Đang phát: Chương 241
Trong gian phòng khách tĩnh lặng như tờ, chỉ có ngọn nến leo lét hắt bóng.
Mãi vài giây sau, gã đàn ông mang dáng vẻ “Dược sư” nửa thật nửa giả mới lẩm bẩm:
“Sao ngươi không để lại địa chỉ? Như vậy ta còn có thể vớt vát được chút gì từ xác ngươi.”
Lời nói như nguyền rủa, nhưng ẩn ý khuyên nhủ…Klein coi như không hiểu, quay sang “Hắc Xà”:
“Không cược thì chắc chắn chết, cược thì ít nhất còn le lói tia hy vọng.”
“Ta không cam tâm ngồi chờ thần chết gõ cửa.”
Nghe vậy, lão tiên sinh “Trí Tuệ Chi Nhãn” định mở miệng cũng ngậm lại, vì ông ta chẳng thể cho cậu thêm bất kỳ hy vọng nào.
“Ta cực kỳ thưởng thức cái tính cách này của cậu!” “Hắc Xà” bật cười ha hả.
“Ta cũng rất quý cái tính khí đó, mấy người bạn cũ của ta đều thế, năm nào ta cũng ra mộ họ cắm cho bó hoa.” “Dược sư” nửa vời phụ họa, mỉa mai ngầm khuyên nhủ.
Hắn chẳng thèm quan tâm “Hắc Xà” có mạnh hơn mình hay không, thích gì nói nấy.
“Dược sư” tiên sinh chắc hẳn vì cái tính đó mà thiệt thòi không ít…Klein thầm cảm kích.
Cậu đưa cái hộp đựng thuốc lá bằng sắt chứa phi phàm đặc tính “Thợ Săn” cho gã thị giả dẫn mình vào, nhìn hắn ta đi đến trước mặt “Trí Tuệ Chi Nhãn”.
Lão tiên sinh kia lôi ra 400 bảng tiền mặt từ cặp da bên cạnh, sai người hầu đưa cho “Hắc Xà”.
“Hắc Xà” liếc qua hờ hững:
“Ta tin tưởng tiên sinh ‘Trí Tuệ Chi Nhãn’.”
Gã lấy ra một hộp gỗ nhỏ từ trong ngực, xoay người đặt xuống đất, đẩy mạnh cho nó trượt đến trước mặt Klein, không qua tay người hầu.
Ngón tay Klein vừa chạm vào mặt hộp, bên tai lập tức vang lên những âm thanh quái dị, đầu óc choáng váng như thể bị xóc nảy dữ dội.
Với cậu, chuyện này không đến nỗi khó chấp nhận, thậm chí còn kém xa tiếng vọng hư ảo từ những lời cầu khẩn của đám “Chính Nghĩa”.
Ổn định lại, Klein cẩn thận mở hộp gỗ, thấy bên trong là một cái “Tai”!
Cái tai này trông như thật, chỉ là da dẻ đen sạm, vài chỗ thối rữa rỉ dịch xanh lục.
“Ta phải dùng nó thế nào?” Klein hỏi.
“Hắc Xà” đáp tỉnh bơ:
“Cứ nắm chặt nó mà không đeo găng tay, khác gì đang dùng nó rồi, à, tốt nhất là về nhà rồi hãy thử, một mình một chỗ thì hơn.”
Klein không hỏi thêm, đóng hộp lại, nhét vào túi áo, còn cố tình cười khổ:
“Thứ này làm người ta thấy choáng váng.”
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, gã “Dược sư” nửa thật nửa giả bỗng hét lớn:
“Ta muốn mua tinh chất tủy ‘Suối Tiên’, ai có không?”
Tiếng vang vọng khắp nơi, không ai đáp lời.
“Dược sư” tặc lưỡi:
“Chán thật, lần nào hỏi cũng không có.”
“Có lẽ ngươi nên đặt vé tàu đến đảo Sunja thì hơn.” Lão tiên sinh “Trí Tuệ Chi Nhãn” mỉm cười trêu chọc.
“Suối Tiên” còn gọi là “Suối Vàng Sunja”, nghe tên là biết nó xuất xứ từ đâu, nước “Suối Tiên” thì phổ biến, là thứ giàu linh tính, nhưng tinh chất tủy lại thuộc về vật liệu phi phàm, không dễ mua được như vậy.
Về sau, buổi tụ hội diễn ra thêm vài giao dịch dở dang, lão tiên sinh “Trí Tuệ Chi Nhãn” vỗ tay:
“Hôm nay đến đây thôi, theo lệ cũ, từng người rời đi, mỗi người cách nhau ba phút.”
Từng người rời đi…Mỗi người cách nhau ba phút…Đây là sợ có người vừa ra khỏi cửa đã bị theo dõi, thậm chí bị cướp bóc sao? Klein tiếp thu lời nhắc nhở của “Trí Tuệ Chi Nhãn”, đứng dậy, theo chân người hầu rời khỏi phòng khách, đi ra cửa chính.
