Đang phát: Chương 240
Chiều hôm qua, ngay tại thành phố Cảng Đô phồn hoa, Châu trưởng La Tư và Nghị Viên Mạch Đức Lâm đã tổ chức một sự kiện vận động tranh cử tổng tuyển cử vô cùng lớn.Hơn hai mươi vạn người dân đã không ngại mưa gió đến tham gia ủng hộ.Trong buổi vận động đó, Viện trưởng Lâm của Viện Khoa học Liên bang cũng lần đầu tiên lên tiếng về chính trị sau nhiều năm làm khoa học, kêu gọi cử tri ủng hộ La Tư và Mạch Đức Lâm.
Hứa Nhạc không nhớ rõ Viện trưởng Lâm đã nói gì, đại khái là ông ta luôn hướng đến hòa bình của Liên bang, mọi cống hiến đều dành cho cuộc chiến chống lại Đế quốc, và người dân cần đoàn kết.Ông ta cho rằng La Tư và Mạch Đức Lâm là những ứng cử viên Tổng thống đáng tin cậy nhất.
Trong lòng người dân Liên bang, việc một nhân vật tầm cỡ như Viện trưởng Viện Khoa học lần đầu lên tiếng về bầu cử Tổng thống có hợp pháp hay không không quan trọng.Quan trọng là hiệu quả mà nó mang lại.Sau khi Viện Khoa học Liên bang công bố chế tạo thành công robot MX, uy tín của Viện trưởng đã lên đến đỉnh điểm, nên những phát biểu thiên vị của ông có ảnh hưởng lớn đến tâm lý cử tri.Kết quả thăm dò ý kiến gần đây cho thấy tỷ lệ ủng hộ của La Tư và Mạch Đức Lâm lần đầu tiên vượt qua Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ.
Hứa Nhạc nheo mắt nhìn bức tranh thu buồn bã, nhưng lòng không hề u sầu.Hắn tự hỏi, tình hình bầu cử đã đến mức này, tại sao những thứ Thi Thanh Hải đưa cho mình để chuyển cho thư ký Trầm vẫn chưa được công bố? Chẳng lẽ Thai phu nhân tin chắc Mạt Bố Nhĩ sẽ thắng nên không cần dùng đến những thủ đoạn này?
Thi Thanh Hải và Hứa Nhạc chỉ là những nhân vật nhỏ, nhưng ấp ủ những mưu đồ lớn.Hứa Nhạc không biết mình có thành công không, nhưng hắn biết rằng nếu những kẻ như Mạch Đức Lâm lên nắm quyền, Liên bang vốn đã mục nát này sẽ còn tồi tệ hơn.
Hắn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, rít một hơi dài rồi hỏi:
– Vẫn chưa có kết quả à?
Thương Thu mặc áo bảo hộ lao động màu xám, im lặng đứng bên cạnh hắn, nhìn xuống dưới qua cửa sổ nhỏ.Trên cặp kính cận vẫn còn lấm tấm nước mưa.Nghe câu hỏi, cô hiểu rằng người thanh niên bên cạnh không hề bình tĩnh như vẻ mặt của anh.Cô cúi đầu, khẽ đáp:
– Những việc cần làm chúng ta đã làm hết rồi.Việc thử nghiệm cuối cùng có thành công hay không là do trời định.
Sau cuộc trò chuyện qua webcam, mọi kỹ sư trong Bộ Công trình của Quả Xác đều biết rõ lai lịch của đội ngũ hỗ trợ kỹ thuật bí mật trong phòng cách ly.Họ kinh ngạc khi biết rằng đội hỗ trợ chỉ có một người.Thương Thu cũng chuyển đến phòng làm việc không còn cách ly, bắt đầu làm việc cùng Hứa Nhạc.
Không biết Hứa Nhạc đã nói gì, mà Thương Thu không còn hỏi về những số liệu chênh lệch nữa.Có lẽ cô đã biết chân tướng sự việc, nên bí mật về con robot MX Tử Hải của Viện Khoa học Liên bang, ngoài hai người họ ra, không ai biết nữa.
