Chương 239 Chữa trị

🎧 Đang phát: Chương 239

Người đàn ông này khoảng bốn mươi tuổi, hốc mắt sâu hoắm, râu ria xồm xoàm, quần áo cũ kỹ, lại còn bốc mùi khó chịu.Vừa bước vào cửa, Trần Mộ đã nhận ra đây là một kẻ thất bại, nghèo túng.
Trần Mộ không hề khinh thường vẻ ngoài tồi tàn của ông ta, bởi vì ngày nhỏ, anh còn thảm hại hơn nhiều.
Ngưỡng Mập nhìn người đàn ông, thở dài, kéo Trần Mộ sang một bên, nhỏ giọng nói:
– Tớ quen anh ta nhiều năm rồi, trước kia danh tiếng lẫy lừng lắm, ai ngờ giờ lại nghèo đến mức này.
Nhìn bạn cũ, Ngưỡng Mập lại thở dài, hạ giọng:
– Anh ta cứng đầu lắm, nếu không đã chẳng đến nỗi này.Tớ định giúp mà anh ta không chịu.Dạo này tạp ảnh đang hot quá, không biết anh ta nghe tin ở đâu, muốn tớ dẫn đến gặp cậu.Ngày xưa anh ta giúp tớ nhiều, nếu được thì cậu giúp anh ta đi.Muốn gì cứ nói với tớ.
“Ừ.” Trần Mộ gật đầu.Ngưỡng Mập lùi sang một bên, Trần Mộ tiến đến trước mặt người đàn ông.
Ánh mắt ông ta sáng lên, tấm lưng còng bỗng thẳng lên.Vẫn bộ quần áo, dáng vẻ và mùi vị ấy, nhưng dường như là một người khác.Trần Mộ chợt nhớ lời Ngưỡng Mập, người này trước kia hẳn là một nhân vật có tiếng.
– Kiều địch – Ba Cách Nội Nhĩ!
Ánh mắt người đàn ông trở nên sắc bén, như muốn xuyên thủng Trần Mộ.
Ánh mắt lợi hại như vậy, quả nhiên không phải người bình thường.Nhưng Trần Mộ không hề nao núng, anh đã gặp vô số người lợi hại rồi.
– Ông có mong muốn gì?
Trần Mộ hỏi thẳng, dù chưa biết yêu cầu của người này là gì, nhưng vì Ngưỡng Mập đã mở lời, anh sẽ cố gắng giúp nếu không quá khó khăn.
Ba Cách Nội Nhĩ nheo mắt, như muốn nhìn thấu Trần Mộ.Trần Mộ hơi ngạc nhiên, khí chất trên người ông ta rất yếu, nhưng ánh mắt lại có sức áp bức đến vậy, thật hiếm thấy.Anh bình tĩnh chờ đợi.
Ba Cách Nội Nhĩ nhìn chằm chằm Trần Mộ mười giây.Vẻ tán thưởng chợt lóe lên rồi biến mất, ánh mắt sắc bén dịu đi, ông ta trở lại vẻ ngoài tồi tàn.Ông ta cẩn thận lấy từ trong ngực ra một tấm tạp ảnh, đưa cho Trần Mộ, giọng run rẩy:
– Đại sư, ngài xem cái này có sửa được không?
Trần Mộ nhận lấy, cẩn thận xem xét.
Tấm tạp ảnh khá cũ, nhưng được giữ gìn cẩn thận.Trên bề mặt có năm vết nứt lớn, phá hỏng cấu trúc vân phức tạp.
“Ồ!” Trần Mộ kêu lên, tấm tạp ảnh này có chút đặc biệt.Đây là tạp ảnh ba sao, nhưng khá kỳ lạ.Tác dụng của nó cũng bình thường, chỉ có thể phát hình ảnh.Anh không thấy có gì đặc biệt.