Cậu cởi áo choàng có mũ trùm trả lại cho đối phương, rồi men theo con đường trong trí nhớ, quay về cửa sau “Quán Rượu Dũng Cảm”, tiếp đó tháo mặt nạ sắt, băng qua gian bếp, giữa tiếng chó sủa người la tạp nham, cậu thấy Kaspars đang đứng bên ngoài sòng bạc.
“Cậu trở về, ta mừng lắm.” Lão già mũi đỏ rõ ràng thở phào, vết sẹo dữ tợn trên mặt ông ta dường như run rẩy.
Klein tiến lại gần, hạ giọng:
“Sau này còn có buổi tụ hội thế này nữa không?”
“Xem ra cậu không kiếm được thứ mình muốn, gió lốc ơi, ta cho rằng cậu không cần phí thời gian nữa.” Kaspars liếc nhìn vị khách hàng làm người ta lo lắng, “Có lẽ phải vài ngày nữa, cụ thể thì ta cũng không rõ, tùy vào việc cậu có thể sống sót qua được hay không.”
Klein gật đầu, hỏi:
“Maric có ở đây không?”
“Cậu định dùng truyện tranh để thuyết phục hắn? Không, làm vậy chỉ chọc giận hắn thôi!” Kaspars trầm giọng cảnh cáo, “Hắn đang ở trong sòng bạc phía sau cậu.”
Không, ta không định thuyết phục hắn, mà là phải tránh xa hắn hết mức có thể, kẻo cương thi nổi loạn…Klein sờ vào đồng Azik trong túi áo:
“Ta hiểu rồi.”
Cậu lập tức rời khỏi quán rượu dũng cảm, lượn một vòng quanh khu Đông rồi mới trở về phố Minsk.
Còn trong sòng bạc, Maric xả hết bài, tự tin lật con át chủ bài.
Ba con K, một đôi 9, bài của gã cương thi đối diện là một đôi 6, một con 8.
Đột nhiên, cương thi chủ động lật con át chủ bài còn lại, một đôi 6!
Ván này, tứ quý 6 thắng!
Maric tái mặt, bỗng thấy ánh mắt của đám cương thi xung quanh đều lạnh lẽo nhìn mình.
Vài phút sau, bước chân Maric lảo đảo rời khỏi sòng bạc, suýt ngã nhào ở cửa, còn đám thuộc hạ thường ngày vây quanh hắn thì nằm la liệt trong phòng.
“Trước rạng sáng hôm nay, không được ai vào đây.” Maric nhìn Kaspars đang ngạc nhiên, khàn giọng phân phó.
Hắn móc khăn tay trắng ra lau khóe miệng, trên đó nhanh chóng loang lổ màu xanh lam pha đỏ.
Sau khi nhận được lời khẳng định từ Kaspars, Maric tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống, gọi một thùng bia Nam Will, ánh mắt đờ đẫn uống cạn, ngây người rất lâu.
…
Phố Minsk số 15, Klein từng bước rửa mặt rồi về phòng, kéo rèm cửa sổ.
Chờ đợi mười mấy phút, xác nhận xung quanh không có điểm sáng linh tính nào, cậu mới bắt đầu tự triệu hồi mình, tự đáp lại mình, mang cái tai đen cùng hộp gỗ lên trên không gian xám mịt.
Bên dưới bầu trời sao đỏ thẫm hư ảo không chút lấp lánh, Klein ngồi vào vị trí cao nhất của chiếc bàn dài cổ kính, mở hộp gỗ.
Lần này, cậu không còn nghe thấy những âm thanh quái dị, cũng không thấy choáng váng, vô biên vô tận sương xám dường như ngăn cách mọi thanh âm từ bên ngoài.
Klein thở phào nhẹ nhõm, thêm phần tự tin vào thử nghiệm tiếp theo, tự tin về mặt an toàn.
Cậu khẽ nhúc nhích ý nghĩ, che giấu thính giác của mình, đồng thời làm vài thí nghiệm để xác nhận hiệu quả.
Không sai…Klein hài lòng gật đầu, vươn tay, nhấc lên cái tai đen có dấu vết thối rữa.
Cảm giác lạnh lẽo trơn tuột truyền vào não, cậu không nghe thấy thanh âm của vị tồn tại vĩ đại mà “Hắc Xà” miêu tả.
“Bị ngăn cách hoàn toàn? Như vậy không được…Chỉ dựa vào sử dụng thì không được…” Klein nghi hoặc tự nói, suy nghĩ xem nên dùng biện pháp gì để kích thích hiệu quả.
Mười mấy giây sau, cậu cụ hiện ra giấy bút, định bắt chước quá trình nhìn trộm “Vĩnh Hằng Liệt Dương” trước đó.
Lần đó mượn nhờ thần huyết, nhìn thẳng Vĩnh Hằng Liệt Dương, lần này chỉ dùng vật phẩm còn sót lại của “Lắng Nghe Giả”, chắc chắn không nguy hiểm đến thế…Klein quyết định viết ra câu bói toán:
“Kiện vật phẩm này bắt nguồn từ đâu.”
