Đang phát: Chương 2403
Sau khi thu xếp ổn thỏa, Hàn Lập dẫn Nam Cung Uyển ngao du khắp Thanh Nguyên Cung, nàng thích tòa Thiên điện nào cứ việc chọn, tha hồ làm nơi an cư lạc nghiệp.
Nào ngờ, khi Nam Cung Uyển dạo qua Tàng Kinh Các, Vạn Bảo Khố, đôi mắt phượng trợn tròn, miệng khẽ há hốc.Vô số bí thuật, điển tịch, pháp khí, tài liệu, đan dược…tất cả đều khiến nàng choáng ngợp.
Mấy năm qua, Hàn Lập kỳ ngộ trùng trùng, lại thêm chiến lợi phẩm từ việc chém giết mấy gã Đại Thừa, gia sản của hắn phong phú đến mức kinh người, e rằng cả Linh giới này cũng khó ai sánh bằng.
Những bảo vật này, vượt xa Tiểu Linh Thiên mà Nam Cung Uyển từng biết.
Hàn Lập khẽ cười, để Uyển nhi tỉ mỉ chọn vài món bí bảo phòng thân, lại lấy ra vài loại đan dược trân quý, rồi trao cho nàng lệnh bài cấm chế của hai nơi trọng địa, để nàng tự do ra vào.
Nam Cung Uyển tất nhiên vui mừng khôn xiết, chẳng khách khí mà nhận lấy tất cả.
Thời gian còn lại, Hàn Lập triệu kiến các chấp sự Thanh Nguyên Cung, xử lý những việc trọng yếu.Sau khi phái người đi tìm Băng Phượng, hắn cùng Nam Cung Uyển ngao du Nguyên Hợp Đảo và hơn nửa Vô Nhai Hải.
Một tháng trôi qua, đôi uyên ương quấn quýt như hình với bóng, ân ái mặn nồng, tận hưởng những khoảnh khắc cá nước thân mật.
Nhưng khi trở lại Thanh Nguyên Cung, cả hai đều quyết định bế quan.Mọi việc trên đảo, vẫn do Hải Đại Thiếu toàn quyền xử lý.
Trong một mật thất được bảo vệ nghiêm ngặt, Hàn Lập khoanh chân ngồi, trước mặt lơ lửng ba vật phát ra ánh sáng huyền ảo: một trang sách ánh vàng rực rỡ, hai khối ngọc giản đỏ và bạc.
Đây chính là thu hoạch bất ngờ từ chuyến xuất ngoại lần này, ghi chép ba loại bí thuật Tiên giới: “Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công”, “Nguyên Cương Tráo” và một môn bí thuật tinh luyện lôi lực.
Hàn Lập liếc nhìn ba vật, rồi khẽ nhíu mày nhìn trang sách vàng.Vật ấy khẽ rung lên, hóa thành một luồng sáng vàng bay vào tay áo hắn.
Kim Khuyết Ngọc Thư này ghi chép “Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công” huyền diệu vô cùng, luyện thành có thể tăng cường thực lực đáng kể.Nhưng việc tu luyện lại quá chậm chạp, khiến người ta nản lòng.Hiện tại không có thời gian tìm hiểu, đành phải để lại sau này xem xét.
Còn “Nguyên Cương Tráo” và bí thuật tinh luyện lôi lực…
Hàn Lập suy nghĩ một chút, tay áo run lên, một ánh sáng mờ chợt lóe, ngọc giản màu bạc nhạt cũng biến mất.
“Nguyên Cương Tráo” là bí thuật Tiên giới, viết bằng Kim Triện Văn, nội dung tối nghĩa khó hiểu.Muốn tìm hiểu thấu triệt không biết phải tốn bao nhiêu thời gian, hiện tại không phải là lựa chọn tốt.
Vậy thì, chỉ còn lại bí thuật tinh luyện lôi lực.
Hàn Lập ngẩng đầu nhìn ngọc giản đỏ máu, trong lòng cân nhắc.
Trên đường đi, hắn đã tìm hiểu được tám chín phần mười bí thuật này, phần còn lại chắc chỉ cần một tháng là lĩnh ngộ hoàn toàn.
