa mới phất tay, một hộp ngọc tím hồng bay ra, điểm nhẹ.
“Ầm!”
Hộp vỡ tung, lộ ra một hình nhân tí hon đỏ thẫm, bị dán lên thân bởi tấm bùa vàng, lơ lửng trước mặt.
Người tí hon cao nửa thước, tóc dài đỏ sậm, đeo mặt nạ quỷ, mắt nhắm nghiền, toàn thân khắc đầy linh văn đỏ, thỉnh thoảng tỏa ra hào quang nhè nhẹ.
Mã Lương chăm chú nhìn người tí hon, pháp quyết trong tay không chút do dự, đánh ra một đạo sáng bạc.
Ánh sáng lóe lên, nhập vào thân hình người tí hon, biến mất.
Tấm bùa vàng rơi xuống, đôi mắt sau mặt nạ quỷ từ từ hé mở, để lộ con ngươi đỏ nhạt đờ đẫn.
Mã Lương không nói, dồn pháp lực vào giữa hai mắt, ép ra một viên Ý Niệm Châu khác, búng vào thân người tí hon.
“Đi, phá hủy pháp trận còn lại, kẻ nào cản trở, giết không tha.” Mã Lương nhìn chằm chằm người tí hon, ra lệnh.
Hai mắt người tí hon lóe lên tia đỏ, thân hình bay lên trời, xoay tròn giữa không trung, hóa thành vệt cầu vồng đỏ đậm, lao đi.
Dường như nó không hề bị ảnh hưởng bởi pháp tắc của trận pháp.
Trên vầng trăng, Minh Tôn vẫn chưa ra tay.Thấy cảnh này, sắc mặt hắn hơi đổi, nhưng cân nhắc rồi nhìn Lục Dực đang trọng thương bên cạnh.
“Lục Dực đạo hữu, xem ra hắn đã phát hiện vị trí mắt trận.Tuy đã có Hàn đạo hữu và Vân Đạm Sở trấn thủ, nhưng để đề phòng, đạo hữu đi cản trở trước, cố gắng kéo dài thời gian.”
“Minh huynh quá rõ tình trạng của ta, ta còn cách nào đeo bám bọn chúng?” Lục Dực nhìn qua, nhíu mày.
“Yên tâm, lão phu không yêu cầu đạo hữu lấy cứng đối cứng.Ta có trận bàn Huyền Thiên Tàn Bảo, đủ để đạo hữu cản trở đối phương một lúc.Nếu đối phương phá được, đạo hữu cứ nhẹ nhàng lẩn tránh.” Minh Tôn vẫn bình thản.
“Nếu chỉ là chạy trốn thì không thành vấn đề.Tốt, đưa trận bàn đây, nếu đúng là có khả năng vây khốn địch, ta có thể đi thêm một lần nữa.” Lục Dực cân nhắc rồi miễn cưỡng gật đầu.
Minh Tôn mỉm cười, vung tay, một vòng tròn trắng ngà ném cho Lục Dực.
Lục Dực bắt lấy, quan sát kỹ lưỡng rồi nhìn Minh Tôn, chậm rãi gật đầu.
“Băng Phượng đạo hữu, ngươi cũng giúp Lục Dực đạo hữu một tay đi.” Minh Tôn nhìn Băng Phượng.
“Được, trận chiến này liên quan đến tính mạng của ta, bỏ chút sức cũng là phải.” Băng Phượng bình thản đồng ý.
Minh Tôn hài lòng.Bàn tay chụp vào không trung, bắt lấy một cán cờ nhỏ màu đen, phất về phía Băng Phượng và Lục Dực.
“Ầm!”
Bên dưới hai người dao động, một pháp trận rực rỡ sắc màu hiện ra, xoay chuyển rồi truyền tống họ đi.
“Minh Tôn, chỗ kia có cần ta đi một chuyến không? Có vẻ nơi này chưa cần đến ta.” Giọng Hiên Cửu Linh từ dưới chân Minh Tôn truyền đến.
“Ngươi chắc đối phó được tên tí hon kia? Nếu thất bại sẽ không đùa được đâu.” Minh Tôn do dự.
“Yên tâm, tên đó có khí tức kỳ quái, nhưng cùng lắm cũng chỉ là linh thú hay yêu ma biến hóa.Công pháp của ta khắc tinh của bọn này, đối phó dễ như trở bàn tay, tuyệt đối sẽ không chậm trễ chuyện nơi này.Nếu ta không ra tay thì ngươi có thể đích thân qua đó.Nhưng nơi này chỉ có ngươi mới khống chế được cục diện!” Giọng Hiên Cửu Linh lạnh lẽo.
“Tốt, ngươi nói vậy nên cũng đành.Nhưng ta truyền tống ngươi qua đó đừng dây dưa, lập tức tiêu diệt nó rồi trở lại.” Minh Tôn phân vân rồi đồng ý.
“Ngươi không tin tưởng vào bản lĩnh của ta sao? Lần này tuyệt đối sẽ không quá một bữa cơm.” Hiên Cửu Linh cười lớn.
Trước mặt Minh Tôn dao động, một người trung niên mặc áo bào tro hiện ra.
Minh Tôn cầm cờ trong tay, phất về phía người đối diện.Một pháp trận năm màu hiện lên, truyền tống gã trung niên đi.
Trong đám mây máu phía dưới, ánh sáng vàng trong mắt Mã Lương tắt đi.Hắn thấy hành động của Minh Tôn, chỉ cười nhạt.Cứ vậy, hắn đứng giữa đám mây máu, quan sát trận chiến.
Minh Tôn thấy vẻ bình tĩnh của địch, cũng an ổn đứng trên vầng trăng, không hành động gì.
Hàn Lập vẫn ngồi xếp bằng bên dưới tế đài, mắt nhắm hờ, dường như đang dưỡng thần.
Bỗng sắc mặt hơi động, mắt mở lớn, nhìn về một phương xa xăm, vẻ kinh ngạc hiện rõ.
Cùng lúc đó, ở chân trời xa xôi truyền đến tiếng nổ ầm ầm, một cỗ dao động cuồn cuộn ập tới.Vì còn cách xa mắt trận nên không gây ảnh hưởng nguy hại, nhưng cũng đủ khiến các giáp sĩ thủ vệ tái mặt, nhao nhao lâm vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hàn Lập nhíu mày, tia sáng lam chớp động trong mắt.Tầm nhìn của hắn vươn ra mấy ngàn dặm, cảnh vật rõ ràng như không bị cản trở.
Giữa không trung trống không xuất hiện một tòa pháp trận trắng ngà rất lớn.
Bên trong pháp trận phát ra tiếng động ầm ầm.Dường như có một bóng đen cao hơn mười trượng tả xung hữu đột, nhưng vẫn chưa thoát khỏi màn sáng.
Trên đỉnh trận pháp có hai người lơ lửng, một nam một nữ.
Thiếu nữ mặc áo bào bạc, dung nhan xinh đẹp nhưng ánh mắt lạnh lẽo.Nam mặc áo trắng, hai bên gò má có linh văn vàng bạc.
“Ồ, là nàng! Vậy người bên cạnh chắc chắn là Lục Dực.” Ánh mắt Hàn Lập đảo qua thiếu nữ rồi dừng lại trên người tên áo trắng có khuôn mặt khá giống mình.Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng sau đó mỉm cười, không nói gì.

☀️ 🌙