Đang phát: Chương 2374
Lê đáp:
– Chắc chắn không sai đâu.
Nói rồi, nàng quay sang nhìn Thương, im lặng chờ đợi mệnh lệnh.
Thương, người khoác áo dài bằng lụa là, trông giống một công tử nhà giàu hơn là yêu quái.Bên hông hắn còn đeo một miếng ngọc bội quý giá, lấp lánh dưới ánh mặt trời.Khuôn mặt hắn lúc này cũng tựa như ngọc, trong trẻo, bóng bẩy mà vẫn giản dị, ôn hòa.
Thương thở dài:
– Tiên Cung này thật rộng lớn, cả đời ta ít thấy.Thảo nào nhân tộc có thể trở thành chủ nhân của Thiên Vũ Giới, khí phách này thật khó ai sánh bằng.
Lê cười đáp:
– Thương đại nhân quá khen rồi, đây chỉ là huyễn cảnh mà thôi.Dù nó có biến ảo, có to lớn đến đâu thì cũng chỉ là giả tạo.
Thương lắc đầu:
– Nó được tạo ra từ tâm, quang cảnh rộng lớn thế này chứng tỏ tâm cảnh của Vương Tọa Đằng Quang rất cao siêu.
– Phải thừa nhận là ảo cảnh này rất thần thông quảng đại, thậm chí còn hơn cả Tinh Nguyệt huyễn cảnh.– Một đại yêu nhìn Cửu Long trước mắt, cảm thán.
Đại yêu này đội mũ chiên, đôi mắt giống như mắt mèo, lấp lánh ánh sáng.Khoác trên mình bộ giáp da thú với những phù văn tự nhiên, trông rất dữ tợn.
Ánh mắt Dực lóe lên vẻ lạnh lùng, bất mãn nói:
– Yêu tộc ta từ khi Thiên Vũ Giới hình thành đã tung hoành ngang dọc, không ai cản nổi.Ai ngờ đến thế hệ các ngươi lại bị nhân tộc đánh cho phải trốn chui trốn lủi trong ảo cảnh, tham sống sợ chết, thật hổ thẹn với tổ tiên.
– Ngươi ăn nói xằng bậy… – Một yêu tộc mặt xanh nanh vàng đứng sau đại yêu kia giận dữ quát: – Chúng ta kính ngươi là tiền bối, nhưng không được vô lễ với Từ đại nhân.
Đại yêu đội mũ chiên tên là Từ.Ba yêu tộc sau lưng hắn lập tức nổi giận, hình thành thế đối địch, lạnh lùng nhìn Dực.
Từ thở dài:
– Dực đại nhân nói không sai, các ngươi kích động làm gì? Từ khi giao chiến với nhân loại đến nay, mấy ngàn vạn năm qua, chúng ta đã khiến vô số tổ tiên phải hổ thẹn rồi.
Dực lạnh lùng:
– Nghe thấy chưa, chính Từ cũng thừa nhận đấy.Các ngươi đáng xấu hổ như vậy, chẳng lẽ ta không được nói à?
– Chết tiệt! – Yêu tộc mặt xanh nanh vàng nghiến răng, siết chặt nắm đấm, tiến lên chờ lệnh: – Từ đại nhân, xin cho ta được dạy dỗ tên cuồng vọng này.
Từ đáp:
– Dực đại nhân nói không sai, ngươi lui xuống đi.
– Đại nhân… – Yêu tộc mặt xanh nanh vàng tức giận gầm lên, mặt từ xanh chuyển sang đen, nguyên lực trên người cuồn cuộn nhưng không có chỗ phát tiết.
Sắc mặt hai đại năng yêu tộc khác cũng trở nên lạnh lẽo.
Từ nói:
– Ta hiểu ý các ngươi, nhưng Dực đại nhân nói không sai.Nếu không thể nhìn thẳng vào điểm yếu của mình, nhìn thẳng vào sự chênh lệch giữa hai tộc mà cứ sống trong ảo tưởng tự cao tự đại thì làm sao chấn hưng tộc ta được?
Một đại yêu phía sau chế giễu:
– Chẳng lẽ bọn họ có thể chấn hưng tộc ta sao? Chẳng qua chỉ là vài tên ngu xuẩn chỉ biết gây chiến nội bộ, lại còn cấu kết với nhân tộc, thật nực cười.
Hắn lạnh lùng liếc nhìn Đường Khánh đang đứng phía sau, ánh mắt lộ rõ sát ý.
Đường Khánh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, dường như đã đạt đến cảnh giới vạn niệm giai không.Anh ta không nói một lời, dù bị đại yêu kia nhìn chằm chằm cũng không hề thay đổi sắc mặt.