Hứa Nhạc và Thương Thu đều là những kỹ sư không chính quy, sở hữu tài năng thiên phú, nên phối hợp rất ăn ý.Bất kể Hứa Nhạc đưa ra ý tưởng kỳ quái gì, Thương Thu cũng tìm ra biện pháp thực hiện trong những công nghệ hiện có.Mỗi khi Thương Thu đưa ra bản vẽ thiết kế mơ hồ, Hứa Nhạc lại dựa vào những gì học được từ Phong đại thúc và những bản sơ đồ thiết kế trong đầu để đưa ra những gợi ý chính xác nhất.
Sự phối hợp ăn ý này đã bắt đầu từ trước khi họ gặp mặt.Thương Thu phụ trách thiết kế hình dáng bên ngoài của robot MX.Công việc chính của Hứa Nhạc trong phòng cách ly là phối hợp công việc với cô, dù lúc đầu hắn không hề biết điều này.Thương Thu cũng không ngờ rằng người hỗ trợ kỹ thuật bí ẩn trong phòng cách ly lại là một thanh niên trẻ hơn mình.
Không khí trên sân thượng trong lành nhưng se lạnh.Thương Thu kéo áo bảo hộ lao động cho kín hơn, khoanh tay, khiến bộ ngực đầy đặn thêm căng tròn.Hứa Nhạc đã quen với thân hình của cô nên không còn bối rối như lần đầu.Hắn khẽ ngẩn ra rồi đưa cho cô một điếu thuốc, nói:
– Tôi không thể bình tĩnh như cô được.
– Tôi giả vờ đấy.
Thương Thu ghé sát vào người hắn, châm thuốc.Đầu thuốc cháy đỏ, run run trong gió.Cô lạ lẫm rít một hơi rồi ho khan hai tiếng, nói:
– Từ sau khi tốt nghiệp Đại học Thủ Đô, tôi gia nhập Bộ Công trình và nhận công việc đầu tiên, cũng là quan trọng nhất trong đời: robot MX.Có lẽ cả đời này tôi sẽ chỉ làm một công việc này thôi.Hôm nay là ngày biết công việc ấy có thành công hay không, đương nhiên là phải căng thẳng rồi.
Hứa Nhạc nhìn cô, rít thêm hơi thuốc rồi dụi vào vũng nước mưa trên lan can, nói:
– Tôi cũng rất căng thẳng.
Nghề kỹ sư không giống với công việc của sĩ quan chỉ huy chiến hạm.Dù cả hai đều là thế giới mà đàn ông luôn chiếm ưu thế, điều này được quyết định bởi sự khác biệt trong tư duy và sở thích giữa hai giới.Hắn nghĩ thầm, năm đó Thương Thu vừa tốt nghiệp Đại học Thủ Đô đã được nhận vào Bộ Công trình, tham gia đội nghiên cứu robot MX.Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cô đã từ một nhân viên kỹ thuật bình thường trở thành chủ quản kỹ thuật, chứng tỏ năng lực của mình.
Chính phủ Liên bang cho Bộ Công trình Quả Xác thêm một tuần, hôm nay là ngày cuối cùng.Bất kể các kỹ sư còn bao nhiêu ý tưởng phải thử nghiệm, bao nhiêu công việc phải hoàn thành, họ cũng phải đưa ra kết quả.Thực tế, trong lúc Hứa Nhạc và Thương Thu đứng trên sân thượng hút thuốc, Bộ Quốc phòng đã cử quân nhân của Khoa Kỹ thuật xuống Bộ Công trình để nghiệm thu sản phẩm.
Thành công hay thất bại sẽ được quyết định trong vài tiếng đồng hồ này.Như Thương Thu vừa nói, họ đã làm hết những gì có thể, ở lại phòng cách ly cũng vô nghĩa, nên họ quyết định lên sân thượng để tránh xa không khí căng thẳng, áp lực bên dưới.
