Đang phát: Chương 239
Thấy toàn bộ người của La Sát Môn đã bị tiêu diệt, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh lên tiếng:
– Thu hết túi trữ vật rồi giao lại cho chưởng môn, dọn dẹp xong thì tiếp tục làm việc đi.
Nói xong, Đông Vô Mệnh đột ngột biến mất, đám đệ tử Phi Linh Môn chỉ biết tặc lưỡi thầm than, thực lực của đại trưởng lão quả thật đáng sợ.
Hồ Nam Sinh hô lớn:
– Nhanh tay đốt hết mấy cái xác này rồi về xây đại điện tiếp!
Từ xa xa, nhiều người chứng kiến tất cả, không khỏi giật mình kinh hãi.Hơn trăm tinh nhuệ của La Sát Môn, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã bị giết sạch không còn một mống.
– Thực lực của Phi Linh Môn đáng sợ thật, Hàn Trường Sinh bị giết chỉ trong một chiêu.
– Cao thủ kia mạnh quá, chắc phải đạt tới trình độ Vũ Vương rồi.
– Ta lại thấy giống Linh Giả hơn, không giống Vũ Giả.
– Người đó đứng trên không trung được, chỉ có cường giả Vũ Suất mới làm được như vậy, chắc chắn là Linh Sư rồi.
– Sau này gặp người của Phi Linh Môn tốt nhất là nên tránh xa.Lần này La Sát Môn gặp xui rồi, mất hơn nửa số đệ tử tinh nhuệ, cộng thêm Từ Phục Quan thì có tới sáu trưởng lão đã chết.
Đám người đứng từ xa không ngừng xì xào bàn tán, mãi lâu sau mới dám rời đi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lục Thiếu Du vẫn bế quan dưỡng thương, không hề hay biết chuyện gì xảy ra bên ngoài, cũng không cần phải lo lắng.Có Đông Vô Mệnh trấn thủ, Phi Linh Môn vững như bàn thạch, thế lực bình thường không thể làm gì được.
Lục Thiếu Du tập trung điều tức, vết thương trong cơ thể đang nhanh chóng hồi phục.Có lẽ hắn sẽ bình phục sớm hơn dự kiến vài ngày.
Cùng ngày Phi Linh Môn tiêu diệt hơn trăm tinh nhuệ của La Sát Môn, tin tức về việc Phi Linh Môn có cường giả trấn giữ đã lan rộng ra khắp vùng, khiến dân chúng trong trấn xôn xao bàn tán.
Đêm xuống, trong đại điện của La Sát Môn, vài người đang ngồi với vẻ mặt tức giận và kinh hoàng.
“Bốp!”
Trên cao, Đặng Phong Lương đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc bàn vỡ tan tành.
– Chưởng môn, nhóm Hàn trưởng lão bị giết sạch rồi, hơn trăm đệ tử tinh nhuệ cũng bỏ mạng, giờ chúng ta phải làm sao?
– Không ngờ thực lực của Phi Linh Môn lại mạnh đến vậy, có lẽ chúng đang âm mưu đối phó với La Sát Môn chúng ta.
Các trưởng lão lên tiếng, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.
Khuôn mặt Đặng Phong Lương vặn vẹo vì tức giận:
– Hừ! Phi Linh Môn dám sao? Sáng sớm mai ta sẽ đến Quỷ Vũ Tông một chuyến, mối thù này La Sát Môn ta nhất định sẽ trả!
Một trưởng lão mặc trường sam trắng hỏi:
– Chưởng môn, Quỷ Vũ Tông có giúp chúng ta báo thù không?
Đặng Phong Lương đáp:
– Các vị trưởng lão cứ yên tâm, dù sao chúng ta cũng là thế lực ngoại môn của Quỷ Vũ Tông, bọn họ sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu.Hơn nữa, mật thất của Phi Linh Môn chắc chắn sẽ khiến Quỷ Vũ Tông hứng thú.
Một trưởng lão khác lên tiếng:
– Chưởng môn, đến Quỷ Vũ Tông rồi quay về cũng mất hơn mười ngày, nếu trong thời gian đó người của Phi Linh Môn tìm đến thì chúng ta phải làm sao?
Đặng Phong Lương lạnh lùng nói:
– Ta sẽ cưỡi yêu thú bay đi, ba ngày là đủ.Ta nhất định sẽ tiêu diệt Phi Linh Môn!
Trong một dãy núi trùng điệp, mây mù bao phủ những vách đá dựng đứng.Trên sườn núi thấp thoáng những kiến trúc to lớn với mái ngói nhọn lấp lánh.Phong cảnh non xanh nước biếc, nhưng lúc này lại nhuốm một màu vàng nhạt.
Trên một ngọn núi cây cối rậm rạp, lá rụng đầy, cảnh thu đìu hiu hiện rõ.Gió nhẹ thổi se lạnh, báo hiệu mùa đông sắp đến.
Trên đỉnh núi, một bóng hình uyển chuyển đang múa kiếm, vung ra vô số kiếm ảnh.Lúc thì như rắn trườn khỏi hang, lúc thì như rồng bay lên trời, tiếng gió rít liên hồi.
Lá rụng bay lả tả cùng với ánh kiếm lóe sáng, bóng hình yêu kiều ấy thật đẹp, thân hình thon thả, kiếm vũ lá rơi, đẹp như tiên nữ.
