Đang phát: Chương 2396
– Ngươi không dám đâu, trước mặt Độc Cô gia tộc, ngươi chỉ là kẻ vô dụng!
Độc Cô Trường Không cười khẩy:
– Ngươi chỉ biết dựa dẫm vào người khác, núp sau lưng đàn bà, loại phế vật như ngươi có dám solo với ta một trận không?
– Độc Cô Trường Không, hạng tép riu như ngươi vốn không xứng đấu với ta, nhưng hôm nay ngươi tự tìm đến, ta sẽ cho ngươi toại nguyện!
Lục Thiếu Du thản nhiên đáp.
– Lục Thiếu Du, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, trước mặt Độc Cô gia tộc, trước mặt ta, dù ngươi có là Vũ giả song tu hay Linh Vũ song tu, cũng chỉ là con sâu cái kiến.Một chút tài năng cỏn con của ngươi không thể bù đắp được sự khác biệt đẳng cấp đâu!
Vừa dứt lời, hắn lập tức xông lên, chân khí bùng nổ, ánh mắt âm độc nhìn Lục Thiếu Du, lộ rõ sát ý.Hôm nay, nếu hắn giết Lục Thiếu Du cũng sẽ không ai dám làm gì, thậm chí các trưởng lão còn mong hắn làm việc này, như vậy hắn sẽ lập được đại công.
– Khác biệt đẳng cấp? Ngươi đã thấy cái gì gọi là đẳng cấp thật sự chưa?
Lục Thiếu Du lạnh lùng nói.
– Tiểu trùng, đây mới là đẳng cấp!
Sắc mặt Độc Cô Trường Không trầm xuống.
Thần Hoàng khí cấp địa tràn ra, khiến không gian xung quanh biến đổi, nhiều cường giả cũng bị ảnh hưởng.
Một luồng Thần Hoàng khí quỷ dị xâm nhập vào đầu Lục Thiếu Du, mang theo uy áp trực tiếp đè nén linh hồn, khiến Đại Hồn Anh và Tiểu Hồn Anh đều bị ảnh hưởng, linh hồn như muốn quỳ phục.
Nhưng ngay lúc đó, con dao găm màu vàng kim chợt động.
Ông!
Con dao găm rung lên, phát ra ánh sáng chói mắt, uy áp của Thần Hoàng khí lập tức tan biến.
– Loại phế vật như ngươi, làm sao có thể là đối thủ của ta!
Độc Cô Trường Không thi triển thủ ấn, hào quang lóe lên, một đạo linh hồn quang mang quét ngang không gian.
Trong nháy mắt, linh hồn quang mang lao về phía Lục Thiếu Du, khiến không gian vặn vẹo.
– Đúng là không biết lượng sức, chết đi cho bõ cái tội ngông cuồng!
Đám thanh niên Độc Cô gia tộc hả hê.
Bắc Cung Vô Song và Độc Cô Cảnh Văn biến sắc, định xông lên thì bị Lục Tâm Đồng kéo lại, ánh mắt cô khinh thường nhìn Độc Cô Trường Không.
Chỉ trong chớp mắt, linh hồn quang mang đã xâm nhập vào đầu Lục Thiếu Du, không ngừng công kích, bao trùm lấy thân thể hắn.
Xuy xuy!
Thân thể Lục Thiếu Du rung lên, linh hồn lực khủng bố va chạm lung tung, như muốn phá hủy mọi thứ.
Đúng lúc này, kim quang bùng nổ, không gian trong não hải Lục Thiếu Du rung chuyển.
Ngay lập tức, linh hồn quang mang bị một cỗ lực lượng hút chặt, trong nháy mắt bị thu vào trong con dao găm màu vàng kim, hoàn toàn biến mất.
Hô!
Linh hồn công kích khủng bố lan tỏa khắp quảng trường, khiến nhiều người phải lùi lại, không muốn bị liên lụy.
Mọi người kinh ngạc chứng kiến Lục Thiếu Du vẫn đứng vững như núi, không hề lay động.
– Đây là thực lực của Độc Cô gia tộc sao?
Khóe môi Lục Thiếu Du nhếch lên một nụ cười tà mị, đầy vẻ lạnh lẽo.
Lục Thiếu Du thản nhiên bước ra khỏi vùng xoáy linh hồn, tiến thẳng về phía Độc Cô Trường Không.
Tuy chỉ là những bước chân chậm rãi, nhưng lại vượt qua không gian một cách quỷ dị, thân ảnh xuất hiện ngay trước mặt Độc Cô Trường Không.
Độc Cô Trường Không kinh hãi, chuyện này vượt quá sức tưởng tượng của hắn.Hắn không ngờ rằng Thần Hoàng khí cấp địa, cộng thêm linh hồn công kích toàn lực lại không có tác dụng gì với Lục Thiếu Du.Chuyện gì đang xảy ra vậy? Làm sao Lục Thiếu Du có thể dễ dàng hóa giải đòn tấn công mạnh nhất của hắn?
