Chương 238 Nữ công trình sư Thương Thu

🎧 Đang phát: Chương 238

Hứa Nhạc nheo mắt nhìn chằm chằm vào những kết quả tính toán so sánh trên màn hình laptop, lòng hắn chấn động.Những số liệu mà Viện Khoa Học Liên Bang cướp được, hắn đã thông qua một sự tồn tại vĩ đại mà thay đổi một vài thứ.Vì vậy, việc thiết kế cải tạo hệ thống phun lưu khí điện tử của Viện Khoa Học Liên Bang khác với bên hắn là điều đã được dự liệu.Nhưng điều khiến hắn giật mình là người Công Trình Sư kia chỉ từ vài hình ảnh ngắn ngủi trong cuộc họp báo, chỉ từ ngoại hình con robot màu tím mà có thể suy tính ra được nhiều thứ đến vậy.Người này mới thực sự là thiên tài? Hắn kinh ngạc nhìn những con số trên màn hình, trong lòng trào dâng cảm xúc phức tạp.Một mặt hắn bội phục người Công Trình Sư bí ẩn kia, mặt khác lại lo lắng sự phát hiện của người này có thể ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn.
Con robot màu bạc bóng loáng đang im lìm đứng trước mặt hắn.Những hệ thống trang bị động lực phức tạp cùng với hệ thống hỏa lực sớm đã được lắp ráp hoàn chỉnh.Hai chiếc cánh phụ thiết kế tinh xảo cũng bắt đầu được lắp ráp vào đúng vị trí.Bộ phận Công Trình đang đẩy nhanh tiến độ chế tạo một mối nối có thể lắp ráp nhanh chóng nhất.Hứa Nhạc gãi đầu, ngẩng đầu nhìn những hình ảnh trước mắt, lại nghĩ đến người Công Trình Sư thiên tài kia, trầm mặc.
Toàn bộ Bộ phận Công Trình Quả Xác đều coi những số liệu và công thức mô hình mà hắn mang đến là cực kỳ quan trọng.Hứa Nhạc hiểu, nguyên nhân chủ yếu là do nhiều năm nay trong Liên Bang không ai nghiên cứu về lượng tử động thái khả trắc.Bộ phận Công Trình Công ty Cơ khí Quả Xác đã phấn đấu vì con robot màu trắng bạc này suốt mười mấy năm.Phần lớn công việc đã hoàn thành, chỉ vì cuộc thí nghiệm thất bại năm ngoái mới cần đến sự giúp đỡ của hắn.Vì muốn cải tạo hệ thống song động cơ của con robot, cùng với sắp xếp phối trí cho hoàn chỉnh cuối cùng, Hứa Nhạc mới tham gia vào khâu định hình lại con robot, nhưng những người thực sự giải quyết vấn đề lại chính là những Công Trình Sư vĩ đại vô danh bên trong Bộ phận Công Trình.
Chỉ có những Công Trình Sư của Bộ phận Công Trình mới là những công thần thực thụ, là người khổng lồ vĩ đại giỏi giang.Hứa Nhạc hiểu rõ mình chỉ là một gã tí hon đứng trên vai người khổng lồ, giúp hắn nhổ cái gai đang đâm vào vành tai, khiến hắn đau đớn.
– Phán đoán của ngài rất chính xác.Những công thức mô hình mà hai bên sử dụng không giống nhau.
Hứa Nhạc im lặng một lúc rồi gõ:
– Nhưng mong ngài giữ bí mật chuyện này.
– Giữ bí mật?
Bên kia trả lời rất nhanh:
– Là yêu cầu kỷ luật sao? Nếu vậy thì đương nhiên sẽ giữ bí mật.Nhưng tôi vẫn cho rằng thiết kế của Sở Nghiên Cứu hình như tốt hơn chúng ta một chút.
Hứa Nhạc không biết giải thích thế nào, chỉ viết:
– Tôi có thể gặp ngài được không?
Hắn đột ngột thay đổi chủ đề, sợ đối phương từ chối vì muốn duy trì cảm giác thần bí, hoặc sợ lộ thân phận, nhưng đối phương lại trả lời rất nhanh, còn thêm nhiều biểu tượng thể hiện rõ sự kích động.