– Khâm nói đúng.– Yêu tộc mặt xanh nanh vàng châm chọc: – Nếu không phải Thương đại nhân luyện hóa Hồn Thiên Nghi, ta đây sao phải đến cái Hồng Nguyệt Thành này? Hơn nữa, nếu không phải Thương đại nhân mang Hồn Thiên Nghi đi thì yêu tộc ta đã không đến nỗi này.
Sắc mặt Từ thay đổi, quát:
– Tiên, ngươi quá đáng rồi đấy!
Yêu tộc mặt xanh nanh vàng hừ lạnh:
– Ta quá đáng? Ta thấy chính những tiền bối như các ngươi mới quá đáng ấy.Không trông cậy được vào ai, chi bằng chúng ta tự mình mang Hồn Thiên Nghi đi, chấn hưng yêu tộc.– Hắn nhìn một đại yêu khác: – Mông, ngươi thấy thế nào?
Đại yêu kia treo đầy ngọc thạch trên người, đầu đội mũ bạc lấp lánh.
Mông bình tĩnh đáp:
– Ta tán thành ý kiến của các ngươi, nhưng ta nghe theo Từ đại nhân.
Tiên hừ lạnh:
– Lệnh của Từ đại nhân đương nhiên quan trọng, nhưng ba người chúng ta đại diện cho Bát Bộ tộc, tự có ý kiến riêng.Dù sao hưng suy của tộc ta, ai ai cũng có trách nhiệm.
Khâm lạnh lùng:
– Ta tán thành ý kiến của Tiên, hãy bảo bọn chúng giao Hồn Thiên Nghi ra đi.Dù sao thời thế thay đổi, Thiên Vũ Giới bây giờ không còn là thiên hạ của mấy vị tiền bối này nữa.
Dực khinh miệt nhìn hắn, cười nhạo:
– Đương nhiên không phải là thiên hạ của chúng ta, mà là thiên hạ của nhân tộc.
– Ngươi đúng là khó mà thay đổi được.– Khâm tức giận: – Từ đại nhân, chúng tôi vô cùng tôn kính ngài, nhưng nếu ngài cứ khư khư cố chấp thì e rằng sẽ hại toàn bộ yêu tộc đấy.
Đôi mắt Từ sáng như bảo thạch, nếp nhăn trên mặt cũng hằn sâu hơn:
– Nếu các ngươi còn tôn kính ta thì đừng làm loạn nữa.
– Đại nhân… – Tiên giậm chân, hơi nước bốc lên khắp bầu trời, ào ào rơi xuống biển, tạo thành vô số gợn sóng, như chính nội tâm hắn, không thể bình tĩnh.
Từ lạnh nhạt:
– Không có Thương đại nhân thì khó mà chiến thắng nhân loại.Các ngươi đều là tộc trưởng của Bát Bộ tộc, những người mạnh nhất của yêu tộc.Nhưng An đã chết rồi.
Trong khoảnh khắc, mắt hắn trở nên trong trẻo rồi lại mờ đi.
– Cái gì? – Mọi người kinh ngạc, khó tin.
Lê kinh hãi:
– Sao có thể? Ta đã bày Thiên Tàn Bách Thú Trận, trừ phi có cả trăm Lý Vân Tiêu, bằng không ai vào cũng chết.
Từ nói:
– Lê đại nhân nói không sai, uy lực của trận pháp ta hiểu rõ.Hơn nữa, có trận pháp đó, dù An không thắng nổi cũng có thể chạy thoát.Đáng tiếc là hắn đã chết thật rồi.
– Nhân loại đáng chết! – Tiên nghiến răng nghiến lợi: – An nhất định là mang trên mình vinh dự của tộc ta nên không chịu bỏ chạy, tử chiến sa trường.Từ đại nhân, chúng ta giết ngược lại, báo thù cho An đi!
Từ vẫn rất bình tĩnh, lạnh nhạt nói:
– Không cần báo thù, bọn chúng đã đuổi đến rồi.
Hắn quay đầu:
– Thương đại nhân, giờ chúng ta phải làm sao?
Mọi người tranh cãi ầm ĩ, Thương vẫn im lặng, dường như đang suy tư điều gì.Đến lúc này hắn mới lên tiếng:
– Lý Vân Tiêu là người mang thiên mệnh, nếu bị An giết chết thì ta mới thấy lạ.Vận mệnh của người này cực mạnh, tuyệt đối không dễ dàng bỏ mạng.Bây giờ rời khỏi Thái Hư huyễn điện mới là thượng sách, chúng ta vào trong trước đi, cố gắng tránh xung đột với bọn chúng.
– Cái gì? – Tiên giận dữ: – Bây giờ nhân loại giết đồng bạn của chúng ta, lại còn là tộc trưởng của Bát Bộ tộc mà lại không đánh mà chạy? Ta nghe nhầm sao?