– Giờ thì ngươi hết cơ hội rồi!
Lục Thiếu Du cười nhạt, khí tức xung quanh hắn dao động, vô hình trung đồng hóa không gian xung quanh.
Thân ảnh Lục Thiếu Du trong nháy mắt đã xông tới trước mặt Độc Cô Trường Không, tung ra Thời Gian Thác Loạn!
Xuy!
Không gian mang thuộc tính thổ hệ lan tỏa, khiến hư không ngưng đọng.
– Không xong!
Trong tích tắc, Độc Cô Trường Không hoảng hốt.Linh lực trong cơ thể hắn như đóng băng, thân hình không thể nhúc nhích, chỉ có thể kích hoạt hồn linh khải giáp, hai mắt lộ vẻ kinh hãi.
Hồn linh khải giáp màu xanh biếc, đạt tới cấp địa đỉnh phong, dưới uy áp bao phủ, lưu quang quanh quẩn, nhất thời có dấu hiệu giãy thoát khỏi không gian thổ hệ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, không gian cô đọng lại, hồn linh khải giáp cũng không thể lay động.
– Hồn linh khải giáp cấp địa? Vẫn chưa đủ.Với trình độ của ngươi, còn chưa có tư cách ngông cuồng trước mặt ta!
Một trảo ấn lướt ra, xuyên thấu không gian, mơ hồ bẻ vụn hư không, rơi lên vai Độc Cô Trường Không.
– Giờ thì ngươi nên biết, trước mặt ta, ngươi chỉ là một con kiến mà thôi!
Lưu quang chợt lóe, trảo ấn chộp lấy Độc Cô Trường Không, ném ngược lên đỉnh đầu, rồi xoay người giẫm mạnh xuống, hung hăng đập hắn xuống đất.
Phanh!
Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, mặt đất rung chuyển, kình phong phát tán, kình khí bão táp quét qua, khiến không gian chấn động.
Phốc!
Thân hình Độc Cô Trường Không bị nện xuống mặt đất đá xanh, phun ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt, hồn linh khải giáp trở nên ảm đạm.
– Độc Cô Trường Không, trước mặt ta, ngươi chỉ là một tên tép riu.Ngươi hết lần này đến lần khác đến chọc ta, ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao? Chỉ là ngươi không có tư cách để ta ra tay thôi!
Lời vừa dứt, Lục Thiếu Du lại giẫm mạnh một cước, trực tiếp giẫm lên bụng Độc Cô Trường Không.
Phanh!
Mặt đất lại rung lên, hồn linh khải giáp càng ảm đạm, mặt đất xung quanh nứt vỡ.
Phốc!
Độc Cô Trường Không không thể nhúc nhích, miệng phun máu tươi, trong mắt chỉ còn lại vẻ kinh hãi.Lúc này, hắn mới biết được trước mặt Lục Thiếu Du, hắn vô cùng nhỏ bé, thậm chí không có chút sức phản kháng.
Hô!
Cảnh tượng này khiến mọi người xung quanh đều kinh hãi và sợ hãi.Họ thật sự không thể tin được chuyện này lại xảy ra.
– Giờ thì ngươi đã biết ai là con kiến, ai là phế vật rồi chứ?
Lục Thiếu Du từ trên cao nhìn xuống Độc Cô Trường Không, khóe môi tràn đầy vẻ lạnh lùng.Hôm nay, hắn coi như giết gà dọa khỉ.
– Mau thả ta ra, ta sẽ không tha cho ngươi!
Miệng Độc Cô Trường Không phun máu tươi đầm đìa, dữ tợn hét lên, ánh mắt tràn ngập vẻ oán độc.
– Xem ra ngươi vẫn không phục nhỉ!
Khóe môi Lục Thiếu Du nhếch lên cười lạnh, dưới chân hiện lên hoàng mang, đột nhiên nhấc chân giẫm xuống.
Phanh!
– Độc Cô Trường Không, ngươi có tư cách gì ngông cuồng trước mặt ta!
– Phanh!
– Ngươi chỉ dựa vào Thần Hoàng khí mà tổ tiên Độc Cô gia tộc để lại thôi.Bỏ qua Độc Cô gia, ngươi là cái thá gì!
Phanh!
– Trước mặt ta, ngươi không có bất kỳ tư cách nào để ngông cuồng.Cái danh Độc Cô gia, tốt nhất đừng mang ra dùng trước mặt ta!
Phanh!
Âm thanh quát lớn bá đạo vang vọng khắp quảng trường.Tổng cộng bốn cước liên tục giẫm lên bụng Độc Cô Trường Không, khiến thân hình hắn lún sâu vào lòng đất, hồn linh khải giáp bắt đầu xuất hiện những vết nứt vỡ.
