Đang phát: Chương 240
Ta ngượng ngùng: “Nàng ra ngoài trước đi, ta dậy liền.”
Mộc Tử u oán nhìn ta không chớp mắt, khiến ta có chút sởn gai ốc, dò hỏi: “Nàng ra ngoài trước đi, ta dậy ngay mà.”
Mộc Tử bĩu môi: “Để ta hầu hạ huynh mặc quần áo nhé, được không?”
Vừa nghe nàng nói vậy, ta liền bật dậy khỏi giường, vội vàng kiểm tra lại y phục, may mà vẫn còn mặc nội y, nếu không thì thật mất mặt.
Mộc Tử thấy bộ dạng luống cuống của ta thì cong môi cười, dịu dàng nói: “Trường Cung ngoan, để ta hầu hạ huynh mặc quần áo nhé.” Nói rồi, nàng lấy áo ngoài của ta, kéo ta đến.
Mồ hôi túa ra trên trán ta, ấp úng nói: “Không…không cần đâu.”
Nhưng Mộc Tử đã xông tới, ta đờ người mặc nàng “hí lộng”, cuối cùng cũng mặc xong, ta như vừa chạy mười dặm, mồ hôi nhễ nhại.
Mộc Tử dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt ta, ôn nhu nói: “Xong rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi, mọi người đang đợi huynh đó.”
Ta thất thanh: “Sao? Bọn họ đều biết nàng đến gọi ta?”
Chậm trễ lâu như vậy, bọn họ không nghĩ lệch lạc mới lạ.
Mộc Tử cười hì hì: “Sợ gì chứ, dù sao quan hệ của chúng ta ai cũng biết cả.”
Ta đổ mồ hôi, không sợ mới lạ, nhíu mày nói: “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của nàng.”
Mộc Tử ngạc nhiên: “Ta với huynh ở cùng nhau thì sợ ảnh hưởng gì đến danh tiết, danh tiết của ta đều là của huynh cả.Đi hay không đi, huynh đã sợ bọn họ bàn tán rồi còn ở đó lề mề.”
Ta vội nói: “Vậy nhanh đi thôi, tiểu thư.”
Mộc Tử thấy mình chiếm thế thượng phong, dương dương tự đắc kéo ta ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng đến đại sảnh.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ta và Mộc Tử là hai người đến sau cùng, ánh mắt mọi người nhìn chúng ta đầy ám muội.Ta cười khổ: “Để các vị đại ca đợi lâu, ta vừa rồi…”
Chiến Hổ ngắt lời ta, cười ha hả: “Được rồi, huynh đệ, đừng giải thích nữa, chúng ta đều hiểu.”
Ta choáng váng, hắn hiểu cái gì chứ? Ta thanh bạch đến đáng thương mà hắn lại nghĩ như vậy sao?
Mộc Tử cũng không giúp ta giải thích, thoải mái kéo ta vào chỗ ngồi.
Tu Ti nói: “Trường Cung, ngươi cũng biết cách ngủ đấy, hết cả một ngày một đêm.Nếu không phải Mộc Tử công chúa đi gọi, không biết ngươi còn ngủ đến bao giờ.Ma thú liên quân đã y theo kế hoạch của chúng ta, rút lui ba mươi dặm.Hiện tại trong Yếu Tắc không khí đã thoải mái hơn nhiều.”
Thiểm Vân nói: “Hôm qua, sau khi ma thú liên quân rút lui, ta và thống soái hai nước kia đã hội đàm.Gã Đôn Vu Hề của Ngải Hạ các ngươi thật là lợi hại, hắn đã nghi ngờ về khói hoa chiều hôm đó, cũng may lúc đó khoảng cách quá xa, hắn không thể xác nhận, nhưng đã chỉ ra có quang hệ ma pháp xuất hiện.”
Ta suy nghĩ một chút: “Tình hình trước mắt rất có lợi cho chúng ta.Nên đợi Thân Vương điện hạ quay về, chỉ cần Tu Đạt bệ hạ có thể đồng ý với phương pháp hòa đàm của chúng ta, mọi việc sẽ dễ dàng hơn.Hiện tại chỉ có thể đợi.Nhân lúc này, mọi người có rảnh thì luyện công chăm chỉ.Hôm đó giao đấu với yêu tộc, đến giờ ta vẫn cảm thấy rất áp lực.Thực lực của yêu tộc đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, một khi không cẩn thận, có lẽ chúng ta sẽ rơi vào chỗ vạn kiếp bất phục.”