– Đương nhiên là có thể rồi! Tôi vô cùng ngạc nhiên, tò mò muốn biết “tổ hỗ trợ thầm bí” các ngài từ đâu đến.Tôi từng nhờ người bên Sở Nghiên Cứu hỏi thăm, gần đây không nghe nói có ai từ Sở Nghiên Cứu được điều đến Bộ phận Công Trình cả.
Chỉ vài câu đơn giản vậy thôi đã chứa đựng biết bao tình cảm kích động và khát vọng mãnh liệt.Hứa Nhạc không hề biết mình trong Bộ phận Công Trình đã trở thành một bí ẩn lớn, nên không hiểu sự kích động của đối phương.
– Có thể mở quyền hạn an toàn cho tín hiệu webcam được không?
Người Công Trình Sư kia viết.
Hứa Nhạc làm theo, mở quyền hạn tín hiệu, thấy màu sắc trong khung đối thoại dần thay đổi từ mơ hồ đến rõ nét, sau đó là hình ảnh phía bên kia.Hắn dụi mắt, không hiểu sao vật đầu tiên nhìn thấy lại là một cái gối lớn đàn hồi, bị một cánh tay người đè xuống, tạo thành một cái rãnh sâu hoắm.
Cái rãnh sâu hoắm kia động đậy, lùi dần về phía sau.Dần dần một bức tranh hoàn chỉnh hiện ra, đập vào mắt Hứa Nhạc.Hắn đỏ mặt khi phát hiện, vật vừa nhìn thấy hóa ra lại là bộ ngực căng tròn đầy đặn của một cô gái.
Nữ Công Trình Sư kia nhìn bề ngoài còn trẻ.Khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to tròn, đầy vẻ tò mò.Cặp kính to tròn càng khiến đôi mắt thêm phần dễ thương.Mái tóc đen dài được cuốn lại sơ sài bằng một cây bút, khoác ngoài bộ đồng phục bảo hộ lao động màu trắng.Hàng nút áo không cài kín, lộ ra chiếc áo ba lỗ bó sát ngực màu vàng nhạt bên trong.
Hứa Nhạc nhìn cặp mắt kính thì ngẩn ra, đến khi nhìn rõ mặt đối phương thì thở dài.Ánh mắt hắn lại bị thu hút bởi chiếc áo ba lỗ bó chặt màu vàng nhạt đang ôm lấy những đường cong đầy đặn trên ngực cô ta.Trước đó hắn đã kinh ngạc về cơ thể đầy đặn của vị nữ Công Trình Sư này, bây giờ thấy rõ cách ăn mặc cùng tuổi tác của đối phương, hắn càng cảm thấy sự kết hợp này quả thực bất ngờ.
Hắn chỉ mở quyền hạn an toàn cho phép đối phương truyền hình ảnh vào máy mình, chứ không bật webcam của mình lên, nên đối phương không thể thấy hắn.Nhưng Hứa Nhạc vẫn theo bản năng cảm thấy bối rối, xấu hổ, vội quay mặt đi, nhưng lát sau lại không nhịn được, tò mò liếc nhìn bộ ngực cô gái trên màn hình.
Phong Dư mặc dù không thành công lôi kéo hắn gia nhập thế giới phấn son, nhưng cũng nuôi dưỡng trong hắn thói quen ngắm gái đẹp.Huống hồ đang ở phòng cách ly ngầm được bảo vệ nghiêm ngặt của Bộ phận Công Trình, lại được chiêm ngưỡng bộ phận hấp dẫn nhất trên cơ thể một cô gái ở cự ly gần như vậy, hắn dù sao cũng vẫn là một thanh niên trẻ tuổi, khó lòng chống lại sự mê hoặc này.
– Tôi tên là Thương Thu.
Cô gái mỉm cười, tự giới thiệu:
– Là nhân viên kỹ thuật của Bộ phận Công Trình.Chủ nhiệm Jose giấu nhóm hỗ trợ các ngài kín như vậy, nhưng tôi vẫn rất tò mò muốn xem người đã làm ra những bản vẽ thiết kế này là ai.Phải biết là từ mùa thu năm ngoái, sau lần thử nghiệm thất bại, tôi vẫn một mực cải tạo hệ thống phun lưu khí điện tử của hệ thống song động cơ, nhưng tiến độ chậm hơn các ngài rất nhiều.
