Đang phát: Chương 238
Một vùng đất đá lởm chởm, nhóm Mục Trần đứng lặng giữa không gian tĩnh mịch.Tô Huyên, Quách Hung, Lê Thanh đều đã vận linh lực, sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.
Sắc mặt hai gã thủ lĩnh đối diện liên tục biến đổi, ánh mắt dò xét Mục Trần và Tô Huyên, lộ rõ vẻ kiêng dè.
Tô Huyên hiển nhiên mạnh hơn bọn chúng rất nhiều.Nếu giao đấu, dù hai tên liên thủ cũng khó lòng thắng nổi, huống chi còn một gã thiếu niên kia, vẻ ngoài ôn hòa nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tàn nhẫn khó lường.Động thủ lúc này chỉ sợ phải trả một cái giá quá đắt.
Linh tàng Chí Tôn sắp xuất thế, hao tổn lực lượng ở đây chẳng phải là thượng sách.
Muốn tìm bọn này tính sổ, phải tìm đến những đội thám hiểm có tiếng tăm ở Bạch Long Khâu mới đủ sức.
Hai thủ lĩnh Sư Hổ đoàn liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ âm độc.Một tên lên tiếng:
– Sư Hổ đoàn ta nhớ mặt các ngươi rồi! Đi!
Dứt lời, cả hai dẫn đám người Sư Hổ đoàn hậm hực bỏ đi, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Mục Trần.
Tô Linh Nhi thấy bọn chúng rút lui, tức tối hừ một tiếng, rồi quay sang Mục Trần cười khúc khích:
– Không ngờ lúc nổi giận trông ngươi lại anh tuấn khí phách đến vậy…
Mục Trần nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu.Tô Huyên phía sau cũng thu hồi viên ngọc châu, đôi mắt sắc sảo nhìn Mục Trần, cười nói:
– Linh Lộ Huyết Họa giả, danh bất hư truyền!
Nghe vậy, Mục Trần không hề ngạc nhiên.Cường giả như Tô Huyên chọn hắn làm đồng đội, hẳn nhiên phải tìm hiểu kỹ về thân phận của hắn.
– Chúng ta đi thôi, có lẽ sắp đến nơi rồi.
Mục Trần cũng không muốn nán lại lâu, hắn cũng rất nóng lòng muốn trải nghiệm linh tàng Chí Tôn là như thế nào.
Tô Huyên không phản đối, nhanh chóng dẫn đầu đoàn người tiến bước.
Trên đường đi không gặp phải trở ngại nào lớn, thỉnh thoảng có vài con linh thú khá mạnh xuất hiện, nhưng năm người liên thủ nhanh chóng giải quyết.Nửa giờ sau, bọn họ đến một vùng đất rộng lớn giữa sơn mạch.
Nơi đó mây mù bao phủ, một ngọn núi cao sừng sững hiện ra, những thác nước từ trên cao đổ xuống ầm ầm, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ.
Mục Trần quan sát ngọn núi xanh biếc, rồi nhìn xung quanh.Khắp nơi đều có người đứng chờ đợi, phía xa xa vô số bóng người đang bay đến như trẩy hội, quả là một trận thế đồ sộ.
– Sao mà đông người thế…
Quách Hung không khỏi than thở, xem ra các cường giả và thế lực có chút danh tiếng trong phạm vi mấy ngàn dặm quanh Bạch Long Khâu đều tề tựu ở đây cả rồi.Sức hút của linh tàng Chí Tôn quả thật quá lớn!
– Đây là nơi năm xưa Bạch Long Chí Tôn tọa hóa.
Tô Huyên chỉ về phía trước, lên trên đỉnh núi.Năm dòng thác bạc đổ xuống một hồ nước rộng mênh mông, mặt hồ trong suốt như gương, phản chiếu bóng dáng mọi người đang lơ lửng trên không.
– Ồ?
Mục Trần tò mò nhìn, nhưng không thấy có gì đặc biệt.
– Không nhận ra sao? Mấy trăm năm qua, không biết bao nhiêu cường giả đến đây tìm kiếm, nhưng chẳng ai có thu hoạch.Có lẽ vì thời cơ chưa đến.Với thực lực của Bạch Long Chí Tôn, nếu đã cố ý che giấu bảo vật, thì khó lòng tìm ra trước thời hạn.
Mục Trần khẽ gật đầu, cường giả cấp bậc đó đã là bá chủ một phương, uy chấn thiên hạ.Linh tàng mà họ để lại dĩ nhiên cũng không đơn giản.
– Bây giờ cứ ngồi chờ linh tàng xuất thế thôi, ta nghĩ chắc cũng sắp rồi.
Tô Huyên chăm chú nhìn năm vách núi dựng đứng, nơi năm dòng thác bạc đổ xuống.
Nhóm năm người im lặng ngồi xuống tu luyện giữa khung cảnh thanh sơn.Thời gian dần trôi, cường giả và các thế lực kéo đến ngày càng đông, tiếng ồn ào náo nhiệt phá tan sự tĩnh mịch vốn có của khu rừng.
Mục Trần đang tĩnh tọa trên đỉnh núi, bỗng nhiên mở mắt, nhìn về một nơi có tiếng xé gió vang lên.Ở đó, một luồng linh lực mạnh mẽ đang dao động.
Hai đoàn người, mỗi đoàn cả trăm người, đang tiến đến, hạ xuống một ngọn núi.
Hai toán nhân mã này Mục Trần không hề xa lạ, chính là Thiên Cương kiếm phái và Địa Hành tông.Lúc này đội hình của bọn chúng hùng hậu hơn rất nhiều, rõ ràng đã gọi thêm viện binh.