Cậu hít một hơi, nắm chặt cái tai đen, hơi ngả người ra sau, niệm thầm câu bói toán.
Sau bảy lần, đôi mắt cậu tối sầm lại, tiến vào giấc ngủ say.
Trong thế giới mơ hồ, vụn vỡ, mông lung bụi bặm, Klein thấy một gã đàn ông đang vật lộn trên đất, hắn lăn lộn, kêu thảm, con mắt lồi ra, thân thể phình to thành bóng khí, vô số lông tóc trở nên đen và dài.
Ngay sau đó, một âm thanh tà ác tột cùng, ô uế tột cùng truyền vào tai Klein, trong nháy mắt đánh thức cậu.
Khác với những lời nói mê và gào thét trước đây khi tiến vào không gian xám mịt, âm thanh này có tính xuyên thấu hơn, có mục đích hơn, có tính chủ động hơn!
Klein che tai, ngăn cách những âm thanh tiếp theo, nhưng trong đầu vẫn văng vẳng âm thanh vừa rồi.
Cậu thấy mạch máu và gân xanh của mình nổi lên, dường như biến thành những con rắn độc đang ngọ nguậy, thô to.
Ầm!
Mạch máu của cậu nổ tung, gân xanh thoát ly thân thể, lan tràn ra bên ngoài thành từng sợi trơn tuột, đầy hoa văn tà ác, sương xám thì khẽ lay động, khiến cung điện nơi cự nhân ở xuất hiện những dấu hiệu ăn mòn.
Khác với lần đối diện Vĩnh Hằng Liệt Dương, Klein vẫn còn chút lý trí, không lăn lộn trên đất, cậu túm chặt lấy lan can, đau khổ nhẫn nại.
Vài giây sau, sương xám lay động trở lại bình tĩnh, âm thanh tà ác văng vẳng trong đầu Klein hoàn toàn lắng xuống.
Những sợi “xúc tu” kia rụng xuống, vết thương của cậu bắt đầu nhanh chóng khép lại.
“Liên hệ với thần linh, thật sự là chuyện nguy hiểm, không dùng được phương thức nào…Còn tốt lần này không trực diện ‘Chân Thực Tạo Vật Chủ’, bằng không điên cuồng và mất khống chế chắc chắn sẽ còn sót lại, ảnh hưởng đến thân thể ở thế giới hiện thực…” Klein yếu ớt dựa vào thành ghế, im ắng tự giễu.
Quá trình này cơ bản nằm trong dự đoán của cậu, tổng thể cũng không vượt quá tầm kiểm soát của cậu.
Điều duy nhất khiến cậu cảm thấy ngoài ý muốn là, “Chân Thực Tạo Vật Chủ” dường như mạnh hơn “Vĩnh Hằng Liệt Dương” một chút…
Ngay khi Klein định suy nghĩ lan man, cậu thấy cái tai đen trong lòng bàn tay đột nhiên sụp đổ, biến thành những hạt điểm sáng nhỏ li ti, điểm sáng màu đen nhạt.
Trở về thuần túy phi phàm đặc tính? Trong lúc nghi hoặc, Klein liếc mắt thấy trên mặt đất những sợi xúc tu có hoa văn tà ác vẫn còn co giật, đó là sự điên cuồng và mất khống chế bị bóc ra từ người cậu.
Những xúc tu này dần dần trong suốt, gần như biến mất.
Klein bỗng lóe lên linh quang, vẩy những hạt điểm sáng nhỏ màu đen nhạt trong lòng bàn tay về phía những sợi xúc tu trơn tuột kia.
Khói đen hư ảo bốc lên, hóa thành một vùng trời không ngừng có tia chớp xẹt qua, bối cảnh là bóng tối u ám tột cùng.
Tất cả những thứ này nhanh chóng biến mất trong mắt Klein, trên mặt đất xuất hiện một lá bùa đen có rất nhiều biểu tượng, ký hiệu, ma pháp đánh dấu, hoa văn tà dị và những con số linh tính vặn vẹo.
Klein xoay người nhặt lên, chỉ cảm thấy bên trong dường như phong ấn một kẻ điên cuồng đang gào thét.
Cậu mượn nhờ kỹ xảo bói toán, miễn cưỡng giải mã ra tác dụng của miếng bùa chú, đó là khiến đối thủ lắng nghe được tiếng gào thét đáng sợ, cảm nhiễm sự điên cuồng, đến mức cuối cùng sẽ xuất hiện kết quả gì, thì phải xem khả năng chống cự của mục tiêu, mạnh thì có lẽ sẽ đạt được lợi ích, với cái giá là trở thành tín đồ thành kính của “Chân Thực Tạo Vật Chủ”, yếu thì tại chỗ sụp đổ, kêu thảm mà chết.
“Vậy thì gọi là ‘Ô Uế Ngữ Điệu’ đi…” Klein nói nhỏ một câu, thiết lập cách kích hoạt chú văn.