Hứa Nhạc nhìn Thương Thu, bất an quay đầu đi rồi lại quay lại, thầm nghĩ lại những đánh giá thiên tài về người này.Trong lòng hắn đoán có lẽ những kẻ thiên tài về kỹ thuật đều ngốc trong cuộc sống, nếu không nàng sẽ chú ý đến chuyện bộ ngực đầy đặn của mình đặt gần webcam quá sẽ tạo ra tình huống khó xử cho người bên kia màn hình.
Hắn nghĩ một lúc, cuối cùng gửi tin nhắn:
– Thương Công Trình Sư, có thể điều chỉnh webcam cao lên một chút được không?
Vừa gửi đi, hắn nghe thấy giọng phản đối giận dữ bên cạnh.Thiếu Tá Lan Hiểu Long đang bực bội nhìn Hứa Nhạc, nói:
– Đồ giả tạo… Ngực lớn thế này, lại còn là nữ Công Trình Sư đeo kính… Sao không chịu ngắm thêm chút nữa?
Hứa Nhạc ngỡ ngàng, lúc này mới phát hiện mấy người kia không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh mà hắn không hề hay biết.Thiếu Tá Lan Hiểu Long đang nhìn chằm chằm vào màn hình laptop.Bạch Ngọc Lan khoanh tay đứng một bên, còn Chu Ngọc nhìn hắn với vẻ mặt cổ quái.
– Giờ không cần thiết phải giữ bí mật nữa.Bên Bộ phận Công Trình đã đoán thân phận của cậu từ lâu rồi, thậm chí có người đòi vào khu cách ly này.
Chủ nhiệm Jose bước đến, mỉm cười nói:
– Công Trình Sư Thương Thu, người xâm nhập vào máy tính của cậu là một người nổi tiếng trong Bộ phận Công Trình vì sự cuồng nhiệt đối với kỹ thuật, cũng là thuộc hạ đắc lực của tôi.
– Cô ta là một nhân viên kỹ thuật có những suy nghĩ quái dị nhất và cũng là người xuất sắc nhất trong Bộ phận Công Trình.Bình thường chúng ta đều coi cô ấy là một quái thai.Bản thiết kế hình thể bề ngoài cuối cùng của con robot thế hệ mới, phần lớn là thiết kế của cô ta.
Chu Ngọc xen vào.
– Đương nhiên, giờ tôi thấy anh còn quái thai hơn cô ta.
Thiếu Tá Lan Hiểu Long lưu luyến không rời, nhìn hình ảnh trên màn hình đang di chuyển từ ngực đầy đặn lên khuôn mặt Thương Thu, nghiêm túc nói:
– Tôi chỉ biết rằng, đây khẳng định là nhân viên kỹ thuật có bộ ngực lớn nhất trong Bộ phận Công Trình.
Đúng như Chu Ngọc đã nói, khi Hứa Nhạc tham gia vào đội ngũ nghiên cứu của Bộ phận Công Trình, Công ty Cơ khí Quả Xác mới khởi động lại dự án sửa chữa robot thế hệ mới.Mấy ngày qua tuy hai bên không gặp mặt trực tiếp, nhưng công việc phối hợp tương đối ăn ý, khiến hàng trăm nhân viên kỹ thuật của Bộ phận Công Trình nảy sinh sự bội phục và vô số nghi hoặc về đội ngũ hỗ trợ kỹ thuật thần bí trong phòng cách ly.Họ không biết từ khi nào trong Liên Bang lại xuất hiện một đội ngũ kỹ thuật xuất sắc đến vậy.
Chẳng qua công việc này tuyệt mật, nên không có quá nhiều người đi nghe ngóng.Mà dù có hỏi thăm, với bản tính giữ bí mật của mình, hai người Chủ nhiệm Jose và Chu Ngọc cũng không tiết lộ.Chính vì vậy mà những suy đoán về đội ngũ kỹ thuật thần bí kia dần xuất hiện và lan truyền nhanh chóng.Nhiều người cho rằng đó là những Giáo sư già của Sở Nghiên Cứu.Vài người cho rằng Viện Khoa Học Liên Bang vì lợi ích của toàn Liên Bang nên đã cử người đến trợ giúp.Một bộ phận cho rằng đó là nhân viên nghiên cứu của công ty Cổ Chung do Ban Giám Đốc đặc biệt mời đến, dù sao Cổ Chung cũng là công ty hàng đầu Liên Bang về kỹ thuật song động cơ của chiến hạm.
