Đang phát: Chương 24
– Vâng, thưa cô chủ.
Vũ chấp sự đáp rồi rời khỏi phòng.
Lần này, Lục Thiếu Du đến khu phố chuyên bán đan dược, binh khí và các loại vật liệu luyện đan.Sau khi quan sát xung quanh, hắn quyết định đến Thiên Bảo Môn.Giờ hắn là khách quý của họ rồi.
Lục Thiếu Du không bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền này, hơn nữa Thiên Bảo Môn cũng thu mua đan dược.
– Chào Lục thiếu gia, hôm nay cậu đến mua dược liệu ạ?
Hai người canh cửa thấy Lục Thiếu Du thì vô cùng khách khí, vì biết hắn quen biết cô chủ của họ.
– Ừm, tiện thể bán vài viên đan dược.
Lục Thiếu Du nói.
– Mời Lục thiếu gia đi lối này.
Một người lập tức dẫn Lục Thiếu Du đến quầy hàng hôm trước, Vũ chấp sự cũng có mặt ở đó.
– Lục thiếu gia, hôm nay cậu cần gì?
Vũ chấp sự cười hỏi khi thấy Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du lấy Quán Đính Đan đã chuẩn bị trước ra, nói với Vũ chấp sự:
– Đây là Quán Đính Đan.
– Ồ, Quán Đính Đan?
Mắt Vũ chấp sự sáng lên, nhận lấy Quán Đính Đan xem xét kỹ lưỡng rồi nói:
– Quán Đính Đan này tuy chỉ là nhất phẩm đan dược, nhưng công thức luyện chế lại rất ít người biết.Nó gần như đạt đến nhị phẩm, có tác dụng tăng cường chân khí cho võ giả, tốt hơn nhiều so với các loại đan dược khác.Trình độ luyện chế cũng đạt đến thượng đẳng, rất tốt, rất tốt.Lục thiếu gia là bạn của cô chủ chúng tôi, bình thường Thiên Bảo Môn bán Quán Đính Đan với giá 50 kim tệ, vậy chúng tôi sẽ mua viên này với giá đó.
– Đa tạ Vũ chấp sự, nhưng như vậy thì không hay lắm.
Lục Thiếu Du nói, nhưng trong lòng nghĩ bụng ai biết các ngươi có bán giá đó hay không.Tính ra, nguyên liệu luyện đan chỉ tốn khoảng mười lăm kim tệ, giờ bán được năm mươi kim tệ thì lời quá lớn rồi, sau này không lo thiếu tiền nữa.
– Lục thiếu gia là khách quý của Thiên Bảo Môn mà.Hơn nữa, Quán Đính Đan cũng là vật hiếm có.Sau này nếu cậu có Quán Đính Đan thì cứ mang đến đây, Thiên Bảo Môn sẽ thu mua toàn bộ.Đan dược tốt thế này bán ra cũng có chút lợi nhuận, không lỗ vốn đâu.
Vũ chấp sự nói.
– Không vấn đề gì, lần sau có tôi nhất định sẽ giao cho Thiên Bảo Môn.
Lục Thiếu Du cười nói:
– Giúp tôi chuẩn bị bốn phần dược liệu hôm qua.
– Lục thiếu gia chờ một chút, tôi đi chuẩn bị ngay.
Vũ chấp sự vội vàng nói rồi đi về phía sau.
Trong một căn phòng, Vũ chấp sự nói với Độc Cô Băng Lan:
– Tiểu thư, Lục thiếu gia lại đến, còn mang theo một viên Quán Đính Đan, hơn nữa còn muốn mua dược liệu giống hôm qua, chắc là để luyện chế Quán Đính Đan.
– Quán Đính Đan.
Độc Cô Băng Lan nhận lấy đan dược từ Vũ chấp sự, xem xét một hồi rồi đưa cho Thúy Ngọc:
– Thúy Ngọc, cô xem viên Quán Đính Đan này thế nào.
– Quán Đính Đan này tuy là nhất phẩm, nhưng đã gần đến cấp nhị phẩm.Người biết rõ công thức luyện chế chắc chắn không phải là linh giả bình thường.Xem ra vị Lục thiếu gia này có không ít bí mật.
Nha hoàn Thúy Ngọc nói nhỏ.
– Vũ chấp sự, sau này Lục thiếu gia là khách quý của Thiên Bảo Môn, ông tự biết phải làm gì chứ? Hơn nữa, hãy nói với cậu ta rằng chuyện cậu ta đến Thiên Bảo Môn, Lục gia tuyệt đối sẽ không biết.
– Tôi hiểu rồi thưa tiểu thư, tôi sẽ đi thu xếp ngay.