Nếu là người khác, phải chế tạp sư trung cấp mới sửa được, vì cấu trúc vân của nó thuộc phạm trù ba sao.Nhưng nội dung lại là của tạp ảnh cấp thấp, đòi hỏi sự tinh tế.Kỹ thuật tinh tế này chỉ có những chế tạp sư chuyên làm tạp ảnh hoặc quảng cáo mới nghiên cứu kỹ.
Rất ít chế tạp sư trung cấp có kỹ năng cao về tạp ảnh cấp thấp.Nhưng Trần Mộ, chủ nhân Thiên Cánh, người tạo ra (Không hẹn mà gặp) và (Sư sĩ truyền thuyết), đã thuần thục những kỹ xảo này từ lâu.
Xem xét kỹ lại, xác định có thể sửa chữa, Trần Mộ nói:
– Có thể sửa được.
Anh định làm ngay, việc này với anh chỉ là chuyện nhỏ.
Ánh mắt Ba Cách Nội Nhĩ lộ vẻ mừng rỡ, nhưng ông ta đột ngột ngăn Trần Mộ:
– Xin chờ một chút.
Trần Mộ quay lại, hỏi:
– Còn vấn đề gì?
– Ngài thật sự có thể sửa nó?
Ba Cách Nội Nhĩ cẩn thận hỏi.
– Đúng!
Trần Mộ trả lời dứt khoát.Anh nhận ra tấm tạp ảnh này rất quan trọng với ông ta.
– Tốt quá!
Ba Cách Nội Nhĩ vui mừng, nhưng lập tức kìm lại.Ông ta đột nhiên thẳng người, ánh mắt sáng quắc nhìn Trần Mộ, trầm giọng hỏi:
– Tôi phải trả công thế nào?
Trần Mộ lắc đầu:
– Tôi làm giúp thôi, ông không cần trả gì cả.
Việc này rất đơn giản, lại giúp được Ngưỡng Mập, anh cũng vui lòng.
Nhưng Ba Cách Nội Nhĩ lắc đầu:
– Không được.Ngài là chế tạp sư thứ ba tôi hỏi có thể sửa nó, hai người trước đòi ít nhất hai mươi vạn âu địch.
Trần Mộ liếc nhìn Ngưỡng Mập, thật thà nói:
– Ông là bạn của anh ấy, nên tôi không lấy tiền.
Ba Cách Nội Nhĩ lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:
– Không được.Tôi và anh ấy có giao tình, nhưng thỏa thuận với ngài là làm ăn.
Trần Mộ không ngờ người này lại khó tính như vậy, hỏi:
– Ông có âu địch không?
Dù mặt đầy râu ria, Trần Mộ vẫn thấy mặt Ba Cách Nội Nhĩ đỏ lên, ông ta xấu hổ lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Trần Mộ lần đầu gặp phải chuyện khó xử như vậy, bèn cầu cứu Ngưỡng Mập.Anh giúp Ba Cách Nội Nhĩ chỉ vì nể mặt Ngưỡng Mập.
Ngưỡng Mập tiến đến giữa hai người, bất đắc dĩ nói với Ba Cách Nội Nhĩ:
– Anh lúc nào cũng cố chấp như vậy, không biết đến bao giờ mới thay đổi được? Nếu Tây Lị Á trên trời có linh thiêng, thấy anh như vậy chắc sẽ buồn lắm.
Nghe đến tên Tây Lị Á, hốc mắt Ba Cách Nội Nhĩ đỏ lên, nhưng mặt vẫn lạnh lùng:
– Ngưỡng Mập, anh không hiểu Tây Lị Á đâu, nếu tôi không như vậy, năm đó cô ấy đã không lấy tôi.
Ngưỡng Mập nghe vậy, ánh mắt cũng ảm đạm.Nhưng vốn đa mưu, anh trầm ngâm nói:
– Vậy thì thế này, Ba Cách Nội Nhĩ, Tào lão đệ dạo này có chút việc, đang muốn tuyển thêm người, anh có nhiều kinh nghiệm, hay là giúp cậu ấy, đổi lấy tiền công đi.
Ba Cách Nội Nhĩ do dự.