Chiến Hổ tán thành: “Đúng vậy, xem ra chúng ta không liều cái mạng này thì không xong.Hôm đó bị Tát Đạt đánh một chưởng khiến ta phải dưỡng thương mất mấy ngày, lòng tự tin ban đầu cũng tan biến.So với mấy lão yêu đó, chúng ta còn kém xa.Ta mới chỉ dùng được khoảng ba thành uy lực của Chiến Thần chi giáp.Chẳng qua, Trường Cung ngươi lần trước cho ta phương pháp tu luyện, ta thử rồi, xác thực mở ra một cảnh giới mới.Ta đã bắt đầu cùng các huynh đệ nghiên cứu luyện tập.”
Ta xoa xoa bụng: “Vừa rồi công chúa nói các ngươi gọi ta ăn cơm, cơm đâu rồi? Các vị ca ca, huynh đệ, ta thực không đợi được nữa.”
Thiểm Vân cười nói: “Đã sớm chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi ngươi mở miệng thôi.”
Nghe Thiểm Vân nói vậy, mọi người cười ồ lên.
Ta hạ giọng, quay sang Thiểm Vân: “Huynh có chuẩn bị nhiều một chút không? Sức ăn của ta…”
Thiểm Vân nói: “Yên tâm đi, biết khả năng ăn của ngươi mà, đã chuẩn bị khá nhiều, đủ cho mọi người no bụng.”
Sao lại gọi là “khả năng ăn của ta”? Còn có ai ăn khỏe hơn ta sao? Ta liếc nhìn Mộc Tử, thấy vẻ mặt hớn hở của nàng, thầm nghĩ: “Các ngươi cứ đợi xem, sức ăn của nàng mới đáng sợ.Lúc ở học viện, ta còn kém xa nàng.”
Thiểm Vân đại ca quả nhiên chuẩn bị rất thịnh soạn, trên bàn bày đầy đồ ăn đủ màu sắc.Tuy có vẻ làm còn vụng về, nhưng so với đồ ăn của ma tộc thì vẫn hơn nhiều.Vật sản của nhân loại tam quốc vô cùng phong phú, Yếu Tắc căn bản không lo thiếu ăn.Còn được dịp đem lương thực tồn trong quốc khố các nước làm mới, biến thành các món ăn dự trữ.Mùi thức ăn xộc vào mũi khiến bụng ta sôi ùng ục.Ta nói với Thiểm Vân: “Thiểm Vân đại ca, huynh cho Tiểu Kim ra ăn đi, gia hỏa này cũng tham ăn lắm.”
Thiểm Vân nói: “Không được, hiện tại cả Yếu Tắc đều biết chúng ta mang quái vật từ Tu Đạt đến, nó cả ngày bay khắp nơi kiếm ăn rồi.”
Ta cười hắc hắc, nhìn mọi người: “Đã vậy, mọi người bắt đầu thôi.”
Nói xong, ta không khách khí gắp thức ăn trước mặt đưa vào miệng.Người thứ hai động thủ, ta không cần nhìn cũng biết là Mộc Tử, cánh tay nhỏ nhắn mịn màng của nàng mang theo mùi thơm lướt đến những mỹ vị trên bàn.
Chiến Hổ kêu lên một tiếng kỳ quái: “Mọi người ăn nhanh đi, nếu không sẽ chẳng còn gì đâu.”
Sau tiếng hô của hắn, một trận chiến tranh như muốn xé nát mặt bàn bắt đầu.Các vị kỵ sĩ đến từ Tu Đạt đều trở thành kỵ sĩ bàn tròn.Nhưng họ phát hiện, dù nỗ lực thế nào cũng không nhanh bằng ta và Mộc Tử, gần như hơn một nửa số đồ ăn trên bàn đều lọt vào bụng hai chúng ta.
Ta vừa ăn vừa nói: “Thiểm Vân đại ca, bảo thủ hạ chuẩn bị thêm hai bàn nữa đi, nếu không thì không đủ ăn.”
Thiểm Vân ăn rất ít, chủ yếu là do ngồi quá gần chúng ta, khó mà cướp được món mình muốn.Hắn cười khổ: “Ngươi chỉ có một ngày không ăn thôi mà, sao lại biến thành như vậy? Người đâu, chuẩn bị thêm hai bàn nữa.”
Đến khi ăn bàn thứ hai, tốc độ của mọi người đã chậm lại rõ rệt, Thiểm Vân cũng ăn được một ít đồ ăn.Sau khi bàn thứ hai kết thúc, trừ ta và Mộc Tử ra, hầu như mọi người đều no nê vỗ bụng hưởng thụ.
Lúc này, mọi người mới chú ý đến Mộc Tử, người vốn không được coi là háu ăn trước đây.Khách Luân Đa nhỏ giọng nói với nàng: “Công chúa, có nên chú ý đến phong thái một chút không?”
