Đang phát: Chương 2400
Ầm ầm!
Kiếm khí màu bạc chém xuống đất, bụi bay mù mịt.
Bắc Thần Nam né được nhát kiếm trực diện, nhưng vẫn bị dư chấn đẩy lùi cả chục mét.
Chênh lệch đẳng cấp quá lớn, khó lòng san lấp.
Đám Yêu Tộc khác cũng không khoanh tay đứng nhìn.Một tên vỗ cánh, lao thẳng đến Lý Vân Tiêu, hét lớn:
– Mấy người đối phó bọn còn lại, ta giết Lý Vân Tiêu!
Giết Lý Vân Tiêu vẫn là ưu tiên hàng đầu của chúng.Những người khác, kể cả La Thanh Vân, chỉ là thứ yếu.
Quỷ Tu La có mạnh đến đâu cũng không thể ngăn Thương đoạt Hồn Thiên Nghi, nhưng Lý Vân Tiêu thì khác.Hắn cũng có Thánh Khí, đó mới là điều chúng lo sợ.
– Chàng, mắt của chàng…
Phi Nghê lo lắng, chắn trước mặt Lý Vân Tiêu:
– Để thiếp đối phó hắn.
Tên kia cười khẩy:
– Dòng dõi Thiên Phượng? Hôm nay dù đích thân Thiên Phượng đến, ta cũng phải giết Lý Vân Tiêu!
Phi Nghê chế nhạo:
– Khoác lác không biết ngượng.
– Thập Kiếm Triền Tâm, giết!
Hắn chẳng buồn đôi co, mười kiếm hợp nhất, chém xuống!
Mười luồng kiếm khí tạo thành một mạng lưới, bao trùm lấy hai người, không gian co rút, vỡ vụn!
Phi Nghê giật mình, hóa thân thành nửa phượng, lửa bừng bừng cháy sau lưng.
Hai tay nàng kết ấn, tạo thành một lưới lửa nóng rực.
Ầm ầm…
Lưới lửa bay ra, va chạm với mạng kiếm, tan thành vô số đốm lửa, bắn ra xung quanh.
Mười luồng kiếm khí vẫn lao tới, xé toạc màn lửa.
Phi Nghê hoảng hốt, chợt có một cánh tay đặt lên vai nàng.
Mắt trái Lý Vân Tiêu lóe lên ánh sáng kỳ dị, thân ảnh cả hai biến mất dưới ánh sáng đó, mười nhát kiếm chém hụt.
– Hôm nay ngươi có trốn đằng trời cũng không thoát.
Tên kia lạnh lùng nói, lao đi như một bóng ma, đuổi theo.
Lê cũng không chậm trễ, vô số dải lụa màu giáng xuống, tựa như một thế giới riêng.
Ninh Khả Vân cầm ngược đoản kiếm, bước vào trận, chặn trước mặt đối phương:
– Để ta làm đối thủ của ngươi.
Lê biến sắc.Khí tức đối phương không hề yếu hơn, mà nàng vừa triệu hồi Quỷ Vương, hao tổn quá nhiều sức lực, khó mà thắng được.
Nàng suy nghĩ một chút, quyết định đứng im tại chỗ, điều tức.
Ninh Khả Vân nói:
– Dù thắng thua của chúng ta không ảnh hưởng đến cục diện chung, ta cũng không thể để ngươi nghỉ ngơi.
Nàng vung đoản kiếm, một luồng kiếm khí chém xuống.
Lê bình tĩnh né tránh, biến mất rồi xuất hiện cách đó vài mét, nhưng vẫn nằm trong trận pháp.
Trận này như một thế giới vô tận, với sức lực hiện tại, Lê khó lòng phá vỡ trong thời gian ngắn.
Nhưng nàng không cần thắng, chỉ cần cầm chân một Cửu Tinh đỉnh phong là đủ.
– Sư thúc, ba người chúng ta hợp lực, có thể thắng ả.
Trên không trung, Hàn Quân Đình và Quỳ Hoa Bà Bà hiện thân, tách ra, bao vây Lê.