Kỳ lạ là, robot MX của Bộ Công trình đang được nghiệm thu mà hai kỹ sư quan trọng nhất lại trốn ở đây, có lẽ là không dám đối mặt với kết quả.
Bỗng bộ đàm của Hứa Nhạc và Thương Thu cùng kêu lên, là giọng của Chủ nhiệm Jose.
Hai người nhìn nhau, nhận ra giọng của Chủ nhiệm Jose không hề biểu lộ điều gì.Họ ăn ý lau nước mưa trên trán, im lặng bước về phía cầu thang.
Đến đầu cầu thang, Hứa Nhạc dụi tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác.Thương Thu cũng làm hành động tương tự.
Hai người men theo lối đi, bước vào khu phòng làm việc ngầm dưới lòng đất.
Căn phòng mọi ngày vẫn im lặng, chỉ có tiếng băng chuyền và cánh tay máy, nhưng hôm nay lại trở nên náo nhiệt vì có rất nhiều người đến.Dù tất cả đều đứng im, không nói chuyện, Hứa Nhạc vẫn cảm thấy không quen.
Hắn nhìn con robot màu trắng bạc trên bục xa xa, rồi nhìn những dáng người nhỏ bé bên dưới, nheo mắt lại.
Chủ nhiệm Khoa Kỹ thuật của Bộ Quốc phòng đã đến.Tổng giám đốc Công ty Cơ khí Quả Xác cũng đích thân đến.Còn có rất nhiều sĩ quan quân đội và nhân viên kỹ thuật trong Sở Nghiên cứu.Tất cả đều mặc quần áo bảo hộ lao động chống đạn, chống bức xạ, đeo kính quang lọc bảo vệ mắt, trang bị toàn thân như những nhân viên sửa chữa chiến hạm trong vũ trụ.Không ai nhận ra thân phận hay địa vị của ai.
Hứa Nhạc nhìn những nhân viên kiểm nghiệm quấn kín mít, lại nghĩ đến cảnh mình ngày ngày ăn cơm hộp, hút thuốc, vận động ngay trước mặt robot MX, không khỏi bật cười.
Vừa bước xuống cầu thang kim loại, thư ký Bạch và Thiếu tá Lan Hiểu Long đã xuất hiện phía sau hắn.Một người là thư ký riêng, một người là quân nhân bảo vệ an toàn cho hắn, nên không thể rời xa.
Lan Hiểu Long nháy mắt với Thương Thu, ánh mắt lộ vẻ ám muội.Bạch Ngọc Lan thì vẫn bình thản như mọi ngày, hơi cúi đầu.Hứa Nhạc không hỏi kết quả nghiệm thu thế nào, vì một khi Chủ nhiệm Jose đã thông báo thì kết quả có lẽ đã ở ngay trước mắt.
Hứa Nhạc và Thương Thu cùng bước về phía robot MX.Tiếng bước chân rất khẽ, nhưng trong gian phòng lại rõ ràng vô cùng.Mấy quan chức đứng trước robot đang trao đổi với nhau, nghe Chủ nhiệm Jose nói gì đó liền quay lại nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi, có vẻ kinh ngạc.
Tiếng kim loại vang lên át đi tiếng bước chân của họ.Hành lang nối liền giữa phòng làm việc cách ly và Bộ Công trình đã được mở ra hoàn toàn.Bức vách hợp kim vừa dày vừa nặng cuối cùng cũng đã được dời đi.Các kỹ sư đang đứng bên phía bàn làm việc của Bộ Công trình, phối hợp công việc nghiệm thu cũng bước đến, tập hợp cùng những người trong phòng cách ly.
Biểu cảm trên mặt các kỹ sư rất phức tạp.Họ nhìn robot MX được dựng lên từ các kết cấu trong bản thiết kế, cảm thấy như lần đầu làm cha mẹ.Sau đó, ánh mắt họ lại nhìn sang Hứa Nhạc và Thương Thu đang từ từ bước đến.Các kỹ sư đều hiểu rằng nếu không có hai nhân viên kỹ thuật trẻ tuổi này thì việc nghiên cứu chế tạo robot MX không thể nào nhanh chóng hoàn thành đến vậy.