Ngưỡng Mập không vui nói:
– Ba Cách Nội Nhĩ, chẳng lẽ anh muốn Tây Lị Á trên trời thấy anh sa sút tinh thần như vậy sao?
Ba Cách Nội Nhĩ chấn động, cúi đầu im lặng.
Năm sáu phút sau, ông ta ngẩng đầu, lần này Trần Mộ lại thấy ánh mắt sắc bén lóe lên.Ba Cách Nội Nhĩ bình tĩnh nói:
– Được, tôi có thể phục vụ Tào tiên sinh, nhưng lương một năm của tôi là một triệu âu địch.
Nói một cách bình tĩnh, Ba Cách Nội Nhĩ lộ vẻ ngạo nghễ đáng gờm.
Một năm một triệu, Trần Mộ cứng họng.Rốt cuộc là ai cầu ai? Lần đầu anh gặp phải người kỳ lạ như vậy, dù vừa kiếm được vài triệu, nhưng anh không định tiêu hoang như thế.
Anh định từ chối, thì thấy Ngưỡng Mập nháy mắt liên tục.
Chẳng lẽ Ngưỡng Mập muốn giúp Ba Cách Nội Nhĩ bằng cách này? Trần Mộ do dự rồi gật đầu:
– Được.
Anh nghĩ đơn giản, Ngưỡng Mập là đối tác quan trọng nhất lúc này.Nếu không có anh ta, anh không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.Một triệu tuy lớn, nhưng đổi lại một người lợi hại thì cũng đáng.
Sau đó, Trần Mộ bắt tay vào sửa chữa tạp ảnh.Việc này với anh hiện tại không hề khó khăn.
Chỉ tốn hơn nửa giờ, Trần Mộ đã hoàn thành.
Khi Trần Mộ đưa tạp ảnh đã sửa cho Ba Cách Nội Nhĩ, tay ông ta run rẩy, kích động vô cùng.Môi mím chặt, trắng bệch vì dùng sức quá nhiều.Cái động tác đơn giản như cắm tạp ảnh vào máy chiếu, ông ta phải làm đến ba lần mới được.
Tạp ảnh được kích hoạt.
– Ha ha, Ba Cách Nội Nhĩ của chúng ta cuối cùng cũng cưới được Tây Lị Á xinh đẹp rồi.Tuy Ba Cách Nội Nhĩ xấu trai, ha ha, nhưng cũng khá béo tốt, rất thích hợp để tiên hoa cắm vào! Nữ thần trong lòng tất cả anh em chúng ta là công chúa Tây Lị Á xuất giá! Tôi thấy gì thế này, trời ơi, tôi ghen tị với tên may mắn Ba Cách Nội Nhĩ này quá!
– Ba Cách Nội Nhĩ hôm nay là kẻ thù của tất cả anh em chúng ta! Hắc hắc, mọi người đều có cơ hội báo thù, hôm nay không thể bỏ qua cho hắn.Hắn dám lẳng lặng cướp đi của chúng ta một đóa tiên hoa.Cho nên, tôi quyết định phát động tất cả anh em, đêm nay không tha cho hắn để an ủi nỗi bi thương của chúng ta.
– Đây thật sự là một đêm tuyệt vời! Hắc hắc, Ba Cách Nội Nhĩ không thể tránh khỏi oán hận như biển của chúng ta! Thương thay cho Ba Cách Nội Nhĩ, đêm tân hôn say như chết, hắc hắc, giờ phút này, tôi rất hài lòng.
– Thật sự mong chờ! Tên đầu đất Ba Cách Nội Nhĩ này và Tây Lị Á sẽ sinh ra đứa con như thế nào đây? Tiểu công chúa hay tiểu vương tử? Tôi rất nóng lòng! Không được, tôi phải nhắc nhở Ba Cách Nội Nhĩ phải cố gắng mới được!
Hình ảnh trong tạp ảnh là một đám cưới náo nhiệt, mọi người vui vẻ.
Ba Cách Nội Nhĩ rơi lệ đầy mặt.

☀️ 🌙