Nhiều người biết đến cuộc đột kích đêm mưa, nhưng sự kiện đó chỉ làm tăng thêm cảm giác thần bí về đội hỗ trợ kỹ thuật trong phòng cách ly.Những người có đủ tư cách khiến Quân đội Liên Bang phải cử một tiểu đội quân nhân chuyên nghiệp đến bảo vệ cẩn mật bốn phía, đủ thấy sâu không lường được.
Thương Thu là Tiến sĩ tốt nghiệp tại Đại học Thủ Đô.Cũng như Hứa Nhạc, cô không xuất thân từ Khoa Điều Khiển Robot của ba Học Viện Quân Sự Liên Bang, nhưng lại thành công gia nhập vào đội ngũ những kẻ không tầm thường của Quả Xác.Chỉ có điều sự không bình thường của cô nằm ở trí tuệ hơn người và sự say mê cuồng nhiệt với nghiên cứu kỹ thuật.
Cô không tin đội ngũ thần bí kia đến từ Sở Nghiên Cứu, Viện Khoa Học Liên Bang hay công ty Cổ Chung.Bởi vì nếu là họ, khi thiết kế thường bám sát vào lý luận nghiên cứu và có phong cách riêng.Mà đội ngũ thần bí kia hoàn toàn cải tạo hệ thống phun lưu khí điện tử dựa vào nghiên cứu lượng tử khả trắc động thái.Nhất là những lý thuyết của các cải tiến thiết kế cấu tạo định hình cuối cùng có chút khó hiểu rõ ràng, rất khác biệt so với cách thức quen thuộc trong Giới Khoa Học Liên Bang.Cho nên cô phán đoán một cách sắc bén rằng đội ngũ hỗ trợ kỹ thuật thần bí kia, hay ít nhất các nhân vật chủ chốt trong đội ngũ đó có lẽ cũng giống như mình, xuất thân từ những hệ thống đào tạo không chính quy.
Mấy ngày làm việc này, nhìn những số liệu và bản vẽ thiết kế chuyển ra từ phòng cách ly, từ tận đáy lòng, Thương Thu không khỏi nảy sinh sự bội phục và đồng cảm mạnh mẽ với trình độ kỹ thuật của đội ngũ hỗ trợ thần bí kia.Cô là một kẻ cuồng nhiệt với nghiên cứu kỹ thuật, cho nên khi phát hiện ra có người giỏi hơn mình, trình độ lợi hại hơn mình, cô càng không thể kìm hãm ý nghĩ muốn gặp gỡ đối phương để học hỏi.
Đáng tiếc là Bộ phận Công Trình có tính bảo mật rất cao, kỷ luật cũng rất chặt chẽ, Thương Thu thân là Chủ quản Kỹ thuật lại càng phải làm gương, nên những ngày qua chỉ còn cách kềm chế sự hiếu kỳ trong lòng, chờ đợi đến ngày kết thúc nghiên cứu mới chủ động liên hệ.Chỉ là khi tận mắt nhìn thấy Viện Khoa Học Liên Bang đi trước một bước, công bố nghiên cứu thành công robot thế hệ mới, cô đã dùng máy tính cá nhân, tiến hành không biết bao nhiêu lần tính toán và so sánh bản vẽ của hai bên, từ đó nhận ra trong chuyện này có chút gì đó cổ quái.
Bất luận là loại phụ nữ nào, trước khi làm gì cũng cần có lý do.Thương Thu tìm được một lý do rất chính đáng, cộng thêm việc không liên lạc được với Chủ nhiệm Jose, mà thời gian thì gấp rút làm lý do phụ thêm, để giải thích cho việc xông thẳng vào hệ thống máy tính bên trong phòng cách ly, bắt đầu cuộc đối thoại với những nhân vật thần bí trong ấy.
Đây là cuộc đối thoại đầu tiên của Thương Thu và Hứa Nhạc, cuộc đối thoại mà cả hai không hề dự tính tới.Bắt đầu từ lần này trở đi, những cuộc đối thoại về kỹ thuật như thế này sẽ xảy ra xuyên suốt cả cuộc đời hai người, hơn nữa theo ý nghĩa nào đó, cũng sẽ thay đổi cuộc đời họ, cũng như ảnh hưởng tới cuộc đời của rất nhiều người khác nữa.
– Nếu không vi phạm điều lệ bảo mật, có thể tiết lộ đôi chút về các ngài được không? Ngài tên là gì? Đội ngũ của ngài có tổng cộng mấy người, đến từ đâu? Chủ quản Kỹ thuật của các ngài là ai?