Vũ chấp sự cáo lui, vội vàng đi chuẩn bị.
Trong Thiên Bảo Môn, Lục Thiếu Du quan sát xung quanh.Hắn thấy hôm nay Thiên Bảo Môn niêm yết giá của một số đan dược nhất phẩm, tất cả đều trên dưới bốn mươi kim tệ.Lục Thiếu Du thầm nghĩ, xem ra hôm nay Thiên Bảo Môn không hề lừa mình.
Một lát sau, Vũ chấp sự từ phía trong đi ra, đưa cho Lục Thiếu Du vài bọc nhỏ:
– Lục thiếu gia, dược liệu cậu cần đã chuẩn bị xong rồi, đây là 50 kim tệ, cậu kiểm tra một chút.
– Dược liệu này bao nhiêu?
Lục Thiếu Du hỏi, trong lòng nhẩm tính, số dược liệu này khoảng sáu mươi kim tệ, trên người mình có hai mươi kim tệ cộng thêm năm mươi kim tệ vừa bán Quán Đính Đan là vừa đủ.
– Cái này không cần tính, sau này Lục thiếu gia muốn mua bất kỳ dược liệu gì ở Thiên Bảo Môn thì sẽ cộng gộp tính một lần, tính từng lần rất phiền phức.Hơn nữa, chúng tôi vẫn chờ Lục thiếu gia mang thêm Quán Đính Đan đến mà.
Vũ chấp sự cười nói.
– Như vậy chẳng lẽ không sợ tôi quỵt nợ sao?
Lục Thiếu Du kỳ quái hỏi, trong lòng lại nghĩ Thiên Bảo Môn này đối xử với mình quá tốt đi.
– Lục thiếu gia không phải loại người như vậy.
Vũ chấp sự cười nói.
– Được rồi, vậy cảm tạ.
Có lợi mà không chiếm thì là đồ ngốc, Lục Thiếu Du tất nhiên sẽ không khách khí.
– Lục thiếu gia đi thong thả.
Vũ chấp sự nói, sau đó nhỏ giọng nói thêm:
– Việc Lục thiếu gia đến Thiên Bảo Môn, Lục gia tuyệt đối sẽ không biết, cậu yên tâm đi.
Lục Thiếu Du đang định rời đi thì nghe Vũ chấp sự nói vậy, trong lòng giật mình, sau đó vội lảng tránh:
– Tôi đi trước, cáo từ.
Ra khỏi Thiên Bảo Môn, Lục Thiếu Du đến một chỗ vắng vẻ, sau khi xác định xung quanh không có ai mới cất những vật trong tay vào chiếc nhẫn trữ vật thần bí, rồi lập tức quay về Lục gia.
Trên đường đi, nghĩ đến lời nói của Vũ chấp sự, Lục Thiếu Du bắt đầu cảnh giác.Việc mình ra vào Thiên Bảo Môn thường xuyên sẽ không tránh khỏi bị người Lục gia để ý, hơn nữa, Thiên Bảo Môn dường như cũng đang âm thầm điều tra mình.
– Thiên Bảo Môn…
Lục Thiếu Du khẽ nói trong lòng, rồi nhanh chóng trở về Lục gia.
Là một thiếu gia vô dụng, không được ai yêu thương, Lục Thiếu Du cảm thấy thân phận này cũng không tệ, ít nhất ở Lục gia cũng không bị đói chết, lại không ai thèm để ý xem mình làm gì, bằng không khi mình muốn làm một số việc cũng không dễ dàng như vậy.
Đêm đến, Lục Thiếu Du lại đến mật thất trong kho củi, Nam thúc đã chờ sẵn ở đó.
– Nam thúc, hôm nay huấn luyện cái gì?
Lục Thiếu Du hỏi, hôm trước Nam thúc đã nói từ hôm nay sẽ bắt đầu một tháng tu luyện.
– Rất đơn giản, huấn luyện đánh cậu.
Nam thúc cười nham hiểm nói.
– Cái gì, đánh con?
Sắc mặt Lục Thiếu Du lập tức tối sầm, đây không phải là chuyện tốt.
– Đương nhiên còn huấn luyện giác quan và năm thuộc tính trên người cậu.Nếu cậu có thể chịu được một tháng thì sau này dù có gặp phải người mạnh hơn cậu nhiều, cậu cũng có thể chạy thoát để giữ mạng, bằng không, cái mạng nhỏ của cậu sẽ khó giữ.
Nam thúc nghiêm mặt nói.
– Nam thúc, người yên tâm, con chịu được, bắt đầu đi.
Lục Thiếu Du nói, Nam thúc nói vậy thì chắc chắn có lý do, vì cái mạng nhỏ của mình sau này, phải kiên trì.