Không ai nói gì.Bên trong xưởng làm việc ngầm càng trở nên trầm mặc.Đột nhiên hệ thống chiếu sáng mặt trời phía trên bật mở, ánh sáng mô phỏng ánh sáng tự nhiên chiếu thẳng lên bục.
Dưới ánh sáng đó, robot MX màu bạc trắng đứng sừng sững giữa bục.Hệ thống hỏa lực bên cánh tay trái được kích hoạt.Pháo chủ với thiết kế tuần hoàn hoàn toàn mới im lặng, lạnh lùng chĩa thẳng lên trời.Cánh phụ phía sau phát ra ánh sáng nhàn nhạt, lóe lên đầy mê hoặc.Dường như ngay giây sau đó, robot kiểu mới của Liên bang, mang theo toàn bộ tâm huyết mười mấy năm của Công ty Cơ khí Quả Xác sẽ lập tức khởi động.
Lúc này, Hứa Nhạc và Thương Thu đã bước đến trước bục.Hắn nhìn Jose tiên sinh và Chu Ngọc, quên cả việc bắt tay những nhân vật lớn.
Chủ nhiệm Jose nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt bằng ánh mắt phức tạp.Ông đột nhiên cảm thấy mình là chủ quản may mắn nhất trong lịch sử Công ty Cơ khí Quả Xác.Mấy năm trước, ông phát hiện ra Thương Thu trong Bộ Công trình, rồi ngay sau đó ông trời lại đưa thêm một tên quái thai Hứa Nhạc đến trước mặt ông.
Ông khẽ gật đầu.
Một kỹ sư nào đó đột nhiên vỗ tay, rồi tiếng vỗ tay nhanh chóng rào rào nổi lên.Như trận mưa rào buồn bã bắt đầu mùa hạ đêm hôm đó, tiếng vỗ tay càng ngày càng to, càng ngày càng vang dội, giống như nước mưa ào ào đến, gầm thét mà đến, tẩy sạch những âu lo trong nhân gian, chỉ còn lại bầu trời trong xanh, sạch sẽ.
Tiếng vỗ tay ầm ầm như sấm vang vọng cả nhà xưởng trống trải.Ngay cả Tổng Giám đốc và Chủ nhiệm Khoa Kỹ thuật của Bộ Quốc phòng cũng bắt đầu mỉm cười, vỗ tay.
Vô vàn ánh mắt hướng về phía Hứa Nhạc và Thương Thu, vô số tiếng vỗ tay dành tặng cho họ, cũng như dành tặng cho chính mình.Có thể các kỹ sư đang kích động, đang hạnh phúc, nhưng họ đều biết rằng hai người trẻ tuổi này mới là những công thần lớn nhất trong việc chế tạo thành công robot MX.
Hứa Nhạc và Thương Thu quay sang nhìn nhau, rồi cùng nở một nụ cười tươi như hai đứa trẻ con.Robot MX do Bộ Công trình nghiên cứu đã thông qua cuộc nghiệm thu.Họ đã thành công.
Tiếng vỗ tay vẫn rền vang không dứt.Vài kỹ sư đã vỗ tay đến đỏ rát, nên bắt đầu dậm chân giỡn cợt, kiểu như bắt Hứa Nhạc và Thương Thu phải nói điều gì đó.Tất cả đều là nhân viên kỹ thuật, ánh hào quang dành cho hai người trẻ tuổi này cũng chính là sự kính trọng mà họ tự dành cho mình.
Hứa Nhạc quay nhìn bốn phía, nụ cười có chút ngốc nghếch.Rồi hắn vụng về cúi mình cảm ơn tất cả mọi người.