“Keng!”
Sau một hồi lâu, nàng thu kiếm vào vỏ, vạt áo tung bay trong gió, mái tóc đen dài khẽ lay động.Nàng lặng lẽ nhìn về một hướng, vẻ mặt buồn bã.
Một giọng nói trong trẻo vang lên:
– Vô Song tỷ càng ngày càng mạnh.
Hai bóng hình yêu kiều khác đang ngồi phía xa quan sát, là Độc Cô Băng Lan và nha hoàn Thúy Ngọc.
Cô gái kia quay đầu nhìn hai người, khẽ mỉm cười:
– Băng Lan, Thúy Ngọc đừng chê cười ta.
Ngoài Lục Vô Song ra, không còn ai khác.
Thúy Ngọc nhếch môi cười:
– Vô Song tỷ, ai dám chê cười tỷ chứ? Hôm nay ta nghe nói tỷ đánh bại người đứng thứ hai mươi tư trên Long Bảng, khiến nhiều trưởng lão nội môn phải kinh ngạc đấy.
Lục Vô Song trừng mắt nhìn Thúy Ngọc:
– Nha đầu này, đừng tưởng ta không biết, thực lực của ngươi không hề đơn giản đâu, có khi ta còn không đánh lại ngươi ấy chứ.
Thúy Ngọc chớp mắt tinh nghịch:
– Vô Song tỷ oan cho ta rồi, ta chỉ biết chút võ mèo cào thôi mà.
Lục Vô Song nhìn về phương xa, thì thầm:
– Hôm nay là sinh nhật của hắn, cũng mười bảy tuổi rồi…
Độc Cô Băng Lan tiến lại gần Lục Vô Song, tò mò hỏi:
– Vô Song tỷ, hôm nay là sinh nhật của ai vậy?
Lục Vô Song khẽ đáp:
– Sinh nhật của Thiếu Du, tiếc là không biết hắn còn sống hay chết.
Lục Vô Song nhíu mày, buồn rầu nhìn thanh Thanh Nguyệt kiếm trong tay, đôi mắt ướt lệ.
Độc Cô Băng Lan an ủi:
– Vô Song tỷ đừng buồn, nếu Thiếu Du còn sống, nhất định sẽ đến Vân Dương Tông tìm tỷ.
Lục Vô Song khẽ thở dài:
– Chỉ mong là vậy.
Đã gần một năm không có tin tức gì về Lục Thiếu Du, cơ hội sống sót của hắn gần như bằng không, hoặc có thể nói là không thể sống sót.Gần một năm qua, Lục Vô Song đã cố gắng chấp nhận sự thật này.
Trong sơn động, Lục Thiếu Du ngừng điều tức, chậm rãi thở ra:
– Phù!
Sắc mặt Lục Thiếu Du đã hồng hào hơn nhiều.
Hắn cảm thấy vết thương trong người đã lành được bảy phần, không khỏi mỉm cười, tốc độ hồi phục nhanh hơn dự kiến rất nhiều.
Đột nhiên, Lục Thiếu Du kêu lên:
– A?
Một luồng dao động truyền đến từ trong đầu, Lục Thiếu Du vội vàng cất Linh Ngọc Sàng, rời khỏi sơn động.
Phía sau núi Phi Linh Môn, một luồng uy áp khổng lồ bỗng nhiên phóng lên cao, khiến các loài dã thú xung quanh cảm nhận được và quỳ rạp xuống đất, không dám nhúc nhích.
Lục Thiếu Du ra đến sau núi, liền thấy Thiên Sí Tuyết Sư khổng lồ đang bay lượn trên bầu trời, khí thế vô hình bao trùm xung quanh, không ngừng tăng vọt.
Tiểu Long bám trên vai Lục Thiếu Du, đôi mắt nhỏ nhìn Thiên Sí Tuyết Sư trên trời, không ngừng lè lưỡi:
– Xèo xèo!
“Vù vù vù!”
Một bóng đen nhanh như chớp đáp xuống cạnh Lục Thiếu Du, chính là Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh.
Đông Vô Mệnh ngước nhìn Thiên Sí Tuyết Sư trên bầu trời, kinh ngạc nói:
– Thiên Sí Tuyết Sư sắp đột phá!
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu:
– Ừm, sắp đột phá rồi.
Thiên Sí Tuyết Sư vốn là yêu thú nhị giai hậu kỳ, việc nó đột phá lúc này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Đông Vô Mệnh quay sang nhìn Lục Thiếu Du:
– Tiểu tử, vết thương của ngươi lành nhanh thật đấy.
Nhìn sắc mặt Lục Thiếu Du, Đông Vô Mệnh biết ngay vết thương của hắn không còn nghiêm trọng nữa.
Lục Thiếu Du mỉm cười đáp:
– Vết thương cũng không quá nặng.
Rồi hỏi tiếp:
– Đông lão, mấy ngày nay có chuyện gì xảy ra không?
Đông Vô Mệnh thản nhiên nói:
– Mấy hôm trước, La Sát Môn có một tên Vũ Phách cửu trọng cùng với bốn tên Vũ Phách khác đến gây sự, ta tiện tay giải quyết hết rồi.