Lê nhíu mày, cười nhẹ:
– Hàn Quân Đình, chúng ta vừa mới liên thủ, giờ đã thành đối địch?
Hàn Quân Đình lạnh lùng:
– Thế sự như cờ, ngươi gọi ra Quỷ Vương kia, lẽ nào sẽ bỏ qua cho ta?
Lê cười:
– Nếu ngươi chịu gia nhập Yêu Tộc, ta không chỉ bỏ qua, còn trọng dụng.
Hàn Quân Đình nói:
– Nói thẳng ra là không buông tha.Ta tò mò, khế ước giữa ngươi và Quỷ Vương, nếu ngươi chết, hắn có biến mất không?
Lê cười:
– Đương nhiên là không.Triệu hồi hắn ra, ta không còn quyền kiểm soát.Hắn chỉ cần hoàn thành khế ước, còn việc đi hay ở, là do hắn quyết định.
Hàn Quân Đình gật đầu:
– Hiểu rồi.
Lê đảo mắt, chợt cười:
– Ta cũng hiểu rồi.
Hàn Quân Đình cau mày:
– Ngươi hiểu gì?
Lê cười khẽ:
– Ngươi đa nghi quá sâu.Quỷ Vương muốn giết Lý Vân Tiêu, ngươi sợ giết ta sẽ khiến Quỷ Vương biến mất, lỡ mất cơ hội.Khi ta nói Quỷ Vương sẽ không biến mất, ta thấy ngươi nhẹ nhõm hơn.
Ninh Khả Vân nhíu mày, ngờ vực nhìn Hàn Quân Đình.
Hàn Quân Đình giận dữ:
– Đừng ăn nói lung tung.Ân oán giữa ta và ngươi sao sánh được với đại cục hai tộc? Ai tin ngươi gây chia rẽ?
Lê cười:
– Ngươi cứ việc chụp mũ, ta không quan tâm.Chân tướng thế nào, tự ngươi biết.
Hàn Quân Đình cười lạnh:
– Ngươi có giỏi biện luận đến đâu, cũng khó thoát khỏi số mệnh hôm nay.
Hai tay nàng khép lại, ngưng tụ vô số ánh sáng, tỏa ra vẻ đẹp tuyệt trần, lạnh lùng.
Quỳ Hoa Bà Bà cũng tập trung cao độ, biết mình không thể tham gia vào trận chiến này, chỉ có thể hỗ trợ.
Ninh Khả Vân quát:
– Hư Huyền Chi Thuật, Yểu Yểu Minh Minh, Bất Kiến Chúng Hình.
Thân ảnh ba người mờ ảo, biến mất trong trận pháp, như gió thoảng.
Lê biến sắc, cảm giác nguy hiểm ập đến.
Nàng di chuyển, tiếng trống trận vang vọng, xua tan khí tức nguy hiểm.
Xa xa, Tiên và Mông vây quanh Khâu Mục Kiệt, liên thủ tấn công.
Khâu Mục Kiệt vung song chưởng, thi triển các chiêu thức mạnh nhất, vậy mà vẫn bị hai Yêu Tộc áp chế.
Hai Đại Yêu này trước đó bị Quỷ Tu La làm bị thương, giờ lại bị Khâu Mục Kiệt dồn ép, tức giận gầm rú, điên cuồng phản công.
– Hừ.
Khâu Mục Kiệt khinh miệt cười, thi triển thân pháp.Hắn coi hai tên này là nỏ mạnh hết đà, không muốn liều mạng, chỉ cần cầm chân đủ lâu, tự nhiên sẽ thắng.
Mọi người đều hiểu, then chốt thắng bại nằm ở tám Quỷ Tu La và Quỷ Vương.
Lúc này, Quỷ Vương ngồi xếp bằng trong trận pháp, thân thể xoay tròn, trên người phủ một lớp vảy xanh, đầy hoa văn.
Hắn kết ấn, hoa văn tỏa sáng, hội tụ thành phù hiệu, lan ra xung quanh.
Nhưng bị trận pháp áp chế, những quỷ phù đó đều hội tụ trên Kết Giới, ngày càng nhiều.