Vì sự ra đời của robot thế hệ mới Liên bang, Công ty Cơ khí Quả Xác đã bắt tay vào công việc nghiên cứu chế tạo hơn mười năm trước.Thậm chí trước đó rất lâu, các chuyên gia, học giả đã bắt đầu nỗ lực làm việc.Những kỹ sư đang đứng xung quanh đây đều đã làm việc không ngừng nghỉ.Còn có cả những chuyên gia cao tuổi đã qua đời ngay giữa cuộc hành trình dài và mệt mỏi này.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, Hứa Nhạc đều cảm thấy vinh quang này lẽ ra nên thuộc về họ, thuộc về những người đang vỗ tay kia.Đây không phải giả tạo hay dối trá, mà thực sự hắn đang nghĩ như vậy.Hắn luôn cho rằng mình chỉ là người giải quyết vấn đề cuối cùng.Cũng giống như xây dựng một tòa lầu cao, những người đặt nền móng mới là những người tạo ra tòa nhà, hắn chỉ có nhiệm vụ xây căn phòng cuối cùng, nhưng lại được hưởng tiếng vỗ tay và sự kính trọng của nhiều người như thế này.Hắn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
– Cô thật sự rất giỏi.
Hứa Nhạc cố gắng kìm nén những cảm xúc mạnh mẽ trong lòng, nhìn Thương Thu bên cạnh, nghiêm túc nói.Một cô gái trẻ như vậy lại có thể hoàn thành bản thiết kế hệ thống song động cơ.Nếu nói công thần lớn nhất thì phải là cô gái này mới đúng.
– Tôi biết là tôi giỏi ở phương diện này mà.
Thương Thu mỉm cười, trả lời.Trong ống tay áo, hai bàn tay sớm đã nắm chặt lại.Đứng trước khung cảnh mà mình đã dành toàn bộ thanh xuân tuổi trẻ để giành lấy, làm sao không thể kích động cơ chứ?
Cô cũng bắt chước Hứa Nhạc, cúi mình cảm ơn các kỹ sư xung quanh.Trên mình vẫn khoác chiếc áo đồng phục bảo hộ lao động bó chặt màu xám, cúi mình hành lễ bốn phương thế này chắc chắn sẽ lộ ra không ít “sóng xuân” trước mắt mọi người, nhưng cô vẫn hào phóng tỏ ra vô tư như không hề biết chuyện gì.
– Waaa…
Phía sau Hứa Nhạc, Thiếu tá Lan Hiểu Long khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc khe khẽ.
Trong đám kỹ sư bắt đầu vang lên những tiếng huýt sáo.Trong nhà xưởng tràn ngập một mảnh vui vẻ.
Thương Thu vừa đứng thẳng dậy, Hứa Nhạc đã thì thầm bên tai cô:
– Cố ý à?
– Tôi là chủ quản, nên cũng biết mọi người mấy năm nay vất vả như thế nào.Hôm nay đã thành công rồi thì đương nhiên phải chia sẻ phúc lợi chứ.
Thương Thu mặt mày hớn hở:
– Công lao của cậu lớn nhất.Có cần tôi chia cho cậu phúc lợi lớn hơn không?
Theo phản xạ, Hứa Nhạc khẽ liếc về phía bộ ngực đầy đặn của Thương Thu, vội vàng lắc đầu.
Thương Thu tủm tỉm, bất ngờ ghé đến, kiễng chân, hôn một cái thật mạnh vào má hắn, phát ra âm thanh giòn tan.
Hứa Nhạc sờ má, sau đó gãi gãi đầu.Hắn biết cô ta chỉ trêu đùa, chứ không có ý gì, nhưng trong mắt đám kỹ sư xung quanh thì đây không đơn giản chỉ là trêu đùa.Vậy là tiếng huýt sáo càng to hơn, xen lẫn trong những lời giỡn cợt còn có những tiếng kêu nuối tiếc.Không khí đã đạt đến cao trào.
Bạch Ngọc Lan nãy giờ vẫn cúi đầu im lặng, lúc này cũng ngẩng lên.Hắn khẽ mỉm cười dịu dàng, châm điếu thuốc, rít một hơi nhẹ nhàng.