Thương Thu gõ nhanh lên bàn phím, tò mò hỏi, hoàn toàn không để ý rằng bộ ngực đầy đặn dưới những động tác của cánh tay khiến chiếc áo thun màu vàng càng bó chặt hơn, càng tăng thêm phần hấp dẫn mê người.
Phía bên kia im lặng một lúc rồi mới có phản ứng:
– Tôi tên Hứa Nhạc, đến từ công ty Tịnh Thủy.Đội ngũ của chúng tôi… cũng không biết có bao nhiêu người.Nếu tính cả Chu Ngọc và Chủ nhiệm Jose thì có thể tính là bốn.Không có Chủ quản Kỹ thuật.Chẳng qua nếu cô muốn thảo luận về những vấn đề kỹ thuật vừa rồi, cô có thể trực tiếp nói với tôi.
Thương Thu nhìn những dòng chữ này, bán tín bán nghi trước câu trả lời của đối phương.Những Chủ quản Kỹ thuật trình độ thấp của Công ty Bảo an Tịnh Thủy làm sao có thể làm ra được những thứ này? Hơn nữa, theo ý đối phương, có nghĩa là trên thực tế đội ngũ của họ chỉ có hai người sao?
Cô khẽ day day hai bên thái dương đã bắt đầu căng ra, chỉnh lại cặp mắt kính đang tụt xuống sống mũi, động tác dễ thương vô cùng, nghiêm túc hỏi:
– Hứa tiên sinh, những điều ngài nói là thật sao? Nếu vậy ngài thật sự là một tuyệt đỉnh thiên tài.
Những người đang theo dõi cuộc trò chuyện bên trong phòng cách ly kia không nhìn thấy, nữ Công Trình Sư này đã lén lút thao tác trên máy tính cá nhân, nhập vào mấy chỉ lệnh, một lần nữa xâm nhập vào laptop của đối phương, không hề kinh động hệ thống phòng ngự bảo mật, bí mật khởi động webcam của đối phương.
Hứa Nhạc phía bên này hơi xấu hổ.Trong lòng hắn thầm nghĩ vị nữ Công Trình Sư này có thể âm thầm xâm nhập vào laptop cá nhân của mình, lại có thể trong thời gian ngắn như vậy phát hiện ra vấn đề, trong khi bản thân mình kỳ thật chỉ dựa vào những di sản của Giáo sư Trầm Lão và những bản vẽ cấu tạo hiện ra trong đầu hắn mới làm ra được những thứ này.Xét về một phương diện ý nghĩa nào đó, thì hắn chỉ là một kẻ dối trá chuyên đi sao chép mà thôi.Nhận được những lời tán dương thế này quả thật hổ thẹn.
Cũng trong lúc đó, Thương Thu đã im lặng khởi động từ xa hệ thống webcam trên laptop của Hứa Nhạc.Sau đó, biểu tình trên khuôn mặt cô nhất thời trở nên vô cùng quái dị.Bởi vì cô có thể xác nhận những điều mà người tên Hứa Nhạc kia nói hoàn toàn là sự thật.
Hiện lên trên màn hình là một gương mặt thanh niên trẻ tuổi còn mang chút xấu hổ, ngượng ngùng.Phía sau gã thanh niên kia là Chủ nhiệm Jose và Chu Ngọc.Bên cạnh nữa còn có một gã mặc quân phục, có cái nhìn ghê tởm của một tên yêu râu xanh.Cô liếc nhanh xuống bộ ngực của mình rồi ngẩng đầu lên nói:
– Bộ ngực của tôi có phải rất to không?
Tất cả những người bên này màn hình đều không biết tại sao cô ta lại nói thế, cũng không biết cô đang bí mật quan sát họ.Hứa Nhạc ngẩn người ra một lúc, đương nhiên không ngốc đến mức viết ra ba chữ “ngực rất to”, mà chỉ gật đầu theo bản năng.
Phía sau hắn, Thiếu Tá Lan Hiểu Long thì gật đến sắp rớt cả đầu.Ngay cả Chủ nhiệm Jose và Chu Ngọc cũng phải liếc nhìn nhau rồi bật cười đến rung cả vai.
Thương Thu mỉm cười gõ vào mấy chữ:
– Ngực to nhưng không có nghĩa là ngốc nghếch.Bảo cái tên quân nhân thối kia cút đi chỗ khác.

☀️ 🌙