Hắn đã có Tịch Tà Thần Lôi, quá trình tinh luyện cũng không mất nhiều thời gian.Hơn nữa, bí thuật này kết hợp với Tế Lôi Thuật hắn đang nắm giữ, uy lực sẽ vượt xa tưởng tượng, chắc chắn sẽ khiến đối thủ bất ngờ.
Hàn Lập quyết định, không chần chừ nữa, ngón tay điểm vào ngọc giản.
Ngọc giản hơi mờ đi, rồi lặng lẽ rơi vào tay hắn, hắn dán lên trán.
Hàn Lập nhắm mắt, thân hình bất động, như pho tượng gỗ.
Hai tháng sau, ngọc giản trên trán Hàn Lập đã biến mất.Bên ngoài thân hắn vang lên tiếng nổ rung trời, từng tia sét vàng rực rỡ lượn lờ bay ra, tụ lại trước người thành một quả cầu lôi điện màu vàng, to dần như cái chậu rửa mặt.
“Phốc!”
Hàn Lập đột nhiên niệm pháp quyết, há miệng phun ra một đoàn linh diễm màu bạc.
Linh diễm bay quanh quả cầu lôi điện, biến thành biển lửa rào rào vây lại.
Quả cầu lôi điện trong biển lửa phát ra tiếng nổ trầm thấp, bay lượn không ngừng, ký hiệu màu vàng trên bề mặt lấp lánh, mơ hồ xuất hiện tia màu tím vàng, tựa hồ đang biến đổi theo một cách thần bí.
Cùng lúc đó, trong lòng núi thuộc một ngọn núi nhỏ ở Lôi Minh đại lục, Chân linh Dương Lộc vẫn nhắm mắt, ngồi xếp bằng bên cạnh bình nhỏ màu xanh, dường như mấy tháng qua chưa hề động đậy.
Bỗng nhiên bình nhỏ rung lên, phát ra ánh sáng xanh nhạt, đồng thời tản ra một tia dao động không gian.
Dương Lộc giật mình, mở mắt nhìn về phía bình nhỏ, vội đứng thẳng, khom người cung kính:
“Chúc mừng chủ nhân xuất quan!”
Vừa dứt lời, ánh vàng ở miệng bình chợt lóe, một bóng người mơ hồ hiện ra, biến thành một thanh niên gầy yếu mặc áo bào đen.
“Tốt, làm tốt lắm.Thương thế của ta đã hoàn toàn bình phục, có thể rời đi rồi.” Mã Lương liếc nhìn Dương Lộc, thản nhiên nói.
“Vâng, chủ nhân.” Dương Lộc vội cúi đầu đáp ứng.
Mã Lương gật đầu, vung tay áo thu bình nhỏ, rồi phun ra một trận bàn cổ quái hai màu đen trắng.
Trận bàn hình bát giác, bên ngoài đầy phù văn cổ quái.
Thanh niên áo đen ném trận bàn ra trước mặt, nó hóa thành luồng khí đen trắng biến hóa không ngừng, lúc thì thành cổ kính, lúc lại thành họa quyển, rồi lại biến thành những vật khác.
Thanh niên áo đen vung tay, một ngón tay điểm vào vật trước mắt.
“Phốc!”
Khí trắng đen ngưng tụ lại, thành một viên tinh cầu lớn bằng nắm tay, nằm bất động.
Thanh niên lẩm bẩm, ngón tay liên tục chuyển động, từng đạo pháp quyết đỏ như máu bắn ra, biến mất vào tinh cầu.
Mặt ngoài tinh cầu hiện lên vầng sáng đỏ máu, một cái mặt quỷ đỏ sậm hiện ra, cười dữ tợn với thanh niên, rồi quay đầu về một hướng khác gầm nhẹ.
Nhưng lát sau, mặt quỷ “phanh” một tiếng, nổ tung, hóa thành mảnh nhỏ tan biến.