Hắn vốn là người không hút thuốc, chỉ khi tâm trạng cực kỳ đặc biệt mới phá lệ.Trong tiếng vỗ tay vang rền như sấm, hắn thầm nghĩ, trong lúc Hứa Nhạc và Thương Thu cùng nhau lắp ráp thiết kế cuối cùng thì hắn cũng nhiều lần trở thành phi công tiến hành thử nghiệm.Có lẽ đây cũng tính là có chút cống hiến cho MX rồi nhỉ?
o0o
Chiều cùng ngày hôm đó, vào lúc 4 giờ 32 phút, khi mà kết quả báo cáo nghiệm thu của Bộ Quốc phòng và Công ty Cơ khí Quả Xác vẫn còn chưa kịp về tới tay Chính phủ Liên bang, thì trên bản tin thời sự lớn nhất Liên bang đã xuất hiện dòng tít:
”Bộ Công trình Quả Xác nghiên cứu chế tạo thành công robot MX thế hệ mới.”
Bản tin thời sự lớn nhất Liên bang có tên Bầu Trời Sao, mỗi ngày đều có vô số người dân Liên bang theo dõi những tin tức mới được cập nhật liên tục, được chia vào nhiều mục khác nhau.Vì vậy, phần tin trong mục thời sự chính được cập nhật với tốc độ khá nhanh.Lời tuyên bố kia chỉ là một cái tiêu đề, nên rất nhanh chóng đã bị đẩy xuống đến trang thứ mười mấy, không thu hút được quá nhiều người chú ý.
Nhưng ngay sau đó, một người nào đó đã kịp dán dòng tin tức này lên blog của mình, chỉ rõ rằng chiều hôm nay robot thế hệ mới MX của Bộ Công trình Quả Xác đã thông qua cuộc nghiệm thu kết hợp giữa Bộ Quốc phòng và Tổng bộ công ty.Đến lúc đó, mọi người mới chú ý đến tin tức này, đồng thời tìm lại cái tiêu đề đang bị vùi lấp.
Đến hôm nay, câu chuyện được người dân Liên bang thảo luận nhiều nhất chính là robot Tử Hải của Viện Khoa học Liên bang và cuộc tổng tuyển cử Tổng thống.Sự nhiệt tình cũng như sự hiểu biết của người dân về robot đã đạt đến mức độ chưa từng có.Nên mẩu tin này ngay lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người, nhanh chóng được đánh dấu thông tin cần chú ý.
Chỉ là họ không tài nào hiểu nổi, tại sao Viện Khoa học Liên bang đã chế tạo thành công rồi, mà Quả Xác vẫn tiếp tục? Những phần tử theo chủ nghĩa Kiều Trì Tạp Lâm bắt đầu mắng nhiếc bên dưới bài viết rằng Chính phủ Liên bang đã phong tỏa tin tức, tiến hành kiến thiết lại, lãng phí nguồn tài nguyên mà người nộp thuế đã cung cấp.Cũng có những người yêu quân sự bắt đầu mưu đồ phân tích những hàm ý trong hành động này của Công ty Cơ khí Quả Xác.Chỉ là không có hình ảnh và clip cụ thể, nên họ không biết robot MX của Quả Xác và Tử Hải của Viện Khoa học Liên bang khác nhau như thế nào.
Trong lúc nhất thời, các cuộc thảo luận sôi nổi trên mạng về robot thế hệ mới của Công ty Cơ khí Quả Xác đã kéo dài đến nửa đêm.Chỉ là tuyệt đại đa số mọi người đều bộc lộ sự khó hiểu.Họ bắt đầu nghi ngờ ý đồ của Quả Xác, thậm chí còn quay sang trách móc.Đúng lúc đó, một bài viết dưới dạng bức thư mở của một kỹ sư Quả Xác được đăng lên bản tin thời sự.Tựa như ném một hòn đá lớn xuống mặt nước, tạo nên vô vàn những con sóng lan xa dần, xa dần.