Hai đám người đông đảo và mạnh mẽ lập tức thu hút sự chú ý của đám đông đã có mặt.Vài thủ lĩnh các thế lực nhíu mày khó chịu, xem ra Thiên Cương kiếm phái và Địa Hành tông đã dốc toàn lực cho chuyến này.
– Thiên Cương kiếm phái và Địa Hành tông, đều phái ra hai vị trưởng lão Hóa Thiên cảnh sơ kỳ…
Lê Thanh nhìn sang, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.Thiên Cương kiếm phái và Địa Hành tông ở Bắc Thương đại lục chưa được xem là thế lực hàng đầu, nhưng dù sao cũng có chút tiếng tăm ở Bạch Long Khâu, lúc cần vẫn có thể điều động lực lượng.Đến khi linh tàng Chí Tôn khai mở, bọn chúng là một trong những đội ngũ có khả năng cướp đoạt bảo vật nhất.
Tô Huyên cũng gật đầu, tỏ vẻ hơi lo lắng.Vốn dĩ thông tin ban đầu nói rằng nhiệm vụ lần này chỉ là linh tàng Thông Thiên, nên đội hình cũng chỉ được tổ chức theo quy định của linh tàng Thông Thiên, ai ngờ cuối cùng lại biến thành linh tàng Chí Tôn…
– Cứ cố gắng hết sức thôi.Chỉ cần chúng ta lấy được một món bảo vật nào đó trong linh tàng, chứng minh đã đến đây, vậy là hoàn thành nhiệm vụ.Những bảo vật khác thì tùy tình hình mà quyết định.
Cả nhóm đều đồng tình.Tình hình hiện tại chỉ có thể như vậy, thực lực của bọn họ ở đây, ngoài Tô Huyên ra thì chẳng ai nổi bật.
“Véo véo!”
Tiếng xé gió lại vang lên, linh lực dao động hùng hậu khiến mọi người lại đổ dồn sự chú ý vào đoàn người vừa đến.Số lượng cũng cả trăm người, hạ xuống chiếm trọn một đỉnh núi.
– Là người của Bạch Long Thành.
Mục Trần nhìn về phía kia, dẫn đầu là thiếu chủ Bạch Long Thành, Bạch Động.Bên cạnh là lão nô bộc áo xám.Cả trăm người đi theo ai nấy đều mặc áo trắng thêu long văn, im lặng đứng sau lưng Bạch Động, đảo mắt quan sát xung quanh, sát khí lượn lờ.
Mục Trần nhìn toán lâu la áo trắng kia, mày khẽ nhíu lại.Linh lực dao động của bọn chúng không quá mạnh, nhưng lại khiến hắn cảm thấy không thoải mái.
– Cái tên đáng khinh kia.
Tô Linh Nhi thấy Bạch Động, ánh mắt liền lộ rõ vẻ chán ghét.
Tô Huyên đảo mắt lướt qua đám người.Bạch Long Thành phái đến không ít người, nhưng người mạnh nhất cũng chỉ là lão nhân áo xám, Hóa Thiên cảnh sơ kỳ.So với Thiên Cương kiếm phái và Địa Hành tông vẫn còn yếu hơn một chút.Thế nhưng không hiểu sao nàng lại cảm thấy Bạch Long Thành có vẻ nguy hiểm hơn.
– Hê hê!
Bạch Động cũng đã thấy mọi người, hắn nhếch miệng cười quỷ dị, nhưng không nói lời khiêu khích nào.
Mục Trần cũng không mấy để ý đến bọn chúng nữa, dồn hết sự tập trung vào hồ nước kia, chờ đợi linh tàng xuất thế.
Thời gian chờ đợi trôi qua nhanh chóng, chỉ thoáng chốc mà bóng đêm đã bao phủ, một vầng trăng tròn vành vạnh treo trên bầu trời, ánh trăng lạnh lẽo bao trùm cả vùng hồ.
Mọi người đều nín thở, ngay cả nói chuyện cũng hạn chế, ánh mắt quét nhìn khắp nơi, mang theo sự chờ đợi.
Cái lạnh ban đêm càng lúc càng buốt giá, nhưng khu vực này vẫn không có động tĩnh gì.
Vài người thiếu kiên nhẫn bắt đầu tức giận mắng chửi, thỉnh thoảng vang lên trong đêm tối.
Mục Trần im lặng nhìn bóng trăng trong hồ nước, đột nhiên hắn trợn mắt, vầng trăng trên mặt hồ xuất hiện một vầng hào quang kỳ lạ.
Hào quang dường như phát ra từ sâu trong lòng hồ, tạo thành một làn sương mờ ảo trên mặt nước.
– Có động tĩnh!
Vô số người cũng phát hiện ra sự khác thường, những tiếng hô mừng rỡ vang lên, dị tượng xuất hiện!
Vô số bóng người kích động, với tốc độ nhanh nhất tụ tập trên mặt hồ.
Bóng trăng trong hồ càng lúc càng sáng rực, hào quang hội tụ, ngưng tụ thành một bóng ảnh mờ ảo.
Bóng ảnh mơ hồ, mặc một bộ bào phục màu trắng, trên áo bào có một con bạch long sống động đang uốn lượn, một luồng uy áp đáng sợ lan tỏa khắp không gian.
“Gầm!”
Tiếng long ngâm vang vọng khắp hồ.Mặt hồ rung chuyển dữ dội, sương mù mờ mịt hình thành một con bạch long uốn lượn quanh thân thể bóng ảnh.
– Đó là…
Mọi người nhìn quang ảnh và con bạch long mà mừng rỡ như điên.
– Bạch Long Chí Tôn!
Tô Huyên siết chặt tay, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, vui sướng và cả sự ngưỡng mộ.
Linh tàng xuất thế lần này, quả nhiên là linh tàng Chí Tôn!