“Hừ, hai tên tiểu bối này chạy nhanh thật, xem ra đã rời khỏi đại lục này rồi, nếu không Thần Ma ký phụ của ta đã không chỉ phản ứng như vậy.Hướng kia là Phong Nguyên đại lục sao?” Thanh niên áo đen hừ lạnh, liếc nhìn hướng mặt quỷ gầm nhẹ, rồi hỏi Dương Lộc.
“Khởi bẩm chủ nhân, Phong Nguyên đại lục ở hướng đó.” Dương Lộc rùng mình, vội trả lời.
“Phong Nguyên đại lục! Cũng tốt, huyết tế đã xong, nên làm việc chính.Ở Huyết Thiên, Lôi Minh dùng bí thuật tìm kiếm cũng không phát hiện phản ứng từ thần hồn tên phản đồ kia, xem ra phải đến đại lục cuối cùng ở giới này để dò xét.” Thanh niên áo đen sờ cằm, quyết định.
Chân tiên không chần chừ, há miệng hút tinh cầu hóa thành khí trắng đen vào bụng, rồi phân phó:
“Đưa ta đến truyền tống trận vượt đại lục gần nhất, ta muốn đến Phong Nguyên đại lục.”
“Vâng, chủ nhân mời đi theo.” Dương Lộc vội khom người đáp ứng.
Hai người hóa thành hai đạo độn quang cầu vồng màu vàng nhạt, xông ra khỏi lòng núi, lượn một vòng trên không xác định phương hướng rồi lao nhanh đi.
Phong Nguyên đại lục, trên không một u cốc hẻo lánh, Lục Dực sắc mặt khó coi nhìn bốn gã Đại Thừa trước mắt, khí tức phát ra không hề yếu hơn hắn.
Băng Phượng mặc áo trắng đứng bên cạnh, cũng kinh ngạc.
Sau khi Lục Dực bí mật đưa nàng trở lại Phong Nguyên đại lục, cả hai tìm một nơi yên tĩnh, chuẩn bị bế quan khôi phục chân nguyên.Nhưng mới qua nửa năm, những Đại Thừa xa lạ này đã tìm đến.
Lục Dực phản ứng nhanh chóng, nhưng vẫn bị ngăn lại.Chỉ cần dùng thần niệm quét ra, có thể thấy bốn phương tám hướng chằng chịt cấm chế.Hắn đã bị người ta giăng thiên la địa võng, dù độn thuật có kỳ diệu cũng khó thoát trong thời gian ngắn.
“Các vị là ai? Sao lại dùng thủ đoạn lớn như vậy, cố ý tìm đến ta sao?” Lục Dực lộ vẻ hung hăng, lạnh lùng hỏi.
“Hắc hắc, đạo hữu đừng kinh hoảng, chúng ta không có ác ý, chỉ muốn mời đạo hữu và vị tiên tử bên cạnh đi cùng một chuyến, có một số việc cần thương lượng.” Một lão giả mặt tròn, mỉm cười trả lời.
“Ta không muốn đi!” Khóe mắt Lục Dực giật giật, lộ vẻ dữ tợn.
“Chuyện này không phải do đạo hữu quyết định.” Lão giả mặt tròn bình tĩnh nói.
“Ha ha, chỉ dựa vào bốn người các ngươi và một tòa pháp trận thì có thể bắt được ta sao? Chờ ta giết các ngươi, phá trận này dễ như trở bàn tay.” Sắc mặt Lục Dực lạnh lẽo, bỗng nhiên cười như điên.
“À, nếu có thêm ta, Lục Dực đạo hữu có còn tự tin như vậy không?” Một giọng nói già nua từ trên không truyền tới.
“Kẻ nào?”
Lục Dực giật mình, giơ tay lên, đảo mắt nhìn phía trên.
Trên không trung trăm trượng, một lão giả tóc đỏ xuất hiện, không phát ra khí tức nào, đang nhìn hắn với ánh mắt cười như không cười.
“Các hạ là…?” Thần niệm Lục Dực vừa quét qua người đối phương, đồng tử co rụt lại.
“Ta là Minh Tôn, xin mời nhị vị đạo hữu đến bổn minh làm khách một phen.” Minh Tôn đánh giá Lục Dực vài lần, rồi tươi cười nói.
